Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342067
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2067 lượt.
ếng, tiền chắc cũng không kiếm được bao nhiêu đâu nhỉ? Một cô gái như cô, cũng đến tuổi trưởng thành rồi, nên chuẩn bị hồi môn cho mình là vừa. Cô vợ Thịnh Vũ nhà chúng ta tặng hồi môn là một chiếc BMW cộng thêm một căn chung cư riêng với hai phòng ngủ một phòng khách. Ai da, nói xem cô phải bán bao nhiêu chiếc xe mới có khả năng sắm được những hồi môn như vậy….
Lam Sam nghe đến đây đã tái mặt. Cô biết cô không cần phải tính toán với hạng người này, thế nhưng không thể không thấy khó chịu.
Thịnh Vũ khá đắc ý , tuy rằng bà mẹ chồng cô đi khắp nơi kể lể về cô con dâu tặng của hồi môn cực phẩm đến mức nào nhưng thấy Lam Sam kinh ngạc cô lại thấy hả giận. Cái đồ lẳng lơ này làm sao hơn được!
Dương Tiểu Tú nói:
- Mẹ nói chuyện này làm gì.
Mẹ Dương lại cười nói:
- Đương nhiên là để nhắc nhỏ con rằng Tiểu Vũ đối với con tốt như thế nào. Hẳn một căn hộ và một chiếc xe cộng lại cũng hơn 400 vạn, con…
Đột nhiên, một giọng nói nhẹ nhàng cắt đứt lời bà ta:
- 400 vạn?
Mẹ Dương phát hiện ra cái người vẫn luôn nhất mực bất động Kiều Phong đang đánh giá bà, câu vừa rồi hẳn do anh nói:
- Đúng vậy. – Bà gật đầu rất đắc ý. Đẹp trai cao dáo thì được cái gì, có thể hấp dẫn giống như Tiểu Tú nhà bà kiếm được hơn 400 vạn làm hồi môn không?
Kiều Phong không ngừng tấm tắc, nghiêng đầu nói với Lam Sam:
- Nhìn xem những con người này nghèo tình cảm đến mức khiến người ta thấy cảm thương.
Giọng nói đã được đè thấp hết sức có thể nhưng vẫn đủ để đối phương nghe được.
Lam Sam còn không kịp phản ứng đây này, chỉ một câu nói đã đủ để ba người sửng sốt. Hơn 400 vạn tiền sính lễ…. Dù thế nào cũng chẳng liên quan gì đến chữ nghèo nhé?
Kiều Phong lúng túng ho khan, nói với mẹ Dương:
- Xin lỗi, tôi không có ác ý. Tôi chỉ thật lòng cảm động trước tình yêu của lệnh lang và lệnh ái. Nhà ta có bảo mã (BMW) là đã đủ vui vẻ, còn tôi tặng cô ấy – Nói đến đây lại thoáng nhìn qua Lam Sam với ánh mắt ai oán: - Tôi mua tặng Sam Sam một chiếc Lamborghini cô ấy còn giận tôi, nhà ta chỉ cần một căn hộ làm hồi môn, còn tôi cầu hôn bằng một biệt thự nhưng vẫn bị từ chối, cô ấy chê tôi không lãng mạng, tôi – Nói đến đây giọng anh lại nghẹn ngào.
Lam Sam vô cùng kinh ngạc rồi. Cô xin thề là cô chưa từng dạy Kiều Phong nói mấy thứ này, mẹ kiếp không biết thiên tài này học đâu ra?
Ba người kia trợn mắt há hốc mồm, người đàn ông này cử chỉ lễ độ nho nhã, nhìn thế nào cũng không thể là kẻ lừa đảo được, chẳng lẽ anh ta lại nói thật?
Kiều Phong khôi phục lại tâm trạng, còn nói thêm:
- Ngại quá, tôi hơi kích động, tôi không biết phải thể hiện tình yêu của mình với cô ấy như thế nào. Ai da.
Thịnh Vũ nghi ngờ nhìn anh:
- Kiều tiên sinh, xin hỏi anh đang đương chức ở đâu?
Theo cô biết người này chỉ là một giáo sư giảng dạy đại học mà thôi, ở đâu ra biệt thự với Lamborghini chứ?
- Đương chức? Tôi không làm thuê cho người khác, đây là danh thiếp của tôi. – Kiều Phong vừa nói vừa móc ra một tấm danh thiếp đưa tới.
Lúc Thịnh Vũ cầm danh thiếp nhìn thấy chiếc đồng hồ Thụy Sĩ trên tay Kiều Phong, nếu đây không phải là hàng nhái thì người này quả thật cũng có tiền đây. Nhưng cô vẫn chưa tin, hay có thể nói là không muốn tin, cô cầm danh thiếp, cùng chồng và mẹ chồng nhìn qua. Trên danh thiếp có viết đây là chủ tịch của tập đoàn Văn Phong, là công ty do gia đình anh thành lập, bên cạnh đó còn là phó giáo sư giảng dạy chuyên ngành vật lý hệ đại học.
Tập đoàn Văn Phong! Công ty do gia đình thành lập!
Trước một đại danh đỉnh đỉnh hầu như không có ai là không biết như vậy, nếu đây thật sự là chủ tịch của tập đoàn này thì quả thật thân phận quá cao sang đến mức xa xỉ rồi. Đó là một công ty khá có tên tuổi, quan trọng nhất đây chính là nơi Dương Tiểu Tú đang làm việc!
Thịnh Vũ rốt cuộc chộp được nhược điểm của Kiều Phong, giả, đây nhất định là giả! Dương Tiểu Tú cho đến bây giờ chưa từng thấy nói đến chủ tịch của công ty họ tên là Kiều Phong bao giờ! Cô nhìn về hướng Dương Tiểu Tú, chờ anh vạch trần Kiều Phong. Hừ hừ hừ, đã sớm biết cái đồ lẳng lơ thế kia làm sao mà vớ được một tên ngốc quý giá thế này!
Dương Tiểu Tú vỗ trán:
- Tôi nhớ ra rồi, tổng giám đốc đã từng nói với chúng tôi rằng chủ tịch họ Kiều, thế nhưng lại là người khiêm tốn nên ngoài tổng giám đốc không ai biết được tên thật của anh… - Nói đến đây anh nhìn về phía Kiều Phong với thái độ cung kính hơn: - Hân hạnh được gặp tổng giám đốc Kiều!
Thịnh Vũ muốn trào máu trong cổ họng, suýt chút nữa thì ngã ngửa xuống đất vì không thể tưởng tượng nổi.
Mẹ Dương phản ứng lại trực tiếp hơn nhiều, trên mặt bà vẫn giữ nguyên nụ cười:
- Ồ hóa ra là tổng giám đốc Kiều! Thất kính thất kính, vợ con gia đình Tiểu Tú nhà chúng tôi mong nhận được sự chiếu cố của ngài, hôm nay ngài còn đích thân đến đây thật quá khách sáo, là gia đình chúng tôi tiếp đón còn thiếu chu toàn. – Bà vừa nói vừa lấy tấm danh thiếp trên tay con dâu cẩn thận cất đi.
Một bàn tay trắng nõn đột nhiên chìa ra, rút tờ giấy siêu nhỏ đó lại.
Kiều Phong cầm lại d