Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342069
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2069 lượt.
thấy có cái gì mới mẻ là lại trộn rộn hết cả lên. Cô cười nói:
- Thì đi, nhưng mình hẹn Kiều Phong là thứ năm thứ sáu sẽ đi hai ngày, cậu nếu muốn đi chắc lại phải xin nghỉ đấy.
Tiểu Du Thái có phần do dự:
- Nhất định phải xin nghỉ à? Bao lâu? Một ngày?
Ngô Văn lại bấn đến mức chỉ muốn cào tường. Thế này là thế nào? Sao lại đồng ý chứ?
Không phải định đi tỏ tình à?
Lam Sam suy nghĩ một chút, rồi đáp:
- Không cần, chiều thứ năm xin nghỉ sớm một chút đi luôn, đến thứ sáu chúng ta sẽ xuất phát ra về sớm một chút. Nhưng có thể cậu sẽ tương đối mệt đấy.
Tiểu Du Thái kích động giơ tay:
- Tớ không sợ mệt!
Cào cào, cào cào! Cô nghe thấy có tiếng động không bình thường.
Tiểu Du Thái tò mò nhìn xung quanh, không có ai hết, chẳng lẽ có chuột? Trái Đất hiện đang sôi trào nên bắt chuột mà chơi ư….. Cô hứng khởi tìm kiếm rốt cuộc thấy phía sau một bức tường tổng giám đốc Ngô đang đứng với sắc mặt không thể nào đến gần nổi.
Tiểu Du Thái ngây người:
- Tổng giám đốc Ngô?
Ngô Văn ngừng cào tường, mặt không đổi sắc nhìn cô:
- Tôi cũng muốn đi cùng.
Cô mơ hồ:
- Anh định đi làm gì?
- Đi ngắm sao. – Anh thực sự không bao giờ nghĩ rằng sẽ có ngày chính miệng mình nói ra ba từ này, chó má thật, sao cứ thấy ngường ngượng thế nhỉ….
Tiểu Du Thái che miệng cười hi hi:
- Không biết hóa ra tổng giám đốc Ngô cũng có tâm tư thiếu nữ thế đâu nhé!
Đồ tâm thần rắn rết, sớm muộn ta cũng sẽ cho ngươi đi đời! Ngô Văn căm hận nghĩ!
Cuộc Hành Trình Đi Ngắm Sao
Trong tình huống Kiều Phong không biết gì, Lam Sam tự chủ trương nhét thêm hai người vào đội ngũ, sau khi đáp ứng đầu kia cô mới nói với Kiều Phong.
Kiều Phong lý giải rằng Lam Sam cần bạn thân hỗ trợ để bày tỏ tình cảm nhưng anh không hiểu vì sao anh trai mình cũng muốn đi cùng. Quay lại gọi điện cho Ngô Văn để hỏi anh, ngược lại Ngô Văn trả lời rất đơn giản: Người ta có thể gọi bạn thân đến hỗ trợ thì thân nhân của nhà trai cũng đương nhiên muốn được theo cùng!
Như vậy nguyên kế hoạch vốn chỉ có hai người nay được mở rộng thành bốn người cứ thế vui vẻ lên đường.
Ngô Văn rất hào phóng cho Tiểu Du Thái nghỉ hẳn một ngày rưỡi. Sáng thứ năm cô vẫn đi làm bình thường, ăn trưa xong họ bắt đầu xuất phát. Trong bốn người chỉ có Ngô Văn có xe riêng nên việc cần làm anh sẽ phải làm, đương nhiên trở thành tài xế đón Tiểu Du Thái trước rồi mới đến đón Kiều Phong và Lam Sam.
Ngô Văn vô tình bị cô chọc cười:
- Cô cứ làm như là đang bó cải không bằng , an toàn thì liên quan gì với căng với chả chùng? – Nói xong lại nhìn cô. Xe của anh không quá roonggj, vị trí điều khiển cũng tương đối lớn ngược lại khiến cô càng trở nên nhỏ bé yếu ớt, khuôn mặt cô cũng bé nhỏ trông như học sinh cấp hai.
Cắt, đã hai tám tuổi rồi còn giả làm Lolita làm cái gì chứ! Ngô Văn khá khinh thường, dời mắt xuống dưới xẹt qua bộ ngực dưới dây bảo hộ.
- A…. – Tiến cười của anh thật vô cùng vô tận khinh bỉ .
Tiểu Du Thái vẫn quan sát anh, cho nên biết anh đang khinh bỉ cái gì. Cô cúi xuống, khuôn mặt không thể kiềm chế mà đỏ lên.
Thời điểm này tình hình giao thông vô cùng thuận lợi, họ đã sắp đến dưới nhà Kiều Phong. Kiều Phong bê đồ đạc bên xe Ngô Văn: đồ ăn vặt, bộ bài để giết thời gian, một số y cụ dùng cho ban đêm, thuốc chống muỗi, kính thiên văn…. Vốn anh định mang theo cả Schrodinger nhưng Kiều Phong sợ bị quấy rầy nên không mang.
Sauk hi lên xe Lam Sam rất lễ phép chào hỏi Ngô Văn. Từ trước đến nay Ngô Văn đối với cô đều rất hòa ái dễ gần nên khiến cô có tâm lý hơi chip bông.
Tiểu Du Thái cũng ít nói, cô nàng đang xoắn xuýt về bộ ngực chưa dậy thì của mình. Cô nghiêng đầu sang chỗ khác nói chuyện với Lam Sam, lại nhìn thấy bộ ngực đáng kiêu ngạo của cô nên bỗng nhiên hai mắt phát sáng.
Ôi thật đáng hâm mộ quá…..
Lam Sam cảm thấy thật quỷ quái, cô bất động thanh sắc lấy tay che, hỏi Tiểu Du Thái:
- Cậu định nói gì thế?
- Không có gì. – Tiểu Du Thái duỗi thẳng cổ, tìm thẳng vị trí đó mà nhìn không hề chớp mắt. Ặc ặc ặc, sao lại có thể to thế chứ…
Kiều Phong đột nhiên lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lại có chút gì cứng nhắc lạnh lẽo, thể hiện tâm trạng của anh không được tốt. Ânh nói với Tiểu Du Thái:
- Cô, quay lên đi.
Trong thế giới của Tiểu Du Thái, uy lực của Kiều đại thần còn đáng sợ hơn cả tổng giám đốc Ngô. Cho nên cô vội vàng quay đầu lên.
Trên xe chợt yên tĩnh kỳ lạ, Ngô Văn hình như không thể chịu nổi nên đùa với Tiểu Du Thái:
- Đến đây hát một bài.
Tiểu Du Thái tuân lệnh định há mồm hát, đột nhiên Ngô Văn lại tối sầm mặt:
- Cô câm miệng ngay.
- … - Tiểu Du Thái cực kỳ buồn phiền. Cô chỉ ngực nhỏ một chút thôi chẳng lẽ đến quyền lợi được hát cũng không có à?
Ngô Văn bật nhạc, cả buồng xe tràn ngập âm thanh vui vẻ vì vậy dù họ im lặng cũng không còn quá lúng túng. Giai điệu vui vẻ thư giãn khiến Lam Sam thoải mái tinh thần, dần dần cô cảm thấy hơi mệt, ngáp một cái.
Kiều Phong thấy vậy, ng