Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Tác giả: Tửu Tiểu Thất

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342064

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2064 lượt.

ất lúc, kinh hoàng mà giãy dụa.
"Tiếu Thải Vi, ngươi xem đây là cái gì?" Hắn cầm cần câu nhi, cười híp mắt đưa đến Tiểu Du Thái trước mặt.
Tiểu Du Thái kinh ngạc, "A, xà!"
Một tiếng thét chói tai, đem kia một đầu hai ánh mắt của người cũng hấp dẫn qua đây.
Ngô Văn thật cao hứng, hắn cuối cùng cũng có thể trị một trị Tiếu Thải Vi . Xem nàng sau này còn dám hay không ở trước mặt hắn đắc ý. Hắn run một cái cần câu, cười xấu xa đạo, "Không phải sợ, ngươi kiểm tra kia, hết sức khả ái!"
"Tốt nga." Tiểu Du Thái nói, quả nhiên sờ sờ kia tiểu đầu rắn.
Ngô Văn: "! ! !" Ni mã a, cho ngươi sờ ngươi thật đúng là sờ? Không hẳn là thét lên chạy đi sao?
Tiểu Du Thái nắm bắt con rắn nhỏ đuôi nhọn nhi, đem lật ngược lại.
Mắt thấy con rắn nhỏ ở của nàng ma chưởng dưới khó khăn vặn vẹo, Ngô Văn cả kinh da đầu tê dại, "Ngươi ngốc nha? Vội vàng ném, đó là xà!"
Tiểu Du Thái dẫn theo con rắn nhỏ, kỳ quái liếc mắt nhìn Ngô Văn, "Ngươi sợ rắn?"
"Làm sao có thể!"
"Thật tốt quá, " nàng đứng lên, dẫn theo con rắn nhỏ đi hướng hắn, "Ngô tổng chúng ta tới chơi đùa nha —— "
"Ngươi đừng tới đây!"
"Ngô tổng ngươi không phải sợ, ngươi kiểm tra kia, kia hết sức khả ái!"
"Ngọa tào ngươi đừng tới đây! Đi ra, đi ra!"
Ngô Văn ném cần câu chạy, Tiểu Du Thái dẫn theo xà ở phía sau truy. Hắn chạy đến trên bờ bãi đất, nàng đuổi theo, hắn không thể làm gì khác hơn là nữa chạy xuống. Như vậy đâu vài vòng, Ngô Văn rống giận, "Kiều Phong! Lam Sam! Các ngươi có thể hay không ngăn cản này người bị bệnh thần kinh!"
Hô xong những lời này, hắn thấy kia hai trí chướng nhi đồng chính chỉa vào một đầu hoa dại cười hì hì nhìn hắn.
Ngô Văn thực sự tốt tuyệt vọng. Hắn cảm thấy tinh cầu này đã bị bệnh tâm thần người thống trị.






Chân Tướng
Đùa nghịch ở bờ sông một lúc, viện trưởng viện nông ngiệp chạy qua gọi họ về, xem ra cũng sắp đến giờ ăn cơm rồi. Họ muốn đêm nay sẽ nướng thịt nên nhờ viện trưởng chuẩn bị mọi đồ dùng cần thiết.
Tiểu Du Thái còn chưa chơi đã:
- Chúng ta có thể ra bờ sông nướng thịt không, dù sao cũng đâu có quá xa.
Viện trưởng vô cùng quả quyết:
- Có thể. - Anh nhìn về phía viện trưởng: - Chúng tôi có thể nướng thịt trên nóc nhà được không?
- Không được.
- Tiền không thành vấn đề.
- Được rồi, tôi sẽ lập tức chuẩn bị ngay.
Căn nhà dành cho viện trưởng ở gồm có hai tầng, tuy chỉ cao bình thường nhưng đặt trong một nông viện thì có thể xem như là tương đối hoành tráng. Anh đem bếp lò và than , đồ ăn lên nóc nhà, đồng thời để lại một cái đài cat set. Cái đài này không biết được sản xuất từ năm nào, to bằng nửa cục gạch được quấn băng dính xung quanh. Lam Sam bật đài lên chỉnh chỉnh qua vài kênh, đài hết nói đến tất cả các bệnh tật trên trời dưới đất từ tiểu đường, phong thấp … cho đến liệt dương ở nam giới. Đến khi khuôn mặt hai người đàn ông biến đổi đến mức vô cùng kỳ diệu cô mới bình tĩnh tắt đi.
Kiều Phong đi xuống lầu chỉ chốc lát sau bê lên một cái khay bên trong là mấy con cá trích đã được giết mổ và làm sạch sẽ, sau đó ướp gia vị. Mấy con cá này đều là do anh vừa sơ chế nên rất tươi, vì vừa rồi bốn người đi câu tổng cộng được sáu con cá, và tất cả đều do anh câu.
Nhóm bếp lò, Ngô Văn chỉ huy Tiểu Du Thái cầm một cái quạt nan quạt thật điên cuồng vào. Lam Sam nhìn thấy các món ăn đều đã được tẩm ướp hương liệu thượng hạng, cô nuốt miếng tiến tới định giúp.
Kiều Phong có phần ghét bỏ:
- Cô đã rửa tay chưa đấy.
- Rửa sạch rồi. – Lam Sam nhón con cá trích đang đặt trên mặt bếp lên: - Lúc nào chín thế?
Kiều Phong cúi đầu cười, một nụ cười thanh thiển, đôi lông mày anh nhuộm màu vàng nhạt rất dịu dàng như một làn gió xuân say mê lòng người.
Anh đáp:
- Cô đừng vội, lập tức xong ngay thôi.
Nói xong, anh lại nhìn cô, anh thấy trong đôi mắt nhìn đau đáu của cô tràn đầy khao khát, không hiểu sao anh lại nhớ đến Schrodinger. Anh thầm nghĩ nếu anh đã có thể nuôi được một con Schrodinger rồi thì anh cũng có thể nuôi thêm một con Schrodinger nữa, đúng không?
Sau khi nướng ngon lành, họ cùng ngồi trên nóc nhà ăn thịt uống rượu và ngắm mặt trời lặn. Biển mây bồng bềnh lững lờ trôi trên bầu trời rộng lớn. Sông rộng mênh mông như một mặt gương khổng lồ được bao quanh bởi những rặng núi xa xa. Cả khung cảnh như một con Trường Long đang nằm ẩn mình trấn giữ để bảo vệ Thương Sơn. Hôm nay thời tiết cũng rất đẹp . Vào ban ngày trời màu xanh ngọc trong vắt không một gợn mây. Hiện trời đã xâm xẩm tối, ánh mặt trời chiếu xuống yếu ớt khiến cả không gian mang một sắc thái kỳ ảo. Cả non nước Thương Sơn như được chìm trong một vầng hào quang khiến tất cả hiện lên như một bức tranh thủy mặc hùng vĩ.
Lam Sam nhắm mắt, hít sâu một hơi, rồi than thở:
- Tôi cảm thấy không khí nơi đây thật tuyệt.
Kiều Phong nói:
- Ở đây không khí trong sạch chứa nhiều dưỡng khí cao hơn 40 lần so với ở trong thành phố.
Lam Sam hung hăng cắn một miếng cá:
- Nghe chả hiểu gì hết!
Kiều Phong