The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Tác giả: Tửu Tiểu Thất

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342054

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2054 lượt.

muốn giả thích thêm với cô về dưỡng khí, đúng lúc đó Ngô Văn ngăn anh lại.
Ngô Văn hỏi Lam Sam:
- Lam Sam cô thấy cậu em của tôi thế nào?
Lam Sam giơ ngón tay cái lên:
- Không nói được.
- Chỉ số thông minh thì không cần nói nữa, cô cảm thấy về phương diện tình cảm thì sao?
Lam Sam liếc mắt nhìn, đưa một ánh mắt kiểu “Anh hiểu mà”.
Ngô Văn lại cười nói:
- Cô cảm thấy chỉ số cảm xúc của cậu ta thấp đúng không? Thật ra cô nghĩ quá đơn giản rồi, cũng có những thời điểm chỉ số cảm xúc của anh ta khá cao, chuyện này cũng bình thường mà… từng nhảy lên đến 100, chưa từng có giá trị trung gian.
Lam Sam hấp háy mắt:
- Thần kỳ thế cơ à? – Biểu đồ nghe có vẻ biến động rất tốt, hơn nữa cô thực sự khó có thể tưởng tượng cảnh chỉ số cảm xúc của Kiều Phong lên đến 100 đấy.
Ngô Văn gật đầu:
- Sau này cô sẽ biết.
Hai người công khai tranh luận về Kiều Phong ngay trước mặt anh nhưng bản thân anh lại không hề tỏ ra bất kỳ biểu tình phản cảm hay phản đối, ngược lại anh chỉ lẳng lặng lắng nghe, thỉnh thoảng còn liếc nhìn Lam Sam. Lam Sam nhận ra tình hình tự nhiên biến đổi trở nên quỷ dị không nói lên lời, giống như cha mẹ đang muốn nói chuyện để đem khuê nữ nhà mình giao phó cho một chàng trai tốt vậy… Thật quá đáng sợ.
Vui chơi giải trí một lúc, Lam Sam cùng Tiểu Du Thái bầu bạn xuống lầu đi vệ sinh, sau đó cả hai vội vã trở về, tán gẫu ngay ngoài viện. Trong khi đó Ngô Văn và Kiều Phong ở trên nóc nhà cảm thấy đã đến thời điểm để xuất phát, họ dự định chọn địa điểm để ngắm sao tại một căn cứ thiên văn cách đó không xa, thế nhưng vẫn phải băng qua một con đường cái và một đoạn rừng nên cố gắng không nên đi quá muộn.
Lúc hai anh em đi từ trên lầu xuống, nghe viện trưởng nói hai cô gái đang chơi đùa bên ngoài, họ đi tới cổng viện nghe được tiếng hai cô đang trò chuyện.
Hai người đều theo đuổi tâm tư của mình nên không tiếp tục đi tới.
Lúc đó Lam Sam đang nói với Tiểu Du Thái:
- Cậu nói có phải anh ta đang thăm dò tôi không?
Tiểu Du Thái đáp:
- Ai mà biết được, nhưng nếu là thật, tớ thấy cậu và Kiều Đại thần cũng thân mật gần gũi lắm, bây giờ đến tớ còn cảm thấy dao động này. – Suy nghĩ của cô nàng này cực kỳ nhảy vọt, vừa nhắc đến Ngô Văn, cô lại nghĩ tới một chuyện khác: - Hơn thế cậu nói về tổng giám đốc Ngô đi, anh ta trông thế mà lại sợ rắn? Ha ha ha sao có thể là một tiểu công công đúng đắn được chứ!
Đầu bên này Ngô Văn đang nghiêng đầu sang nghi ngờ nhìn Kiều Phong:
- Sao cô nhóc kia gọi anh là công công?
- Công công có hai cách để giải thích, một là cha của ông nội, một là…. Thái giám. – Kiều Phong nhìn anh đầy thương cảm: - Anh tự chọn một cái đi.
Ngô Văn tối sầm mặt:
- Dựa vào đâu lại mắng anh là thái giám! Anh rõ ràng… - Rõ ràng còn “cứng” ngay trước mặt cô ấy.
Kiều Phong an ủi anh:
- Thực ra Lam Sam cũng từng đặt cho em biệt danh là "Thú thú", nghe cũng chẳng ra gì.
Nhưng dù sao hình như nghe vẫn tử tế hơn so với anh nhỉ? Chí ít em vẫn kiện toàn nhé. – Nói xong anh không khỏi đắc ý, lời an ủi của mình thật kỳ diệu.
Công công? Thú thú?
Một giây đó, Ngô Văn dường như bị thiên lôi bổ xuống năm tiếng sét vào giữa đầu, anh ngửa mặt lên trời, rống lên giận dữ:
- Láo……!!!
Một tiếng gầm rú thu hút sự chú ý của hai cô gái. Nhìn thấy hai đối tượng vừa mới bát quái đang lập tức xuất hiện ngay trước mắt, cả Lam Sam và Tiểu Du Thái đều hơi hơi chột dạ. Kiều Phong vẫn không hiểu tình huống nên tay đút túi quần, vẫn vân đạm khinh phong nói:
- Đi thôi.
Đi cái quái gì mà đi! Ngô Văn vội vàng níu tay anh, rồi ma ma quỷ quỷ né tránh, lo lắng nói:
- Kiều Phong, khả năng là có hiểu lầm rồi!
- Hiểu lầm cái gì cơ?
- Cái này…. Không biết giải thích thế nào cho tốt, nói chung là hôm nay Lam Sam sẽ không bày tỏ tình cảm với em đâu.
Kiều Phong chau mày:
- Em biết anh không thể hiểu được chuyện này, nhưng xin đừng cố mà thuyết phục em nữa.
- Ý anh không phải như vậy, anh có thể hiểu được cái vụ ngắm sao băng ở núi Mục Phu chó má này, thế nhưng em không hiểu chính là…. – Ngô Văn cắn răng, thẳng thắn nói thẳng: - Hình như cô ấy hiểu lầm mối quan hệ của hai chúng ta!
Kiều Phong càng cảm thấy vi diệu:
- Quan hệ của em và anh thì có gì để hiểu lầm? Anh không phải anh trai em chẳng lẽ là cha em?
- Nghe anh nói này, em có biết “Công công” cùng “Thú thú” rốt cuộc nghĩa là như thế nào không?
- Biết.
- Biết cái đếch gì!
Sau đó Ngô Văn giải thích cho Kiều Phong hiểu, cho đến bây giờ Ngô Văn dĩ nhiên không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ có ngày ngồi giải thích cho một anh chàng chuẩn man khác về cái loại chuyện như thế này, anh thật sự đau trứng cực kỳ đấy.
Sau khi nghe xong, Kiều Phong sừng sộ lên, mặt như sương lạnh:
- Anh nói bậy bạ gì đấy?
- Á, anh không nói bậy đâu! – Ngô Văn cực kỳ tủi thân, chỉ vào hai tên đầu xỏ gây chuyện: - Là các cô kia nói bậy!
- Anh nghĩ nhiều quá rồi. – Kiều Phong nói xong quay đầu đi ra.
Ngô Văn đuổi theo anh, hỏi:
- Thế em không thấy rất khớp à? “Công” và “Thụ”?
- T