Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Kỵ Chi Luyến

Cấm Kỵ Chi Luyến

Tác giả: Phó Tráng Tráng

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342136

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2136 lượt.

em ra đi !"
Anh hai quay đầu lại, cô thật không ngờ tới anh lại nhe răng cười một tiếng, "Không phải muốn đi trượt tuyết sao? Miên Miên của anh ."
Quỷ mới tin anh bây giờ còn có tâm tình đi trượt tuyết, mặt thúi như vậy còn giả bộ xem nhẹ mọi thứ như nước chảy hoa trôi, muốn gạt cô sao? Cô đã sớm không phải là Ngô Hạ A Mông năm đó nữa.
Cô nâng chân, nhích người đến góc phía bên kia giường lớn, kéo lấy cái mền che đi thân thể trần truồng của mình, kêu lên: "Anh hai, chúng ta có gì cứ nói ra với nhau là được rồi, cần gì phải trần truồng vật lộn! Hơn nữa, quân tử động khẩu không động thủ, anh cần gì vì loại tiểu nhân nho nhỏ như em đây mà chấp nhất chuyện nhỏ nhặt!"
Anh hai nghe vậy, tạm buông cô ra, con ngươi đen nhánh khẽ nheo lại, giống như đang ảo não trầm tư. Cảm giác có ánh mắt nóng bỏng rơi vào trên người cô, cô thức thời ôm chặt thân thể yếu đuối, nhanh chóng lặng lẽ hướng về phía nhà tắm chuồn đi.
"Ha ha ha. . . . . ." Anh hai như con báo đi săn mồi hướng phía cô nhào tới, tay chân dài rất dễ dàng áp chế thân thể yếu đuối của cô, "Thật là một đứa bé ngốc! Anh không phải đã nói sao, dục vọng của đàn ông một khi khơi lên mà chưa được diệt xuống chắc chắn sẽ không từ bỏ ý đồ! Xem bộ dáng ngốc nghếch hề hề thật đáng thương của em, anh cảm thấy cũng nên tôn trọng ý của em là, hôm nay động khẩu không động thủ!"
Vị đại lão gia này, mới vừa rồi bộ dạng còn như đang chìm trong tâm trạng trầm tư suy nghĩ, chắc không phải là đang suy nghĩ xem động khẩu không động thủ là nên làm như thế nào đi! Vừa nghĩ tới khả năng này so với bản tính của anh hai mà suy ra, toàn thân cô liền nhịn không được nổi da gà tán loạn một hồi. Cái gì gọi là trộm gà không được còn mất nắm gạo, cô cuối cùng cũng đã hiểu !
Anh hai nhào tới buông lỏng nâng eo của cô lên, ngay sau đó đầu lưỡi linh xảo liền dán lên cái eo nhỏ nhắn trắng như bạch ngọc, mút vào không ngừng. Cuối cùng ngừng lại trên lỗ rốn khéo léo đáng yêu, "Thật đáng yêu. . . . . ."
"A. . . . . ." Cô thét chói tai ra tiếng, người đàn ông đáng ghét, biết rõ ràng. . . . . . Biết rất rõ ràng nơi đó của người ta là mẫn cảm nhất!
Anh hai đối với phản ứng của cô rất hài lòng, môi mỏng nhẹ nhàng quét qua nơi mẫn cảm kia, sau đó từ từ hướng phía đào nguyên tiết đầy xuân triều tìm kiếm, cô dừng lại, lập tức theo phản ứng ý thức được ý muốn của anh hai hướng đi đâu, không khỏi ra sức giằng co, "Đừng. . . . . . Nơi đó không được. . . . . . Anh hai. . . . . ."
Anh hai ngoảnh mặt làm ngơ, môi mỏng cường thế xuyên qua cánh rừng tiêu điều lạnh lẽo kia, hướng về phía dòng suối nhỏ bí mật đi tới.
"A. . . . . . Đừng. . . . . ." Cô thở hổn hển, rên rỉ liên tiếp. Đầu lưỡi linh xảo của anh hai thẳng tắp thăm dò về phía cánh hoa nhỏ mềm mại rung động, cánh hoa đáng yêu bởi vì động tình đang róc rách thấm ra từng giọt nhỏ khẽ chảy xuống. Anh hai khẽ cười một tiếng, cô không cầm được khẽ run.
Cô nức nở nghẹn ngào lên tiếng: "Anh hai. . . . . . Không cần. . . . . . Em sợ. . . . . . Miên Miên sợ. . . . . ."
Anh hai ngăn chận cái chân giãy giụa không nghỉ của cô, nhẹ nhàng hướng nguồn mật ngọt, tà ác mà thổi một hơi, "Bảo bối. . . . . . Em cũng đã ướt đẫm, còn dám cứng rắn cãi lại!"
"Ngô. . . . . . Em chính là không cần. . . . . . Ô ô. . . . . . Em chính là không cần. . . . . ." Cô không biết từ lúc nào lại đột nhiên sinh ra một loại ủy khuất lớn lao, nước mắt từng giọt lớn, một giọt lại một giọt thi nhau hướng bên ngoài hốc mắt chảy xuống.
Anh hai nghe được tiếng khóc nức nở nghẹn ngào của cô, rốt cuộc dừng lại động tác, ngẩng đầu lên, tiến tới bên môi cô tỉ mỉ hôn, "Tốt lắm tốt lắm, anh không làm, quả bóng nhỏ, em đừng khóc nữa!"
Nghe vậy, cô ngừng tiếng khóc, nước mắt mông lung nhìn người đàn ông anh tuấn ở trên người cô, nhẹ nhàng cười cười.
Chỉ là, một giây kế tiếp, nụ cười của cô dừng lại bên môi, "A. . . . . . Anh hai, anh gạt người !"
Anh hai nâng lên mày đẹp, mặt vô tội nói: "Anh nào có a!" Nói xong bên dưới lại ác ý va chạm về phía trước, "Anh cũng không động tay còn ngoài ý muốn chỉ dùng tài hùng biện dỗ dành em, quả bóng nhỏ, có phải cảm thấy anh hai đối với em rất tốt hay không ?"
Mắt to của cô lệ rơi cuồn cuộn, anh đúng là không có động tay lại không động miệng, anh chỉ là động thân một chút , anh . . . . . .
"A. . . . . ."
"Wow, giãy dụa eo của em!"
"Ô ô. . . . . ."
"Đừng khóc. . . . . . cắn chặt một chút xíu nữa. . . . . . Da. . . . . . Qủa bóng nhỏ, em lại cắn chặt thật mạnh . . . . ."
". . . . . ."
Chờ đến khi kết thúc trừng phạt tàn khốc này, lúc chân cô run lảo đảo đi ra khỏi phòng trời đã lại tối.
Anh hai tựa vào trên giường, bộ dáng thỏa mãn giống như sư tử vừa ăn no nê đang nằm xỉa răng, tròng mắt đen co rút nhanh nhìn cô, cười như không cười, vẻ đắc ý hiển thị rõ.
Cô trợn mắt nhìn chằm chằm người đàn ông không một chút tiết chế kia, lảo đảo nghiêng ngã hướng phòng bếp chạy đi, thật đói a, bữa trưa chưa ăn cộng thêm thể lực tiêu hao nghiêm trọng, bây giờ cô muốn nuốt vào một con trâu cũng không có gì