XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Kỵ Chi Luyến

Cấm Kỵ Chi Luyến

Tác giả: Phó Tráng Tráng

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342138

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2138 lượt.

là lạ.
Đột nhiên, ngang hông cô có một bàn tay to quấn lấy, không biết từ lúc nào anh hai đã mặc xong, áo mũ chỉnh tề đứng ở sau cô, bàn tay to phản khách làm chủ vững vàng trụ ở trên eo nhỏ của cô .
Cả người cô run một cái, không khỏi cầu xin tha thứ, "Anh hai. . . . . . Em. . . . . . Miên Miên rất đói. . . . . ."
Anh hai vỗ vỗ đầu của cô, "Nghĩ cái gì vậy, anh là xem bộ dạng em đứng cũng không vững, tốt bụng đỡ em mà thôi, chẳng lẽ em còn chưa thoả mãn. . . . . ."
Cô vội vàng lắc đầu một cái, tỏ vẻ trong sạch, hưng phấn ôm lấy cánh tay anh hai , ngọt ngọt ngào ngào cười ra tiếng, "Rốt cuộc có thể ăn cơm."
Trong phòng ăn, không khí tràn đầy quỷ dị.
Anh hai ngồi ở bên cạnh cô, Tần Nhật Sơ cũng bị người khác dìu lấy ngồi bên phải cô, Lăng Thịnh và Dương Chi Hồng song song ngồi đối diện cô.
Vừa ngồi đầy đủ, Tần Nhật Sơ liền đẩy tới một dĩa toàn cá đến trước mặt cô, anh hai nhàn nhạt nhìn một cái cũng không cam chịu ở phía sau lột một chén tôm đặt trước mặt cô .
Cô giật giật chiếc đũa, hướng món cá với tới, thanh âm anh hai ho mãnh liệt làm cô giật mình, cô ngượng ngùng thu tay lại, chuyển sang tấn công chén tôm thịt đã bóc vỏ, bên cạnh đột nhiên truyền đến thanh âm dịu dàng của Tần Nhật Sơ, "Miên Miên, ăn chút cá rất tốt, bổ não bổ thân thể". Cô nghe lời đem chiếc đũa chuyển qua bên phải, gắp miếng thịt cá còn chưa đưa vào trong miệng, anh hai đã ở bên cạnh lạnh lùng nói: "Tần tiểu đệ, ý của cậu là nói Miên Miên rất đần rồi phải không."
Cô dừng lại, buông lõng chiếc đũa trên tay, thịt cá pằng một tiếng rơi trên bàn.
Cô không dám nhìn tới sắc mặt hai người này, chỉ cúi đầu, lùa vài miếng cơm trắng, chê cười nói: "Gần đây em bị dị ứng với hải sản, em chỉ có thể ăn cơm trắng thôi, cơm trắng cũng có dinh dưỡng."
Dương Chi Hồng thở dài một tiếng, gắp miếng thịt bò bỏ vào trong chén cô, "Miên Miên, ăn thịt bò đi, chú Lê đặc biệt làm cho em đó."
Cho đến giờ khắc này, trước đây cô chưa từng có cảm giác Dương Chi Hồng làm cô thấy cảm động như vậy, cảm động đến khóc lóc nức nở, cô nuốt miếng thịt bò, nước mắt lưng tròng mà nói: "Thịt bò ăn thật ngon . . . . . ."
Đang lúc này, Lăng Thịnh cũng gắp tới một cái đùi gà đặt ở trong chén cô, dịu dàng nói: "Đừng để ý đến hai con động vật đơn bào kia. Tới ăn nhiều một chút a, còn có ức gà cũng rất ngon, dĩ nhiên món tôm say này cũng không tồi. . . . . . Đến, ăn nhiều một chút. . . . . ."
Cứ như vậy, trong sự ân cần chiêu đãi của Lăng Thịnh và Dương Chi Hồng, cô dần dần quên chung quanh còn có hai con sói đang dùng ánh mắt giết chóc lẫn nhau, chỉ lo chuyên chú đối phó mỹ vị đầy ấp trong chén .
Người ta nói, trong thời điểm hưng phấn lâng lâng sẽ có thể hồn nhiên quên mình, chỉ có thể dựa vào phản xạ có điều kiện mà làm, lời này quả nhiên đúng.
"Anh hai, thịt bò này ăn thật ngon, anh cũng ăn đi." Cô đang gắp một miếng thịt bò bỏ vào trong chén anh hai, vô thức nói.
Nói xong, rõ ràng cảm giác được chung quanh vang lên thanh âm hút khí. Ngẩng đầu nhìn thấy anh hai vui vẻ ra mặt, Lăng Thịnh và Dương Chi Hồng vẻ mặt quỷ dị, Tần Nhật Sơ bên cạnh thì . . . . . . Mặt bi thương cùng chán nản.
Cô lập tức thức thời gắp lên một cái cánh gà, bỏ vào trong chén Tần Nhật Sơ, cười nói: "Cậu nhỏ, ăn cái gì bổ cái nấy, cái đó. . . . . . Thịt bò không thích hợp với anh. . . . . ."
Tần Nhật Sơ nghe thấy cô nói, sắc mặt mới hơi hòa hoãn một chút, chỉ là, dường như cô lại chọc phải một đại thần khác, thanh âm anh hai lại từ phía sau bốc lên, "Miên Miên, vậy em cũng nói một chút xem , anh là thế nào lại thích hợp với thịt bò vậy . . . . . ."
"Xì ——" Dương Chi Hồng rốt cuộc cười ra tiếng, ngón tay mịn màng ở giữa anh hai cùng Tần Nhật Sơ không ngừng dao động, "Quá khôi hài rồi, thật là quá khôi hài rồi, tôi thực. . . . . ."
Anh hai mặt trang nhã, liếc nhìn Dương Chi Hồng đang cười đến run rẩy hết cả người , "Cười đã chưa ?"
Dương Chi Hồng dừng lại tiếng cười, "Thật ra thì cũng không được vui lắm, tôi chỉ là nhớ tới ta trước kia có xem qua thế giới động vật thấy hai con sư tử đực vì tranh một con sư tử cái, quyết đấu thành một trận sống chết, cảm giác. . . . . . Cười đã. . . . . . Ha ha. . . . . ."
Lăng Thịnh ở bên cạnh lại thêm dầu thêm mỡ, "Miên Miên, anh cũng rất muốn biết tại sao cọc gỗ lại thích hợp với thịt bò vậy. . . . ."
Cô trừng mắt nhìn Lăng Thịnh cười như hồ ly, linh quang lóe lên trong đầu, gắp miếng phao câu gà đặt trong chén Lăng Thịnh, "Nguyên nhân giống như trên."
Trong lúc nhất thời, trên bàn mọi người đều rối rít cười to.
Cô giật nhẹ khóe miệng, trong lòng âm thầm thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng tránh được một kiếp.
Bữa cơm tối sau sự hy sinh của Lăng Thịnh, rốt cuộc cũng không nhanh không chậm bình thường đi đến kết thúc, lúc này Dương Chi Hồng từ từ bay tới nói một câu, thành công đem không khí đông cứng lại như trạng thái lúc đầu.
"Trang viên hoa hồng của chúng ta thứ tội không đủ chổ cho nhân viên ngủ chung với nhau" liếc mắt nhìn mặt anh hai đen lại, "Cho nên đối với chuyện chung phòng là không