XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Kỵ Chi Luyến

Cấm Kỵ Chi Luyến

Tác giả: Phó Tráng Tráng

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341994

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1994 lượt.

nh với người bạn có nụ cười xinh đẹp như vậy.
Cô kéo kéo cánh tay của Hiên Viên, trải qua mấy năm này cố gắng, cô đã không còn cảm thấy khó chịu khi tiếp xúc thể xác với anh nữa.
"Anh hai, anh ấy là bằng hữu của em, em. . . . . ."
Cô còn chưa dứt lời, anh đã mạnh mẽ hất cô ra, hướng Triệu Minh còn đang ngồi trên đất bước tới.
Cô cuống quít ôm lấy eo anh, liên tiếp cầu xin, "Anh hai, không cần, anh hai. . . . . ."
Hiên Viên dừng lại, từ trong kẽ răng khẽ rít ra thanh âm, "Trở về phòng cho anh, nếu không ngay cả em anh cũng ra tay đó!"
Cô nhìn anh hai khí thế chẻ tre hướng về phía Triệu Minh tung ra liên tiếp những cú đấm, so với chiều cao 1m86 của anh hai, Triệu Minh chỉ cao 1m77 rõ ràng là chỉ có thể ôm đầu chạy trốn.
Cô khẩn trương chạy đến, dang hai tay đứng chắn trước Triệu Minh, hai mắt đẫm lệ, "Anh hai, không cần, anh muốn đánh anh ấy thì hãy đánh em trước!"
Hiên Viên quả nhiên dừng động tác lại, nắm chặt quyền, thật lâu lại cười lớn, nhẹ nhàng nói: "Em cho rằng anh không dám đánh em? Em cho rằng anh thương em cưng chiều em thì em có thể coi thường lời nói của anh?"
"Ba!" Bàn tay giương lên, một bạt tai nằng nề dán thẳng lên mặt cô.
Cô bị lực đánh của anh làm cho lùi lại mấy bước mới dừng lại, lau vết máu rỉ ra bên khóe môi, đáy mắt cô sững sờ cùng hoảng loạn, đây là người anh luôn dùng lời lẽ lạnh lùng với cô, nhưng nửa đêm lại vô cùng quan tâm đắp chăn lại cho cô sao? Anh hai cư nhiên lại động thủ tổn thương cô sao?
Đây là lần đầu tiên cô bị anh hai đánh, nhưng trong trí nhớ, đây là lần thứ hai anh tổn thương cô. Trước kia còn có dì nhỏ cùng cha cô bảo vệ cô, hiện tại thì thế nào, ha ha, nguyên lai bản thân cô cái gì cũng không có, không có ai bên cạnh, những tưởng còn có một người cưng chiều yêu thương cô vô điều kiện, thì ra chuyện thường không diễn ra như người ta mong muốn, không có một ai lại nguyện ý yêu thương một cô gái mập mạp vô dụng như cô cả.
Trong thoáng chốc, cô nghe đến những thanh âm đứt quãng từ trong đầu óc truyền đến.
". . . . . . Nhóc là đứa nhỏ phiền phức. . . . . . nhu nhược. . . . . . Ta chán ghét nhóc. . . . . . thật phiền phức. . . . . . làm cái gì cũng không được. . . . . ."
"Em không phải. . . . . . Miên Miên không phải đứa nhỏ phiền phức. . . . . . Cũng không phải là nhu nhược. . . . . ."
". . . . . . Em gái nhỏ. . . . . . Cùng bọn anh vui đùa một chút chứ . . . . . ."
"Không cần. . . . . . Không cần. . . . . . Các ngươi đừng lại gần đây, không cần, anh hai... cứu Miên Miên, cứu cứu Miên Miên. . . . . ."
"Anh hai em không nhớ em rồi. . . . . . Không thèm để ý đến em rồi. . . . . ."
Đầu rất đau, trong đầu một mảnh vẩn đục, nụ cười lạnh lùng của anh hai, gương mặt bi thương của dì nhỏ, còn có hình ảnh giận dữ đùng đùng của cha, tất cả đan vào thành một vòng xoáy thật lớn, từ từ đem cô bao phủ. . . . . .
Máu trên tay cô càng ngày càng nhiều, lau thế nào cũng không sạch sẽ. . . . . .
Không cần. . . . . . Không cần. . . . . .
Diệp Hiên Viên nhìn lên cô gái trước mặt trong miệng không ngừng tràn ra máu, hai bàn tay ôm lấy đầu, cáu kỉnh thét chói tai, "Không cần. . . . . . Không cần. . . . . ."
Trong lòng anh đau nhói, ôm lấy cô gái đang không ngừng giãy giụa vào lòng, hướng về phía ngoài cửa rống to, "Lữ Yên, đến đây nhanh cho tôi !"
Trong chớp nhoáng này,hình ảnh cô gái đang giãy giụa trong ngực anh lúc này cùng thân ảnh của cô gái người đầy máu thân thể lạnh như băng nằm trên tay Lăng Thịnh vào bảy năm trước lần lượt quấn lấy tâm can anh, Diệp Hiên Viên trong lòng không ngừng dâng lên một cỗ mãnh liệt tự trách cùng hối hận.
Mình chỉ là muốn dọa cô ấy một chút, mình chẳng qua chỉ là không muốn cô ấy bảo vệ người đàn ông khác trước mặt mình , thừa nhận đi, Diệp Hiên Viên, ngươi chẳng qua là ghen tỵ, chẳng qua là ghen tỵ tại sao người cô ấy bảo vệ là không là ngươi mà thôi.
Ôm cô gái khóe miệng đang không ngừng tràn ra máu tươi, Diệp Hiên Viên cười khổ, rõ ràng chỉ là muốn bảo vệ cô, tại sao cuối cùng lại toàn tổn thương cô.
Quay đầu nhìn thấy gương mặt kinh ngạc của người đàn ông ngồi trên sàn nhà, Diệp Hiên Viên cười lạnh ra tiếng, "Triệu Minh, tôi muốn anh cả đời này sống cũng không bằng chết!"






Triệu Minh 3: chi mộng xuân cùng xa nhau
Đang mơ màng, cô nghe thấy tiếng của anh hai không kiên nhẫn vang lên.
"Cô ấy rốt cuộc thế nào rồi?"
Tiếp đó có một giọng nữ khàn khàn vang lên, cô đoán là bác sĩ Lữ.
"Tiểu thư bị kích thích đến thần kinh, là do những kí ức kia!"
Tuy lời nói của anh rất bá đạo nhưng trong lòng cô lại cảm thấy rất ấm áp, còn có cả ngọt ngào, cô ở trong ngực anh nhẹ nhàng gật đầu một cái, chỉ cần anh sẽ không không quan tâm đến cô, cô liền vĩnh viễn sẽ không rời khỏi anh. Trong lòng ý nghĩ ngọt ngào, cô từ từ rơi vào mộng đẹp.
Trong giấc mộng, dường như có một vật gì đó rất nóng bỏng mơn man dọc theo thân thể cô, từ từ vuốt ve, cô có chút mất tự nhiên muốn tách rời khỏi loại cảm giác nóng bỏng