Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341996
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1996 lượt.
sắc cả đời khó quên, cũng làm cho mối quan hệ giữa cô và Hiên Viên xuất hiện một rãnh vực sâu thẳm ngăn cách.
Triệu Minh 4: bắt cóc cùng đùa giỡn
Triệu Minh ở trong điện thoại nói muốn mang cô đến một nơi mà cô cả đời cũng sẽ không quên được, nhưng là nếu như nói bắt cóc làm cho người ta trọn đời khó quên, thì Triệu Minh thật sự đã làm được.
Trong mơ mơ màng màng, có người tháo miếng vải đen che mắt cô xuống.
Cô hơi mở mắt để thích ứng với ánh sáng đột nhiên chiếu đến, khi đã nhìn thấy rõ xung quanh, cô nhìn một đám trông như lưu manh, một đám con trai đầu nhuộm đủ màu sắc các kiểu vây quanh cô, trong tay nếu không phải cầm gậy gộc có gắn đinh thì cũng là những thanh đao sáng loáng, bộ dạng hút thuốc trông rất đắc ý.
Cô thấy bên cạnh cô Triệu Minh cũng đang bị trói không khác gì cái bánh chưng, cười khổ hướng anh gật đầu một cái, không có lên tiếng. Trong lòng cô rất sợ hãi, nhưng cô vẫn cố gắng ép nỗi sợ hãi đó xuống, ở vào thời điểm này sợ cũng vô ích, điều đó chỉ làm cho đối phương càng thêm đắc ý mà hành hạ cô hơn, hơn nữa cô cũng không muốn làm kẻ nhu nhược cùng phiền phức.
Lại nghe thanh âm Triệu Minh giùng giằng vang lên, "Các ngươi đem chúng ta bắt cóc tới đây làm gì?"
Một tên trên người toát ra khí chất lão đại dụi dụi điếu thuốc của mình, hùng hổ đạp đất bước đến, nhìn khẽ Triệu Minh đang giãy giụa , lộ ra hàm răng vàng khè ghê tởm, cười to nói, "Không làm gì cả, chẳng qua là bọn tao đang thiếu tiền dùng một chút, muốn tìm chú em giúp đỡ! Lão tử đã ngồi canh me ở đây mấy ngày, những đại gia kia đều dùng ô tô đi lại, thế nào cũng không bắt được một người nào, hôm nay rốt cuộc lại để cho chúng ta bắt được một mẻ, a, không đúng, là một đôi dê béo mới đúng ! Xem chú em áo mũ chỉnh tề , cô gái kia mặt mũi sáng sủa, cũng biết ngày thường đều được ăn ngon mặc đẹp không thiếu thứ gì! Hôm nay bọn tao phát tài rồi! Ha ha ha!"
Nói xong,đám người lâu la xung quanh phá lên cười, một mảnh tiếng hoan hô.
Cô nhìn bọn chúng, thầm nghĩ quả nhiên bọn chúng chẳng qua chỉ là một đám ô hợp, muốn kiếm chút tiền mà thôi.
Vì vậy, cô siết chặt nắm tay, cố gắng để âm thanh của mình không run rẩy, "Các ngươi muốn bao nhiêu mới bằng lòng thả người?"
Cái kẻ mà cô nghĩ là lão đại vừa nghe cô lên tiếng, hàm răng vàng khè lộ ra càng hung mãnh.
"Con nhóc này thực thức thời, ngay thẳng, thẳng thắn, ta thích. . . . . . Tốt, không nói nhiều, một tỷ!"
"Một tỷ? Ông giết người à!" Cô nhất thời tức giận quên mất kẻ đối diện là một tên hung ác, mở miệng liền quát, thật là công phu sư tử ngoạm!
Tên lão đại kia vừa nghe, quay đầu nói với đám lâu, làm ra vẻ bắt đắc dĩ, nhún nhún vai, vẻ mặt vô sỉ: "Chúng ta đành phải tự ra tay thôi!"
Xoay người ném cho cô một cái điện thoại: "Cô! Gọi cho người nhà của cô, bảo họ mang một tỷ đến địa chỉ xx! Còn nữa..., không cho phép giở trò, nếu không thì bọn tao sẽ cho cô biết mùi vị thống khổ là thế nào!"
Vào lúc này,cô không muốn kích động bọn chúng, vì vậy cô ngoan ngoãn cầm điện thoại lên, bấm số của anh hai, chuông mới vang lên, đã nghe thấy tiếng của anh ở đầu bên kia, tên lão đại liền cướp lấy điện thoại: "Này, Hiệp tổng tài sao? . . . . . . Không cần lo tao là ai, mày chỉ cần biết em gái bảo bối của mày đang ở trong tay tao là được. . . . . . không tin lời tao sao? Được, A Tam. . . . . ."
Cô vễnh tai nghe anh hai cùng tên răng vàng khè nói chuyện, không biết vì sao trong lòng đột nhiên dâng lên cảm giác bất an, nhưng mà cô còn chưa kịp suy nghĩ thì đã bị một tên đột nhiên xuất hiện trước mặt làm động tác giả quỷ hù dọa: "Lên tiếng đi cô em."
Tên tóc vàng kia toét miệng cười, lộ hàm răng trắng, tay heo hướng trên mặt cô đánh tới, "Lên tiếng đi! Tiểu mỹ nhân. . . . . ."
Rốt cuộc đến thời điểm này, sâu trong nội tâm cô đã bắt đầu khủng hoảng cực độ, cô chỉ có thể tiếp nhận sự đụng chạm của anh hai, những người khác chạm vào đều sẽ làm cô ghê tởm muốn ói. Cô chống thân thể dậy, ra sức lùi về phía sau:"Anh đừng có chạm đến tôi. . . . . . Không nên đụng tôi. . . . . ."
Triệu Minh ở bên cạnh cũng lớn tiếng kêu lên: "Dừng tay, khốn kiếp, mày đừng mơ đụng đến cô ấy!"
Tên tóc vàng cười gằn, thân thể nhào tới hướng cô, tay heo ghê tởm cũng tùy tiện sờ nắn trên thân thể mềm mại của cô, đôi môi ghê tởm hôn loạn xạ trên mặt cô.
Giờ khắc này,có một cái cảm giác rất kinh khủng từ trong trí nhớ của cô bùng nổ, trong ánh trăng mờ, cô nghe thấy trong đầu có thanh âm dữ tợn vang lên:
"Em gái. . . . . . Cùng bọn anh vui đùa một chút nào. . . . . ."
"Ai. . . . . . Em gái. . . . . . muốn chạy đi đâu. . . . . ."
". . . . . . em gái non nớt. . . . . . da thịt cảm giác thật thoải mái. . . . . ."
Không cần, không cần, không nên đụng tôi!
Cứu mạng a! Anh hai cứu Miên Miên! Anh hai!
Cô thét lên, không ngừng giãy giụa, sức nặng trên người không có giảm bớt ngược lại hắn lấy tay dùng sức chế trụ cổ tay của cô, cái tay khác bắt đầu xé rách quần áo trên người cô, cảm giác ghê