Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342003
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2003 lượt.
tởm kia dần dần lấn át cô, cô bắt đầu sợ hãi cực độ, run rẩy không ngừng. . . . . .
Anh hai, anh ở đâu? Cứu Miên Miên. . . . . .
Có ai cứu cứu Miên Miên. . . . . .
"Lão Đại, cô nàng này, có cái gì đó không đúng!" A Tam từ trên thân cô gái bò dậy, chỉ vào cô gái nằm trên đất toàn thân đang co giật, quần áo không chỉnh tề, sắc mặt trắng bệch.
Tên lão đại đẩy A Tam ra, nhìn cô gái cắn chặt hàm răng đang phụt máu không ngừng, trong lòng có chút sợ, vung tay đánh A Tam một cái, nổi giận đùng đùng, "Bảo ngươi dọa cô ta một chút, ngươi lại làm cái quái gì vậy! Tinh trùng xông lên não hết rồi à?!"
A Tam vuốt cái mặt sưng đỏ của mình, nhìn cô gái miệng ứa đầy máu, trong lòng sợ hãi, "Làm sao bây giờ? Lão Đại, làm sao bây giờ?"
Tên lão đại lần nữa nộ hỏa công tâm, hung ác vung chân đạp A Tam tới tấp "Còn có thể làm sao, mau rút lui!"
"Rầm!" Cánh cửa bị đạp đổ, một nhóm người sãi bước đi vào.
"Các ngươi ai cũng đừng mong chạy thoát!" Hiệp Hiên Viên nhìn chung quanh một vòng, thấy Miên Miên quần áo không chỉnh tề, miệng phun máu tươi, đôi mắt ngăm đen của anh lập tức tràn ngập hung ác cùng khát máu.
Anh sãi bước vượt đến trước mặt cô, cởi áo khoác ôm lấy cô còn đang run rẩy phun máu, trong lòng tràn đầy đau lòng, tâm can bảo bối mà mình tỉ mỉ che chở, cư nhiên lại bị một bầy chó điên tạp chủng chà đạp, đáng chết, không, xử tội chết là quá tiện nghi cho bọn chúng, anh muốn bọn chúng sống không bằng chết, sống cuộc đời như một con rệp, chỉ giữ chút hơi tàn mà sống tiếp.
Đi tới trước cửa trao đổi một ánh mắt cho Lăng Thịnh, anh ôm Miên Miên hướng trong xe đi tới, "Lữ Yên, chăm sóc tốt bảo bối!"
Quay đầu nhìn về phía đám người đã bị đánh ngã nằm trên mặt đất, Hiên Viên cười đến cực kỳ dịu dàng, "Nói cho tao biết, người nào động đến bảo bối của tao!"
Tiếng nói dịu dàng vừa nhẹ nhàng vang lên, đối với đám người vừa rồi còn mới phách lối kiêu ngạo mà nói lại như là gió tuyết lạnh lẽo cực độ từ cõi âm thổi tới.
Trừng phạt tàn khốc.
(Chương này có một số cảnh rất rùng rợn, sợ mọi người không nuốt nổi cơm nên Điệp nhi đã mạn phép lược bớt ạ! Vẫn có chi tiết đó nhưng không miêu tả zoom cận cảnh như trong bản gốc đâu ạ!)
Đây là căn biệt thự bị bỏ hoang ở giữa sườn núi, ánh tà dương rọi xuống loang lổ nơi vách tường, hoàng hôn bao trùm một mảng, nhiều loại cỏ dại bám lên lên tường, quấn vòng quanh nhau, uốn lượn. Bên trong nhà là bụi bặm cùng đồ vật đã mục nát, nhìn không rõ nó vốn là món đồ hoa lệ như thế nào. Một nhóm người đang cúi đầu, mặt trắng bệch, hai chân run rẩy, còn một đám người khác thì đang tức giận sát khí đầy người, khát máu tỏa ra từ hơi thở.
Diệp Hiên Viên nhẹ nhàng châm một điếu thuốc, cũng không có đưa lên miệng hút, chỉ là giương mắt nhìn làn khói thuốc lượn lờ vòng quanh trước mặt, cười đến mị hoặc, thanh âm của anh dịu dàng mị hoặc giống như con rắn đang dẫn dụ Eve trên vườn địa đàng phạm tội vậy, làm cho người ta không tự chủ được mà trầm mê, đầu độc, phạm tội. . . . . .
"Nói cho tao biết, người nào vừa đụng đến bảo bối của tao?"
A Tam cho rằng cầu xin của mình đã thành công, lau mồ hôi trên trán, đáp: "Nhà tôi chỉ còn mỗi một bà nội là còn sống..."
Diệp Hiên Viên duỗi ngón tay thon dài vuốt vuốt đôi môi, "Vậy sao? Chỉ còn mỗi bà nội sao? Thật là đáng tiếc! Lăng Thịnh, vừa rồi tớ nói nhầm, làm sao có thể chém đứt tay của hắn mang đi cho chó ăn được, đúng hơn là....chém đứt cánh tay của hắn làm thành nhân bánh bao mang cho bà nội hắn ăn đi, móc hai mắt của hắn ngâm rượu thuốc mời bà nội hắn uống, còn về phần cái đàn ông kia...tớ đột nhiên rất muốn biết rốt cuộc thuốc Khô Mộc Phùng Xuân tác dụng mạnh đến đâu đấy!"
Lăng Thịnh cười tủm tỉm bước tới vỗ vỗ vai Diệp Hiên Viên: "Nhà tớ mới nghiên cứu ra một loại thuốc... rất thích hợp cho một bà lão quá phụ, bảo đảm như hổ như sói, biết địch biết ta!"
A Tam ngồi trên đất đã sợ đến nỗi mồ hôi túa ra như tắm, răng môi phát run, không thể nói được câu nào, chỉ có thể nắm lấy ống quần của Diệp Hiên Viên, liên tục dập đầu cầu xin tha thứ.
Đồng bọn của hắn ở bên cạnh cũng sợ xanh mặt, đồng loạt lùi về phái sau như muốn chuồn êm.
Diệp Hiên Viên nhịn không được một cước đá bay A Tam, chậm rãi bước đến trước mặt tên lão đại: "Mày là lão đại của bọn chúng?"
Tên Lão Đại kia coi như cũng có một chút khí chất, mắt thấy người của mình bị vờn giống như mèo vờn chuột sống không bằng chết, không khỏi cứng cổ cứng họng, khàn giọng nói: "Không có. . . . . . Không sai, tao chính là lão đại của bọn chúng. Đồ rắn độc, muốn. . . . . . Muốn chém giết hay muốn róc thịt, cứ tự nhiên!"
Diệp Hiên Viên còn chưa mở miệng trả lời, lại nghe thấy một tràng cười kiều mị của Lăng Thịnh vang lên, Lăng Thịnh cười híp mắt đi tới: "Thật là một người có khí chất, ta thích! Tin rằng nếu tao mang mày đi "chiến đấu" với bảo bối bị bỏ đói ba tháng của tao thì sẽ vui lắm đấy!" Nói rồi anh quay đầu hướng thủ hạ nháy mắt, thủ hạ kia gật đầu, lặng lẽ lui ra.
Phú