Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342092
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2092 lượt.
Diệp Hiên Viên, an ủi: "Tôi nói này, Diệp tổng, anh không cần phải quá thương tâm. Tôi hiểu rõ bây giờ anh vẫn không thể hoàn toàn tin tưởng tôi, tôi cho anh xem cái này anh sẽ không thể không tin tôi." Kiều Chấn Vũ nói xong, màn hình lớn trước hội trường đã bắt đầu nổi lên một đoạn hình ảnh.
Diệp Hiên Viên ngẩng đầu liếc nhìn màn ảnh, cuối cùng bàn tay chán nản mà rũ xuống, không còn muốn liếc mắt nhìn Kiều Hỷ đã ngã ngồi trên đài, chỉ cởi lễ phục cùng hoa hồng đỏ kiều diễm cài trên áo hướng thùng rác bên cạnh mà ném vào, sau đó bước nhanh đi tới cửa.
Mọi người rối rít lấy ánh mắt đồng tình nhìn chăm chú vào người đàn ông thâm tình nhưng kết quả chỉ thu lại sự lừa dối này, xung quanh bốn phía cũng từ từ nhường ra một lối đi, để cho hắn chán nản rời đi.
Tại sao một người đàn ông hoàng kim lại thâm tình như vậy cũng gặp phải sự lừa dối thế này, mọi người lại nhìn một chút người trên đài đang khóc đến lê hoa đái vũ, một bộ dạng điềm đạm đáng yêu Kiều Hỷ, nhưng chỉ nhận được toàn là những cái liếc nhìn khi dễ cùng chán ghét. Đã đến thời khắc như vậy rồi, cô gái dâm đãng lại ác độc này còn muốn giả dạng làm mặt đáng thương lừa gạt sự đồng tình của mọi người, thật là ghê tởm mà.
Diệp Hiên Viên từ từ đi ra hội trường, trực tiếp đi tới bãi đậu xe dưới đất. Mở cửa xe ra, đã thấy Lăng Thịnh đang liên tục cười ngồi ở ghế tài xế, trước mặt là một cái notebook nho nhỏ để trực tiếp xem rõ tình huống bên trong hội trường.
Notebook tuy nhỏ nhắn nhưng vẫn có thể đem vẻ mặt của mọi người cùng lời nói trong hiện trường trực tiếp truyền đến thật rõ ràng, bao gồm bộ dạng Kiều Hỷ đáng thương không ai giúp vẫn lắc đầu phủ nhận, tiếng cười lớn của Kiều Chấn Vũ vừa dữ tợn lại cuồng vọng, cùng với các máy ảnh nhá liên tục trong hội trường, những khuôn mặt của ký giả dù là ngưng trọng đồng tình hoặc là khi dễ cũng trực tiếp truyền đến rất rõ ràng.
"Đầu gỗ, kỹ thuật diễn không tệ nha!" Nghiêng đầu, Lăng Thịnh cười trêu ghẹo nói.
Diệp Hiên Viên rút ra khăn giấy bên cạnh, chậm rãi lau lên ngón tay thon dài nói: "The game over!"
Gương mặt tuấn tú của người đàn ông là nụ cười mãn nguyện, không còn bộ dáng bi thương chán nản như lúc trước nữa .
Vứt bỏ khăn giấy trong tay, Diệp Hiên Viên dừng nụ cười, "An bài làm cho Kiều Chấn Vũ biến mất, về phần Kiều Hỷ thì——" Sắc mặt Diệp Hiên Viên run lên, "Đưa cô ta đi ra đảo rồi hảo hảo chăm sóc!"
"Tiểu tử cậu thật không phải tàn nhẫn thường đâu, chỉ cần nói trên cái đảo kia không có gì để có thể sống được, vậy Đại Mỹ Nhân phải làm sao đây ?"
Diệp Hiên Viên dịu dàng cười một tiếng, "Không phải còn có cậu nữa sao? Lấy bản lãnh của Lăng gia, muốn một người sống quá canh năm thì tuyệt đối sẽ không để canh ba đã bị Diêm Vương mang đi!"
"Phải phải. . . . . . Tớ bảo đảm nghiệt chủng trong bụng cô ta sẽ an toàn sanh ra được chưa! Cậu đừng có đánh giá cao người ta như vậy chứ, người ta sẽ xấu hổ nha!" Lăng Thịnh cười duyên dựa vào cái ngực rộng của Diệp Hiên Viên.
Diệp Hiên Viên khẽ nghiêng người, tránh không cho Lăng Thịnh động tay động chân."Chạy về nhà cậu đi, tôi muốn mang Miên Miên trở về!"
Lăng Thịnh cứng đờ người, sau đó nhanh chóng cười duyên lĩnh mệnh, chỉ chốc lát sau, một chiếc Porsche màu trắng bạc từ bãi đỗ xe ngầm của khách sạn Khải Việt chạy thật nhanh rời đi .
Có kinh lần đầu
Buổi tối, cô núp ở trong chăn. Gió xuân mang theo chút hơi lạnh, về đêm lại càng lạnh hơn đôi chút. Cô ôm bụng, càng cuốn drap giường vào người chặt hơn. Rất đau, rất đau, toàn thân cô đều cảm thấy lạnh lẽo, dù đã đắp rất nhiều chăn như vậy nhưng cô vẫn cảm thấy lạnh như băng.
Anh hai anh giờ đang ở đâu? Đúng rồi, tối nay anh có công chuyện, không thể quấy nhiễu anh. Dù nói như thế nào đi nữa, cô vẫn luôn ghét mang sự phiền toái đến cho người khác nhất là với anh hai. Cho nên không có chuyện gì cả, không sao hết, có lẽ cô chỉ là ăn bậy rồi bị đau bụng thôi. Cô nằm ở trên giường, kéo cái chăn tự nhũ lòng. Nhịn một chút là sẽ ổn thôi, nhịn một chút là sẽ ổn cả thôi.
Nghĩ như vậy nhưng bụng cô lại đau quặn lên một hồi,cô nhẹ nhàng vuốt vuốt cái bụng cảm giác chỗ tư mật hình như mơ hồ có giọt nước rỉ ra. Không giống với cái loại mật ý hương vị ngọt ngào, mà chính là nước chân chân chính chính đang róc rách chảy. Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra, cô gượng ngồi dậy, mở đèn, đồng thời vén chăn lên.
Trên tấm drap giường màu xanh nước biển đã dính loang lổ những vết máu, cô nhìn lại cái quần ngủ màu vàng nhạt trên người cũng dính đầy vết máu đỏ tươi.
Lăng Thịnh giống như nhìn thấy có cái gì không đúng, cố gắng đẩy cửa lớn hơn rồi tiến lên một bước, nâng mặt cô lên xem xét cẩn thận: "Kẹo bông, sắc mặt em sao tái nhợt như vậy, em không thoải mái sao?"
Cô lắc đầu một cái, vội vàng phủ nhận, nửa người dưới cố gắng rụt về phía sau cửa một chút nữa.
Lúc này, anh hai chạy nhanh tiến tới nhìn cô một cái, mở miệng: "Mở cửa."
Cô vẫn cố lắc đầu một cái, không nói lời nào cũng không mở cửa.
"Mở cửa