Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em
Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342093
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2093 lượt.
anh, trong lòng nhất định là có vướng mắc thôi.
Nhưng thời gian thật sự là một liều thuốc tốt. Tin tức ầm ĩ làm mưa làm gió của Kiều Hỷ sau một thời gian dậy sóng cũng đã từ từ êm ắng lại, vả lại nhân vật chính cũng đã mai danh ẩn tích. Mọi người chỉ chú ý Diệp Hiên Viên Nguyễn thị thâm tình như thế nào, còn Kiều Hỷ chẳng qua chỉ là một nhân vật nhỏ râu ria biến mất nhanh như gió cưng là chuyện dễ hiểu. Loại bình thản này, làm cho cô có một loại ảo giác cực độ, giống như cô ta chưa từng xuất hiện trong cuộc sống của cô vậy.
Chỉ là ... mà thôi. Đây không phải là đề tài cô muốn quan tâm, không có cô ta, cô lại có thể thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cô cũng cảm thấy anh hai đã hoàn hoàn chỉnh chỉnh là của một mình cô, hơn nữa cô lại hoàn toàn không cần thấy áy náy hay bất an gì nữa. Là do Kiều Hỷ tự cô ta hồng hạnh xuất tường phản bội anh hai, cũng không thể trách cô hoành đao đoạt ái, giữ làm của riêng.
Cô rầm rì, cuối cùng nhu nhược mà gật đầu một cái.
Anh hai dường như rất đắc ý nhẹ nhàng hôn hôn đôi môi nhỏ đỏ tươi của cô, bàn tay cũng không ngừng nghỉ vội vàng cởi bỏ trói buộc bên dưới của mình, lúc này tên đã được lắp vào cung, thời điểm khí thế nộ phát thiên quân nhất khắc, ngoài cửa lại truyền đến tiếng gõ cữa gấp gáp.
Má Lâm ở bên ngoài giọng lo lắng hô to: "Thiếu gia, Tần lão gia đã xảy ra chuyện!"
Tần lão gia? Chẳng lẽ là ông ngoại, toàn thân cô chấn động, ham muốn nóng bỏng đã biến mất lập tức, thân thể đang tựa vào anh hai cũng muốn đứng thẳng lên, "Anh hai, ông ngoại. . . . . ."
Anh hai ngăn chận cô lại, thật lâu sau mới mở miệng hỏi: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Má Lâm ở bên ngoài đang nóng nảy vạn phần, nói chuyện cũng hơi có chút run run, "Nghe. . . . . .Theo lời nói trong điện thoại của Sơ thiếu gia, sợ. . . . . . Sợ là sẽ không qua khỏi đêm nay rồi!"
Anh hai nghe vậy mới từ từ buông cô ra, nhìn vào đôi mắt ngăm đen thâm thúy không lưu động của anh hai vẫn chưa tiêu ham muốn cùng khát vọng. Cô nhặt quần áo tán loạn trên đất lên, tay vẫn không ngừng run rẩy, cài một cái áo ngực đơn giản cũng cài không xong.
Anh hai thấy thế, nhẹ nói một tiếng, bàn tay cầm cái tay nhỏ bé đang run rẩy của cô mà dịu dàng an ủi: "Không có sao. . . . . . Không có sao, không cần gấp gáp!"
Cô giống như đã tìm thấy ánh sáng trong bóng tối, tâm trí đang thất thần của cô cũng lập tức bừng dậy giống như đã thấy được lối đi trong đêm tối, cô thở phào một cái, cuối cùng cũng tỉnh táo lại.
Trong ký ức của cô, ông ngoại cũng không phải là một ông lão dễ gần. Đừng nói đến ông sẽ giống như một ông lão giàu có ôm cháu để trên đầu gối mà lung la lung lay, chỉ nội việc nhẹ nhàng sờ sờ đầu của cô cũng rất ít khi rồi.
Mỗi lần chỉ có khi đến ngày lễ ngày tết, ông ngoại mới có thể chạy xe lên trên núi tề tựu cùng cha và dì nhỏ cùng nhau ăn bữa cơm đoàn viên. Ngày thường, cơ hồ là rất khó có thể nhìn thấy ông. Vì vậy, quan hệ tình cảm cũng lãnh đạm là bình thường. Nhưng mà, đối với ông lão ngay cả số lần gặp mặt cũng không nhiều lắm này, từ sâu thẳm trong nội tâm cô vẫn thấy yêu mến, dù sao cũng là máu mủ tình thâm, dù sao người thân của ông hay là cô trên đời cũng không nhiều lắm. Sau khi trải qua việc người thân lần lượt qua đời, cô lại càng không thể tiếp nhận chuyện sẽ lại có một người thân nữa đi xa mãi mãi, dù cho đó là ý trời.
Ngồi trên xe anh hai, cô không nhịn được thúc giục anh, nhanh lên một chút nhanh lên một chút nữa, giống như chậm một chút nữa cô sẽ không thể vãn hồi chuyện gì đó rất quan trọng.
Anh hai đối với sự gấp gáp giục giã thường xuyên của cô mặc dù hơi có vẻ không kiên nhẫn, nhưng khi quay đầu nhìn lại thấy bộ dáng lã chã rơi lệ đáng thương của cô thì cái gì cũng không nói ra, chỉ có thể hung ác dùng lực nhấn chân ga, lái xe nhanh như tên bắn hướng bệnh viện mà phóng tới.
Sau lại này khi nhớ lại ngày đó cô đều không kìm hãm mà nghĩ, nếu như ban đầu cô không gấp gáp thúc giục anh hai như vậy, nếu như cô không cố chấp đối với quan hệ chỉ có một chút thân tình máu mủ duy nhất này, nếu như cô tới trễ một chút xíu nữa, những chuyện phía sau có phải hay không cũng sẽ không xảy ra.
Cô vẫn có thể trốn tránh chân tướng mà cô cố ý không quan tâm kia, cũng sẽ không ở trong khốn cảnh mù mờ ngỡ ngàng không biết phải làm sao, chỉ có thể gây tổn thương lẫn nhau với người mình thương yêu, mới có thể xác định sự tồn tại của đối phương. . . . . . . . . . . . .
Bức hôn
Cô chưa bao giờ nghĩ tới, một người thân thể luôn cường tráng như ông ngoại trong trí nhớ của cô lại có thể biến thành bộ dạng bệnh yếu thê thảm như thế này.
Ông lão nằm trên chiếc giường đơn màu lam thân thể gầy yếu, không nhúc nhích. Nếu như không phải thiết bị đo nhịp tim bên cạnh còn phát ra tín hiệu tim vẫn còn đập thì chắc chắn cô sẽ cho là ông lão có quan hệ ruột thịt với mình đây đã ra đi bình yên rồi.
Cô nhẹ nhàng đi tới trước mặt ông ngoại, nắm bàn tay chỉ còn lại da bọc xương nhăn nhíu lại, cô bất tri bất giác rơi nước