Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Kỵ Chi Luyến

Cấm Kỵ Chi Luyến

Tác giả: Phó Tráng Tráng

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342083

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2083 lượt.

tao sẽ cho mày cơ hội lần thứ hai sao? Tao cho mày biết, Miên Miên bắt đầu từ bây giờ là vị hôn thê của tao, mày buông ra cho tao !"
"Ha ha. . . . . . Vị hôn thê?" Anh hai cười lớn, giống như vừa nghe được một chuyện cười rất kinh người, "Cậu có phải cùng lão đầu tử có bệnh giống nhau, bệnh đến hồ đồ luôn rồi! Nguyễn Miên Miên, cho tới bây giờ đều chỉ có thể là người phụ nữ của tao, coi như là vị hôn thê, cũng chỉ có thể là của Diệp Hiên Viên mà thôi!" Nói xong, kéo cô qua, cúi mặt xuống, cho cô một nụ hôn sâu trong tâm trạng đang nổi giận.
"Nhưng mà cô ấy vừa mới nói sẽ gả cho tao . . . . . ." Tần Nhật Sơ đứng trước mặt anh hai ngây thơ tuyên cáo quyền sở hữu, giống như chỉ là vô tình nhàn nhạt nói ra sự thật này.
Quả nhiên anh hai giận dữ, nắm cổ áo của Tần Nhật Sơ lên, "Mày vọng tưởng! Cô ấy nói gả cho mày, nhưng tao còn chưa có đáp ứng đâu! Đừng quên, tao mới chính là người giám hộ của cô ấy, có quyền quyết định mọi chuyện của cô ấy!"
Tần Nhật Sơ kéo lại cổ áo, đồng thời liếc mắt nhìn anh hai, vẫn là bộ dạng phẳng lặng bình yên như sóng nước, "Nếu như tao nhớ không lầm, Miên Miên đã mười tám tuổi rồi. Cô ấy đã là một người trưởng thành hợp pháp, có quyền quyết định mọi chuyện của bản thân!"
"Mày ——" Anh hai á khẩu không trả lời được, chỉ hung hăng nhìn chằm chằm Tần Nhật Sơ.
Thoáng chốc, tầm mắt của hai người đang mãnh liệt răng rắc chém giết nhau trên không trung không thu trở về, cũng không có ai thỏa hiệp, cũng không có ai nhận thua, chỉ thi nhau đốt cháy cả một phòng yên tĩnh.






Di chúc
Tần Thao sờ sờ giọt mồ hôi lạnh đang từ trán trợt xuống, cảm giác miệng hơi khô.
Ai, năm tháng như một vũ khí chết người, từ từ thúc giục người ta gần với tuổi già hơn. Ngay cả vị luật sư chuyên dụng của tập đoàn Tần thị mặc dù đã từng trải qua bao sóng to gió lớn cũng sẽ biến thành kẻ nhát gan khiếp nhược như vậy trước khí thế của những hậu bối tuổi đời còn chưa tới 30 này.
Nhìn hai người đàn ông ưu tú bên trong phòng đang giương cung bạt kiếm với nhau, một người thì tao nhã lịch sự giống như ngôi sao Hạo Nguyệt, một người thì bén nhọn nghiêm túc giống như tòa tháp Hắc Sơn. Tần Thao cũng không hiểu, rõ ràng hai người đều là những mỹ nam anh tuấn phi phàm, trên danh nghĩa còn là bà con thân thích, tại sao cứ luôn nhìn đối phương không vừa mắt, ánh mắt kia rõ ràng là ánh mắt thích giết chóc như muốn đem người kia đi Lăng Trì cướp đi tính mạng của đối phương vậy, hiển nhiên là ánh mắt muốn Lăng Trì chém giết lẫn nhau mà. Tuy nhiên nhìn lại vị trí ở giữa hai người đàn ông này lại đang kẹp một cô gái đáng thương, tay phải của cô ấy bị người đàn ông lạnh lùng bên phải hung hăng nắm lấy, tay trái lại thì lại bị người đàn ông dịu dàng bên trái "Nhẹ nhàng" nắm lấy, bộ dạng của cô ấy dường như rất tức giận nhưng lại không dám nói gì nhìn thật đáng thương, thật là chọc cho một người đàn ông thành thục như ông từ nội tâm tỏa ra sự thương hại.
Hắng giọng một cái, Tần Thao mở miệng: "Cái đó, Tần Nhật Sơ tiên sinh, Nguyễn Miên Miên tiểu thư, dạ, còn có Diệp Hiên Viên tiên sinh, tôi là luật sư chịu sự ủy thác của cố tổng tài Tần thị khi còn tại thế, bây giờ đặc biệt tới công bố di chúc đã được Tần Ngôn Minh tiên sinh khi còn sống đã xác lập. Di chúc nói rõ là công bố sau khi cố tổng tài Tần thị qua đời, di chúc này không có nghĩa là quan điểm cá nhân, cho nên nghiêm cấm người thân chống đối!"
Vừa lúc đó, Diệp Hiên Viên đang ngồi một bên sắc mặt bất thiện nhưng vẫn mở miệng nói chuyện, "Tần thị tràn đầy tội ác cùng dơ bẩn, không cần cũng được, Miên Miên, chúng ta đi!" Nói xong, tay dài duỗi một cái, lôi kéo cô gái đi ra ngoài.
"Không thể bỏ cuộc, Nguyễn tiểu thư ! Nếu không, ngàn vạn nhân viên Tần thị sẽ phải thất nghiệp, xin Nguyễn tiểu thư nghĩ lại !" Tần Thao ở phía sau vội vàng bổ sung.(ép ng quá đáng thật)
Diệp Hiên Viên quay đầu lại, tà mị cười, "Muốn chúng tôi làm gì đây? Đầu năm nay người thất nghiệp nghỉ việc cũng có cả khối người, tại sao phải bắt cô ấy gánh vác nhiệm vụ Cứu Thế nặng nề như vậy đây?"
"Diệp tiên sinh, ngài không thể nói như vậy. Dù sao Tần thị cũng không phải một tập đoàn nhỏ, nó là một công ty lớn cơ nghiệp trăm năm, sinh tử tồn vong của nó có ảnh hưởng trực tiếp đến hàng ngàn hàng vạn sinh mạng trong các gia đình." Tần Thao thấy mặt Diệp Hiên Viên vẫn là giễu cợt, vội hướng về phía cô gái có vẻ thiện lương hơn khuyên nhủ: "Nguyễn tiểu thư, cô cũng biết đang trong giai đoạn khủng hoảng tài chính, mất đi công việc sau này khó kiếm lại việc khác đến cỡ nào, nhất là những nhân viên kỳ cựu tuổi đã cao kia, vậy sẽ là. . . . . ."
"Ông không cần nói nữa. . . . . ." Cô gái đột nhiên cáu kỉnh cắt đứt, cúi người che lỗ tai, "Ông không cần nói nữa, không cần nói nữa. . . . . ." Đến cuối cùng, thanh âm thê lương đã không kiềm được mà nức nở nghẹn ngào.
Người đàn ông đứng tại chỗ trong lòng cũng trầm xuống, là dạng bi thương gì mới có thể làm cho cô bé thiên chân đáng yêu này bộc phát ra tiếng khó