Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Kỵ Chi Luyến

Cấm Kỵ Chi Luyến

Tác giả: Phó Tráng Tráng

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342064

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2064 lượt.

quên người mà dì ấy yêu lại là anh hai, lại là anh hai kính yêu của cô. Như vậy thì, cô là ai, cô là cái gì, Lý Hoa Quân nói cô chính là thế thân sao?
Bởi vì mặt mũi có một chút giống dì nhỏ, bởi vì trong xương tủy cô cũng chảy cùng một dòng máu giống dì nhỏ, bởi vì cô vô dụng lại ngu đần. . . . . .
Bởi vì. . . . . . Cho nên. . . . . .
Cô rốt cuộc chỉ là một thế thân.
Lý Hoa Quân nói không sai, cô là một con nhỏ Đại Ngốc, vọng tưởng một người tuấn tú tựa thiên thần như anh hai lại có thể xem trọng cô, cùng cô nói chuyện yêu đương, từ đầu tới đuôi, cô chỉ là một thế thân, một thế thân buồn cười thảm hại.
"Ha ha ha. . . . . ." Cô muốn cười, cô thật sự thấy buồn cười quá. Cười chính mình tự đa tình, cư nhiên lại cho rằng anh hai hoàn mỹ như vậy muốn cùng cô ở bên nhau là bởi vì yêu nhau say đắm cùng nhau vượt qua hoạn nạn; cô cười mình tự cho là đúng, trừ quyền thừa kế của Nguyễn thị cùng Tần thị ở trên người cô, cô còn cái gì đâu, cái gì cũng không còn! Không có vẻ ngoài xinh đẹp, không có trình độ học vấn đáng kiêu ngạo, ngay cả khả năng nhìn người phân biệt kẻ tốt người xấu cũng không có, cô là cái gì, cô rốt cuộc là cái gì đây.
"Miên Miên. . . . . . Rốt cuộc em bị thế nào vậy?" Anh hai tiến tới gần nắm lấy cằm của cô, con ngươi đen như mực thật chặt khóa lấy cô.
Cô nghiêng đầu, thoát khỏi trói buộc của anh hai, cất lên tiếng nói thê lương: "Anh hai, tội gì anh phải đối với một thế thân mà cần bỏ ra nhiều tâm tư như vậy!"
"Thế thân?" Anh hai uốn mình lướt qua vai của cô, sửng sốt trong chốc lát rồi lạnh giọng nói: "Cái gì mà thế thân, em nói rõ cho anh!"
Nước mắt của cô cứ đua nhau nhỏ xuống, tại sao đến thời điểm cuối cùng này còn muốn gạt cô, vẫn còn cố ân cần đối với cô như vậy. Chẳng lẽ, hắn không biết dịu dàng của hắn bây giờ đối với cô mà nói chỉ càng thêm tàn khốc tàn nhẫn sao!
Anh hai, sao mà anh tàn nhẫn như vậy, sao mà anh lại tàn nhẫn đến như vậy!
Bi thương thống khổ một cái lại một cái xâm nhập đến thần kinh yếu ớt của cô, tâm tính thiện lương như bị xé rách. Phản bội thống khổ, bi thương đã quên mất, chân tướng tàn nhẫn phô bày làm cho cô rơi nước mắt, khóc lớn như một đứa trẻ mới chào đời. Từ đôi mắt đẫm lệ mông lung, cô nhìn thấy anh hai mím môi mỏng, gương mặt như có sát ý muốn giết chóc .
"Rốt cuộc là ai khi dễ em hả? Tần Nhật Sơ? Hay là cái tên đồng tính luyến ái Lý Hoa Quân chết tiệt kia!"
Đợi đã nào...! Đồng tính luyến ái, Lý Hoa Quân, anh hai đã sớm biết Lý Hoa Quân là đồng tính luyến, như vậy thì hắn nhất định cũng biết mục đích Lý Hoa Quân tiếp cận Tần thị là vì muốn lấy hết mọi thứ của Tần thị! Khó trách, khó trách khi cô nói muốn nhờ Lý Hoa Quân tới tiếp quản Tần thị, vẻ mặt anh hai lúc đó bí hiểm làm sao ấy, thì ra là hắn đã sớm biết Lý Hoa Quân rắp tâm bất lương, hắn đã sớm biết cô sẽ không quản lý Tần thị lại còn mặc cho cô đem Tần thị đẩy vào chỗ chết, thì ra là, thì ra là như thế này.
Ha ha, cuối cùng là do cô quá ngu ngốc. Luôn dễ dàng tin tưởng những người được cho là người thân bên cạnh mình . . . . . Ha ha. . . . . . Thật là một đứa đại ngốc nghếch từ đầu đến chân.
Anh hai thấy cô thật lâu cũng không trả lời tiếng nào mà chỉ không ngừng rơi nước mắt, cũng bắt đầu nổi nóng, "Rốt cuộc em bị gì vậy! Nói chuyện, đừng chỉ biết khóc không thôi!"
Trong lòng cô cười lạnh một hồi, thế nào hiện tại ngay cả khóc cũng không cho phép sao. Chỉ là, cô là muốn khóc vì cái gì đây, rõ ràng người bị hại là cô, tại sao mỗi lần thương tâm rơi lệ đều là cô, không công bằng, cô tại sao lại không có tiền đồ hạ tiện như vậy, ngu xuẩn như vậy!
Hung hăng lau khô nước mắt, cô nâng lên một nụ cười khẽ, "Anh hai, em đã nhớ ra! Nhớ tới chuyện năm ấy cha sẩy tay đẩy dì nhỏ xuống lầu, dì ấy chính là người phụ nữ anh thích nhất không phải sao! Nhớ lại dì nhỏ bởi vì đẻ non ra máu quá nhiều mà chết đi, đúng rồi, đứa bé kia cũng là con trai ruột của anh hai mà! Em nhớ hết rồi, em cái gì. . . . . Cái gì cũng đã nhớ lại hết!"






Tôi tớ
Đầu mùa hè, gió nhẹ, không khí có một chút mơ hồ lạnh.
Cô nằm ở trên giường, nhìn bóng đêm bao trùm bên ngoài cửa sổ, cảm nhận từ sâu thẳm trong nội tâm cô đơn không người nào chia sẻ, đầu gối cô chợt trở nên vô lực quỳ xuống, nước mắt cứ rơi không ngừng.
Nhớ lại tình cảnh tranh chấp trước đây không lâu, cô chợt hiểu lúc trước cô biết bản thân mình giống như có biết một chút sự việc nhưng cô chưa từng muốn tìm hiểu truy cứu những chuyện đó, để cho giờ đây chân tướng mà chính mình luôn tin tưởng hoàn toàn sụp đổ, toàn bộ hủy hoại chỉ trong một đêm.
Khi đó cô thương tâm muốn chết, rống lên những lời mà cô muốn nói xong thì đã vô lực mệt mỏi nằm ở trên giường, thật lâu sau cũng không còn nghe thấy thanh âm anh hai cãi lại nữa.
Đông tác trốn tránh của cô đã chọc giận anh hai luôn duy ngã độc tôn, hắn lại ngồi gần cô, hung hăng nắm lấy mặt của cô, trên mặt vẫn liên tục nở nụ cười, "Em đã muốn ngã bài, vậy anh cũng không cần phải giả bộ khổ cực nh


Polaroid