Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342065
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2065 lượt.
n này làm cho cô không thể tiếp nhận nỗi, chuyện này quá ly kỳ quá khó tin rồi !
Bên trong Lý Hoa Quân còn nói: "Nghe nói a, nha đầu Tần Thù Bối kia bị chết rất thảm, từ trên lầu nhảy xuống ngã chết, hơn nữa nghe nói lúc bị chết trong bụng đã có bầu ba tháng! Bọn họ nói phía dưới của nha đầu kia chảy rất nhiều máu, lúc ấy lúc tuyết vừa rơi xong, tất cả máu đều loang lỗ đầy trên nền tuyết trắng, cảnh tượng rất là khủng bố dữ tợn đấy!"
"Thảm như vậy, Nguyễn Diệp Thành nhất định là thương tâm cực độ rồi, con trai của mình cứ như vậy mà mất đi!"
"Hừ! đứa nhỏ trong bụng của nha đầu kia là của tên tiểu tử Diệp Hiên Viên kia!"
"Cái gì ——" Bảo Bảo vừa kêu lên, "Tần Thù Bối không phải là mẹ kế của Diệp Hiên Viên sao?"
Lý Hoa Quân cười nhạo một tiếng, "Vậy thì sao! Lúc ấy là do Nguyễn Diệp Thành ép Tần Thù Bối gả cho hắn, Tần Thù Bối vốn là bất mãn, cậu nghĩ một thiếu nữ thanh xuân tuổi trẻ như hoa làm sao có thể thích anh rễ của mình được. Lúc này ở bên cạnh lại có một thiếu niên tuấn tú số tuổi tương đối, nếu cậu là Tần Thù Bối, cậu sẽ thích người nào hả?"
Bảo Bảo suy nghĩ sâu xa rồi gật đầu, "Cũng đúng, tiểu tử Diệp Hiên Viên kia khi đó cũng chẳng qua là mới hai mươi tuổi, làm như vậy cũng là bình thường! Chỉ là, nhìn như vậy, con gái Tần gia đều vô cùng đáng thương! Tần Yên thì làm con cờ gả cho Nguyễn Diệp Thành, quá cửa mới hai năm đã chết, còn Tần Thù Bối cũng thế, thật vất vả thích một người, người kia còn là con riêng trên danh nghĩa của mình, đúng rồi, Nguyễn Miên Miên là chuyện gì nữa vậy, tôi thấy tên Diệp Hiên Viên kia rất để ý cô ta!"
"Để ý thì thế nào, một con cờ mà thôi! Nếu như không phải là quyền thừa kế của Nguyễn gia cùng Tần gia ở trên người cái con ngốc đó, Diệp Hiên Viên sẽ liếc nhìn cô ta một cái sao? Tôi nghe nói a, năm đó Diệp Hiên Viên là yêu Tần Thù Bối, nói chính xác hắn bây giờ là đem cái con ngốc này làm thế thân mà thôi, con ngốc này tám phần bây giờ còn ngây ngốc cho là Diệp Hiên Viên cùng cô ta nói chuyện yêu đương đây !"
"Ha ha. . . . . . Đó cũng là. . . . . . Dù sao tình đầu của đàn ông rất làm cho người ta hoài niệm đấy! Tựa như Bối Bối cậu vậy, thân thể xinh đẹp này làm cho tôi nhiều năm khó có thể quên! Ha ha. . . . . . Đúng rồi, Bối Bối, cậu mau chóng đem tiền của Tần thị lấy hết, sau đó chúng ta bỏ lại kia mà Hồng Thái Lang Tiêu Dao đi!"
Lý Hoa Quân nghe vậy, cười duyên tựa vào trong ngực người đàn ông, cười quyến rũ nói: "Tôi đây khổ cực như vậy, cậu phải bồi thường tôi nha . . . . . . Ô ô. . . . . . Cậu lại đứng lên. . . . . ."
Trong cửa lại một mảnh xuân sắc, ngoài cửa cô cũng là mất hồn mà đi về, cái gì cũng không muốn trông nom, cái gì cũng không thể nghĩ nữa, trong óc cô trống rỗng, bông tuyết khúc khích vang dội.
Có những chuyện như đã quên lại như đang phá kén mà chui ra, đầu cô bén nhọn đau đớn một hồi, mọi thứ trước mắt từ từ bắt đầu mơ hồ, từ từ, cô đã mất đi tri giác.
Trí nhớ
Có một loại đau từ sâu bên trong đại não rồi bắt đầu lan rộng ra bên ngoài, thần trí cô giờ đây có chút mơ mơ hồ hồ, trí nhớ cũng từ từ hiện về trở nên rõ ràng hơn.
Thời gian như quay ngược lại năm cô 10 tuổi.
Đó là vào một ngày đông giá rét những bông tuyết rơi trắng xóa cả mặt đất, không khí lãnh khốc làm cho cô không khỏi rụt cổ lại một cái, chỉ muốn nằm luôn ở trong chăn không ra ngoài nữa.
Không biết vì sao mà trong nhà hôm nay lại dường như an tĩnh khác thường. Má Lâm không có ở đây, cha không có ở đây, dì nhỏ không có ở đây, anh hai cũng không ở đây. Sự an tĩnh dị thường này làm cho cô không khỏi có chút sợ, giống như trong trời đất chỉ còn một mình cô sống rất cô đơn.
Dì nhỏ, dì ở nằm ở đây làm gì vậy? Tại sao trong tuyết lại có màu đỏ hoa mỹ như máu đầy mặt đất như vậy. . . . . .
Màu đỏ ấy cứ lan tràn, vẫn tiếp tục lan tràn. . . . . .
Dì nhỏ giãy giụa, như đang nói chuyện, nói gì vậy. . . . . .
Cái gì. . . . . .
Cái gì. . . . . .
Hiên Viên. . . . . .
Hiên Viên, em yêu anh. . . . . .
A. . . . . .
Dì nhỏ. . . . . .
"A, dì nhỏ ——" hét lên một tiếng, mộng cảnh bị phá tan. Cơ mở mắt ra, nhìn thấy chính là bộ dáng anh hai cau mày quan sát cô.
"Thế nào vậy? Gặp ác mộng sao?" Anh hai hơi nhíu lại mày rậm đẹp mắt của mình, đưa bàn tay lên trước tìm tòi, muốn lau mồ hôi trên trán của cô.
"Đừng có đụng vào người em!" Cô nhớ tớ lời nói lúc ban ngày từ miệng Lý Hoa Quân rồi nghĩ tới mộng cảnh vừa nãy, không, đó không phải là mộng cảnh, đó là tuổi thơ đã quên lãng mà cô vừa nhớ lại.
Không sai, đó là sự thật đã tồn tại .
Dì nhỏ chết rồi, là bị cha từ trên cửa sổ sẩy tay đẩy xuống, chết rồi. . . . . .
Dì nhỏ từ nhỏ đã luôn thương yêu cô chết rồi, trước khi chết lại còn nói: Hiên Viên, em yêu anh. . . . . .
Hiên Viên, em yêu anh!
Lại là, Hiên Viên, em yêu anh!
"Ha ha ha. . . . . ." Cô ôm đầu, không thể khống chế mà cười to lên, chuyện này là gì vậy là cái gì đây. . . . . . Thì ra người mà dì nhỏ luôn tâm tâm niệm niệm không thể