Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Kỵ Chi Luyến

Cấm Kỵ Chi Luyến

Tác giả: Phó Tráng Tráng

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342054

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2054 lượt.

cần, cô khóc ròng nói: "Em không muốn, anh hai. . . . . . Miên Miên không muốn. . . . . ."
Anh hai nghe vậy sửng sốt, ngay sau đó từ trước ngực cô ngẩng đầu lên, ngăn miệng, nỗ lực cười một tiếng, "Mỗi lần, mỗi lần đều là như vậy. . . . . .Em cho rằng mỗi lần em cũng sẽ được như ý sao!" Nói xong, động tác không ngừng vuốt ve ngậm mút ở trước ngực mềm mại của cô, cho đến khi làn da mịn màng bắt đầu hơi thấm ra tia máu mới thôi.
"Mỗi lần. . . . . . Mỗi lần cũng làm cho anh mềm lòng. . . . . . Làm cho anh đau lòng. . . . . . Làm cho anh buông tha tôn nghiêm của mình. . . . . . Làm cho anh buông tha cừu hận. . . . . . Lần này. . . . . . Anh không quan tâm. . . . . ." Anh hai lẩm bẩm trong miệng, bàn tay càng không chậm trễ chút nào mà kéo chân của cô ra , gác ở trên vai, cự vật tráng kiện màu tím cứ như vậy không có bất kỳ khúc dạo đầu hay sự thương hại mà thẳng tắp xông vào. . . . . .
"A. . . . . . Đau. . . . . ." Trong thân thể bị vật xa lạ xâm nhập làm cho cô chấn động toàn thân, hạ thể xé rách đau đớn, làm cho cô không khỏi phát run mà khóc thút thít nói: "Đau quá. . . . . . Miên Miên đau quá. . . . . . Miên Miên không muốn. . . . . ."
Nhưng động tác của anh hai không bởi vì cô khóc thút thít mà chậm chạp dịu dàng xuống, ngược lại càng thêm cuồng dã dữ dằn, "Đúng vậy, chính là muốn để cho em đau, anh không phải hận em sao. . . . . . Đúng, anh hận em, anh hận em!" Anh hai nói xong, giống như nói cho cô nghe, lại giống như đang cố gắng nói cho chính mình nghe.
Anh hai vừa điên cuồng luật động vừa không ngừng tự mình lẩm bẩm, thanh âm ác ngoan từ từ vang vọng ở bên trong phòng, trải qua hồi không lâu sau.
Bất tri bất giác, cô bắt đầu vịn cái vai rộng của anh hai, thân thể cũng không tự giác bắt đầu bãi động, nghênh hợp anh hai tiến lên.
Anh hai thấy thế, lại chê cười một hồi, "Không phải nói không muốn sao. . . . . . Em tự nhìn chính em bây giờ xem có giống tiểu dâm phụ không . . . . . . Thế nào ở phía dưới người anh ruột đạt tới cao triều sao. . . . . ."
Nghe anh hai không ngừng dùng lời nói dơ bẩn kích thích cô, tinh thần cùng thân thể cô cũng bắt đầu tranh chấp lẫn nhau hành hạ tinh thần cô suy yếu thêm, theo sự kích thích rốt cuộc ở dưới một cái đỉnh thật sâu vào bên trong của anh hai, cô kêu to ra tiếng, cô bị đẩy lên trên tột cùng của tình dục.
Anh hai tà khí cười một tiếng, cũng không giống như ngày thường dừng ở trong cơ thể cô dịu dàng cùng cô triền miên, mà là nhặt quần áo lên đi xuống giường, "Về sau, em chính là nô lệ dành riêng cho anh ! Đây cũng là giá trị cuối cùng của em!"
Nói xong, đem cô tuyệt vọng trực tiếp ném vào trên giường, bước nhanh rời đi.






Ghen
Lăng Thịnh mượn men say về đến nhà.
Mấy ngày nay thật sự là quá nhàm chán, ở công ty không có việc gì làm, trên đường cũng không xảy ra vấn đề gì, cả người nhàn rỗi đến độ muốn sinh ra nấm mốc luôn.
Ngay cả tiểu dã miêu mộng ảo thời đại bày ra trước mắt thật ngon miệng hôm nay cũng không thể khiến hắn hoàn toàn thanh tĩnh lại. Lăng Thịnh vỗ trán kinh hãi, chẳng lẽ mình đã đến thời kỳ lười biếng của đàn ông, cái này thật sự có lực tổn thương cực mạnh nha, chả lẽ hắn giống như phụ nữ trong thời kỳ mãn kinh sao. Nghĩ như vậy, Lăng Thịnh thâm trầm suy nghĩ từ trong cơn say có chút thanh tĩnh lại, nhất thời không thể lý giải được cả người đổ đầy mồ hôi lạnh.
Vỗ vỗ gương mặt tuấn tú quyến rũ như con gái, Lăng Thịnh không thể tin tự lẩm bẩm: "Nhất định là đang nằm mơ, mình phong lưu phóng khoáng, anh tuấn đẹp trai phi phàm Lăng Thịnh Lăng đại thiếu gia thanh xuân niên thiếu, làm sao có thể bị bất lực giống như ông lão được! Nhất định là đang nằm mơ, đúng, tất cả chỉ là ảo giác của mình. . . . . ."
"Nói không thông thì không cần nói nữa!" Diệp Hiên Viên chợt mở con ngươi sang ra, hung ác nói: "Lý Hoa Quân đúng là lá gan không nhỏ, lại dám ở trước mắt giở trò càn rỡ! Hắn nghĩ hắn có thể an vị tiếp quản tất cả mọi thứ của lão hồ ly kia sao?"
"Lý Hoa Quân không phải là vấn đề, vấn đề là phải làm sao với Kẹo Bông bây giờ?" Lăng Thịnh đối với đường tình nhấp nhô quanh co của hai anh em nhà này cảm thấy thật vô lực.
Nhắc tới cô gái mà trong tim hắn quyến luyến không quên, Diệp Hiên Viên không khỏi tối mặt lại không nói gì thêm.
Lăng Thịnh nhìn thấy sắc mặt của đối phương, trong lòng mơ hồ dâng lên một loại bất an khó nói, "Đầu gỗ, cậu chắc không phải lại dùng biện pháp mạnh nữa chứ !"
Đối phương vẫn duy trì im lặng coi như là thừa nhận.
Lăng Thịnh bắt lấy cổ áo sơ mi của Diệp Hiên Viên kéo lên, lạnh lùng nói: "Tớ đã nói bao nhiêu lần rồi, cậu gặp phải chuyện có liên quan đến kẹo bông thì lý trí hoàn toàn biến mất, có chuyện gì không thể dùng lời để nói sao, không nên dùng đến sức mạnh! Kẹo bông dù có thích cậu đến thế nào đi nữa nhưng cô ấy cũng sẽ thấy sợ trước sự thô bạo tàn nhẫn như thế của cậu!"
Diệp Hiên Viên mạnh mẽ đẩy Lăng Thịnh ra, vuốt trán rồi từ từ tựa vào trên ghế salon, lẩm bẩm nói nhỏ: "Cậu cho rằng tớ kh


Snack's 1967