Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342108
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2108 lượt.
có một chút giận dữ, tại sao cô ấy phải để ý tới cô, cô không muốn ăn chính là không muốn ăn. Trong lòng không nhịn được động tác càng ngày càng mất đi lí tính. "Bang ..." Đột nhiên, cô đẩy các món ăn rơi xuống đất, phát ta âm thanh chói tai Cô ngây người, bày ra trắng noãn bàn tay, cô rốt cuộc đang làm gì, thật sự chính là một hài tử cố tình gây sự. Kiều Hỉ Ngươi tựa hồ cũng nán lại, trên khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy sự chán nản. Sửng sốt chốc lát, Kiều Hỉ Ngươi trước hết phụ hồi tinh thần lại, ngồi chồm hổm trên mặt đất bắt đầu thu dọn những mảnh vụn. "Hí ...... đau ..." Kiều Hỉ Ngươi nắm nhẹ tay hô, mắt của cô nhìn thấy từng tia máu đỏ tươi theo đầu tay trắng nõn chảy xuống. Từng giọt máu rơi vào mảnh vụn màu trắng trông thật bắt mắt, làm người ta...ghê tởm muốn ói. Cô đè nén cảm giác bồn chồn, nắm lấy tay đối phương, luống cuống một hồi xin lỗi : "Em không cố ý , em thực sự không có..cố ý..." Anh hai cùng thời điểm này đã nhận ra vấn đề, vòng qua cái bàn đi tới, nhìn thấy Kiều Hỉ Ngươi trên tay đỏ tươi, nhìn cô nét mặt đầy vẻ giận dữ, "Em ở đây làm gì, không muốn ăn thì nói cho anh biết, giờ thì đi học!" Vừa nói không hề nhìn cô, liền trực tiếp đưa Kiều Hi lên lầu Cô bị động tác kéo Kiều Hỉ của anh hai làm cô bị đẩy ngã xuống đất, bàn tay trắng noãn vừa đúng trúng ngay mảnh sứ vỡ, máu bắt đầu ở trong lòng bàn tay lan tràn, Ti Ti quấn vòng quanh lòng bàn tay trắng noãn Cô ngây người nhìn máu chảy ròng ròng ra ngoài, không ngờ cô không còn cảm thấy cảm giác đau, chẳng qua là hờ hững nhìn máu đỏ, nó giống như không phải chảy ra từ cơ thể của cô, giống như đây chẳng qua là trên thế giới nhiều đoá Hoa hồng bị di vong. Thật lâu cô đứng dậy đi tới phòng bếp lấy ra một cây chổi, đem những mảnh vụn dính máu của hai người đem bỏ trong đống rác. Sau đó cầm sách, hướng cửa trạm xe bus đi tới. Mùa đông năm nay đặc biết rét, cơ thể cô run lên, bước lên xe bus. "Cô bé, bàn tay của cháu bị chảy máu!" Bên cạnh Lão Bà Bà ân cần quan tâm. Cô cúi mở lòng bàn tay, nhìn dòng chảy chất lỏng màu đỏ, cười áy náy "Nó không sao, chờ huyết dịch ngưng kết rồi thì máu cũng không chảy ra " Lão Bà Bà trợn mắt nhìn ta một cái, móc ra một túi khăn giấy phòng thân, êm ái nắm tay cô, cuốn lấy bàn tay đang chảy máu" Cô gái, thân thể của con gái là trời ban cho cháu, mình phải coi như báu vật trân trọng yêu quý mới phải. Nếu như cháu không yêu quý bản thân cháu thì đừng mong có ai sẽ yêu quý cháu." Lời của bà lão êm ái,chậm chạp, thẳng táp xuyên thấu màng nhĩ đến thẳng tới nội tâm của cô, bình sinh rất thích ấm áp, đồng thời, động tác của bà lão dịu dàng như một người mẹ làm cô cảm thấy thật ấm áp. Cuộc hành trình đó, mặc dù bên ngoài lạnh và nhiều gió, nhưng trong lòng cô đã có một nhu tình lan toả. Nhìn xuống, cô nhìn tay được băng bó kĩ trong lòng có một cảm giác không lĩnh ngộ. Đúng vậy a, ngay cả bản thân mình, mình không yêu thì lấy cái gì muốn người khác yêu mình. Cùng lúc đó, Nguyễn gia trạch Vừa vào thư phòng, Hiên Viên đang kéo tay Kiều Hỉ lập tức hất ra" Tôi gọi cô làm tốt công việc của mình, không phải muốn cô khi dễ cô ấy! Vậy thì cô không muốn Kiều Thị rồi hả? Kiều Hỉ Ngươi nhìn trên tay về thương nhỏ bé cươi hắc hắc "Diệp đại tổng tài, con mắt nào của anh thây em khi dễ cô ấy, rõ ràng là em toàn tâm toàn ý lấy lòng cô ấy a" "Tóm lại, cô tốt nhất không cần cố ý tính kế với cô ấy, nếu không tôi sẽ không bỏ qua cho cô” Kiều Hỉ ngươi quyến rũ thổi một hơi trên vết thương nhỏ" Em nào dám.Diệp đại tổng tài, em nào dám có ý định gì,em không phải cố ý kích thích cô ấy . Sớm nói kích thích cô ấy không phải là chủ ý của anh sao, Diệp tổng tài. Anh cũng không phải không nhìn thấy vẻ mặt ngơ ngác của cô ấy khi bảo cô ấy gọi em là chị dâu. " "Đúng rồi, bôi thuốc cho em đi." Kiều Hỉ Ngươi đem một hòm thuốc mở ra, nhìn về phía Hiên Viên nói Hiên Viên cười lệch: Vết thương như vậy vẫn không thể chết được." "Diệp đại tổng tài, em thích nhất là làm nam nhân ngang ngược, anh nên cầu nguyện trong thời gian khế ước này tồn tại không nên để em yêu anh, nếu không_____" Kiều Hỉ vuốt ve đôi môi đỏ tươi, ý vị sâu xa cười một tiếng:" Em cho du anh không yêu em, em cũng sẽ dung mọi thủ đoạn đem anh đoạt lấy!" Nghe nói xong, Diệp Hiên Viên nhìn lại, động mi cười một tiếng " Coi như là dẫn sói vào nhà chính là vậy đi, nhưng mà tôi lại có thể đảm bảo tuyệt đối thời điểm nó đi ra chỉ là chó! Đối với chuyện này_________tôi tuyệt đối có thể đảm bảo" nói xong không quay đầu lại đi ra thư phòng. Lưu lại Kiều Hỉ Ngươi nắm chặt ngón tay rướm máu, hàm răng hung hăng cắn môi,đôi mắt xinh đẹp tràn đầy âm chí Đại tẩu 2 Cô nhìn đám người đi lại trên đường phố, không có mục đích đi dạo khắp nơi. Buồn cười cô ngày hôm qua vẫn còn vì anh hai không ở nhà mà không muốn về nhà, mà hôm nay, lại là bởi vì anh hai ở nhà mà không dám về nhà. Cuộc sống thật là vở kịch a, khó trách có người nói cuộc đời như một vở kịch, mỗi người đều ở đây trên võ đài của mình vung vẫy thanh xuân cùng tinh lực, mỗi người diễn một nhân vật khác nhau, sau đó ở các hoàn cảnh khác