Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342107
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2107 lượt.
nhau diễn các vai khác nhau của cuộc sống. Cúi đầu nhìn qua vết thương trên tay ghim thành nơ con bướm , âm thầm thở dài một tiếng, trên võ đài cuộc đời của mình rốt cuộc cô phải diễn nhân vật nào đây. Đêm từ từ rơi xuống , phương xa từ từ nhà nhà đã lên đèn. Trên đường cái người đi đường trỡ nên thưa thớt, không khí lạnh như băng, bội cảm thê lương. Mọi người khi mệt mỏi đều có một mái nhà để về nghĩ ngơi, có thể bỏ xuống mọi bất an cùng áp lực của mình. Tại trong cái ngọn đèn nho nhỏ đó, có lẽ có cha mẹ từ ái ân cần, có lẽ có bằng hữu thiết tha an ủi, có lẽ còn có người thương dịu dàng an ủi, tóm lại nới ngôi nhà nhỏ đó làm nơi thật ấm áp, làm cho người ta thật hâm mộ. Nhưng là, cô còn một nơi như thế để về sao? "Tiểu đáng yêu, làm sao em ở chỗ này?" Sau lưng truyền đến một thanh âm nghi ngờ xen lẫn tò mò. Quay đầu lại, cô nhìn mỹ nhân trước mặt, nghi ngờ chỉ chỉ lỗ mũi cuả mình, "Chị, đang bảo em sao?" Mỹ nhân đi tới trước mặt của cô, nâng lên môi đỏ mọng, cười nói: "Làm sao rồi, tiểu đáng yêu, không nhớ chị a ,chị là vì ngươi làm làm tóc tên là Anna." Nói đến đây, trong đầu cô nhanh chóng thoáng qua một bóng người, a, nghĩ tới, nguyên lai mỹ nhân kia là thợ trang điểm. Cô ngẩng đầu lên, cười nhẹ, "Chị Anna, làm sao chị ở chỗ này?" Anna đi tới, vỗ bả vai của cô nói: "Đây nên là chị hỏi em đây? Đã trễ thế này, thế nào vẫn chưa về nhà?" "Nhà?" Cô mắt khép hờ, bất an nói: "Em thật ra là là lạc đường!" Anna cười to, "Thật là một đứa nhỏ ngốc, nhà em ở khu nào, chị sẽ đưa em về!" Cô xem nhìn hoàn cảnh chung quanh rất lạ, sợ đi nữa lại thật sự lạc đường. Bất đắc dĩ, chỉ đành phải gật đầu đáp ứng. "Đúng rồi, em đói bụng chưa? Chúng ta ăn một chút gì đi!" Nói xong liền lôi kéo cô hướng KFC đi tới. Ngồi trên xe, cô ăn đùi gà, uống một ly nóng hổi trà sữa trân châu, cuối cùng trong dạ dày ấm áp nhiều, xoay người, cô chân thành nói tiếng, "Cám ơn!" Anna rút ra khăng giấy, nhẹ nhàng giúp cô xoa xoa vết dầu dính trên khuôn mặt nhỏ nhắn, dịu dàng nói: "Nhìn em, giống như vài ngày rồi mới được ăn vậy, nơi này còn có bánh trứng, nhân lúc còn nóng ăn đi!" Cô cảm kích gật đầu một cái, trong lòng một mảnh ấm áp. Quả nhiên mùa đông giá rét này cần ăn cơm nhiều hơn! Trong chốc lát, cô tiêu diệt hết tất cả bánh trứng, rốt cuộc thỏa mãn ngồi phịch ở vị trí, thở ra một hơi, no bụng thật tốt, thật là ấm áp. Anna nhìn cô được ăn uống no đủ bộ dạng lười biếng, nhẹ nhàng cười cười, "Tiểu đáng yêu, hiện tại ăn no, em nên nói lí do tại sao lại u sầu như vậy rồi hả ?" Cô kinh hãi, bắn người đứng, " Sao chị biết em có tâm sự?" "A. . . . . ." Anna bất đắc dĩ cười cười, "Mặt em viết hết lên, gương mặt em co rút thành một cục kia, chị mà không nhìn ra được đúng là ngốc rồi ! Em đừng nói cho chị biết em là bởi vì lạnh được gương mặt rút gân mới co rút thành một cục !" Cô hì hì một tiếng bật cười, lắc đầu một cái, "Đó cũng không phải!" Cách lâu sau, cô mới mở miệng. Cho tới nay cô đều không có thói quen cùng người khác tâm sự chuyện của mình cùng anh hai, nhưng mà hiện tại với ngươi xa lạ trước mặt, cô lại đem chuyện của anh hai kể ra. "Em có một người anh hai , anh ấy sắp lấy vợ rồi !" Anna hiểu rõ gật đầu, "Cho nên, em cảm thấy thương tâm, bởi vì em sợ anh hai em có chị dâu sẽ không giống như trước đem em nâng niu trong lòng bàn tay ,thương yêu sẽ giảm đi?" Cô gật đầu một cái, "Từ nhỏ, em không có mẹ, sau cha và dì nhỏ chăm sóc em cũng lần lượt chết đi, là anh hai nuôi dưỡng em." "Tiểu đáng yêu, em là luyến huynh đệ nha?" Anna cười nói. "Nữu Nữu cũng là nói như vậy, nói em rất lệ thuộc vào anh hai, một khi anh hai rời đi em..em liền sẽ cảm thấy bất an, giống như một hài tử bị dứt sửa. Luôn muốn thời thời khắc khắc ở bên cạnh anh, cũng không đi đâu cả, cũng không muốn anh hai rời đi. Em hiểu biết rõ em thích anh hai, nhưng màem lại không muốn mang đến cho anh ấy phiền toái, cho nên anh ấy có vợ, em nên giơ tay đồng ý để anh hạnh phúc." Anna nhìn cô ,gật đầu một cái, "Như vậy rất tốt a, anh hai em không thể nào cả đời ở bên cạnh em, hắn cũng sẽ có gia đình của hắn! Em làm như vậy rất đúng a, vậy tại sao còn gương mặt lại buồn buồn không vui?" Cô thở dài một cái, nói tiếp: "Nhưng là. . . . . . Mặc dù em tự nói với mình, như vậy nhưng mà khi em nhìn đến bọn họ ở chung một chỗ lại đau lòng khó nhịn. Khi đó em đây trong lòng chỉ muốn đem anh hai từ trong ngực nữ nhân kia hung hăng đoạt lại, không để cho bất luận kẻ nào nhìn thấy, không để cho bất luận kẻ nào cướp lấy, không để cho bất luận kẻ nào mơ ước. . . . . ." "Này rất bình thường, phàm là em gái ai cũng đối với chị dâu có địch ý ,cái này không giải thích được, em về sau sẽ có người mình yêu , em cũng sẽ không còn có loại ý nghĩ này nữa!" Anna tựa hồ đối với loại tình cảm không bình thường này không chút phản cảm, nhàn nhạt nói. "Yêu người khác?" Cô nghiêng đầu, tò mò hỏi, "Vậy rốt cuộc là thế nào khác nhau? Cùng em như vậy thích anh hai có cái gì bất đồng?" Anna sờ sờ đầu cô, cười khẽ, "Nha đầu ngốc, đơn giản dung tục một chút chính là e