Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342113
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2113 lượt.
uyết dục vọng của mình không quan tâm đối phương là nữ nhân hay là em gái!"
Trong lòng có linh tính xấu, cảm giác vẽ hổ không thành ra vẽ chó, vì vậy cô lãnh thanh mở miệng nói: "Anh hai, anh có ý gì?"
"Có ý gì?" Anh hai nắm vai cô cười ra tiếng : "Anh chỉ là ngươi xuất giá trước để cho em đáng giá mà thôi. Hơn nữa, em ở đây không hiểu phong tình trên giường, anh chính là thay chồng tương lai của em dạy dỗ em thật tốt!"
"Không hiểu phong tình trên giường?" Cô tức giận.
Anh hai dường như biết trong lòng cô nghĩ gì, thật thấp cười ra tiếng, tiếp một bộ chịu nhục giọng điệu thở dài nói: "Phật nói: “ta không xuống Địa Ngục, người nào xuống Địa ngục”. Em còn chưa hiểu sao, không dạy dỗ em thật tốt làm sao em nắm bắt được chồng tương lai của em, em gái tốt của anh, nhiệm vụ này không giao cho anh hai tốt này còn có thể giao cho ai đây?"
"Em không cần ——" Bây giờ anh hai đã tháo mặt nạ ra, tà nịnh như vậy, tàn khốc như thế, máu lạnh như vậy! Đã vậy… Lại muốn gả cô cho gia tộc buôn bán khác… Còn nói là muốn giúp cô!
Thật sự là thật là quá đáng, khiến người ta thương tâm! Cô cắn răng nghiến lợi, trong lòng tức giận, sau cùng lại biến thành tuyệt vọng hờ hững.
Anh hai không có cho cô thêm cơ hội mở miệng, trực tiếp nhào tới, hung hăng hôn lên môi anh đào của cô, liếm láp, mút vào, trằn trọc không ngừng, nước miếng giao dung càng thêm hưng phấn vang dội. . . . . .
Cô toàn thân mềm nhũn, trong miệng không tự chủ tràn ra một tiếng “ưm”, tay nhỏ bé cũng không kìm hãm được ôm lấy anh hai, nhiệt tình bắt đầu đáp lại.
Lần này không hề chống cự vừa chọc cho anh hai một hồi buồn cười.
Cô tác phong não không dứt, nhưng là không thể làm gì. Rõ ràng ngoài miệng dùng ngôn từ chính nghĩa vừa nói cự tuyệt, nhưng khi anh hai chỉ vừa đụng nhẹ nhàng, thân thể lại không tự chủ tới gần hắn. Đang sờ đến thân thể quen thuộc kia thì cô đột nhiên có loại cảm giác muốn khóc, bởi vì cô phát hiện cô là muốn như vậy, muốn đến gần anh như vậy, khi anh nói lời nói máu lạnh tuyệt tình như vậy.
Nghĩ đi nghĩ lại, cô bất ngờ bật khóc thành tiếng, trong miệng nức nở nghẹn ngào không ngừng, nước mắt cũng ào ào chảy ra, thấm ướt cả gối.
Anh hai cũng cảm thấy lạ, toàn thân chấn động, ngừng động tác. Thật lâu, mới lấy tay sờ lên mặt cô, sau đó cũng không nói gì, rời khỏi người cô, sải bước xuống giường, đi ra ngoài cửa.
Cô cảm giác trên người chợt nhẹ nhõm, thân thể trở nên tự do, nhưng trong nội tâm lại trở nên vạn phần trầm trọng, đau đớn thật sâu. . . . . .
Đêm hôm đó, anh hai không trở lại. Cô nằm ở trên giường, hơn nửa đêm, cảm giác buồn ngủ hoàn toàn bị trận biến cố này làm cho tan thành mây khói, trằn trọc trở mình, cuối cùng trắng đêm khó ngủ.
Giả vờ
Không biết có phải vì tối qua anh hai lén tới phòng cô giở trò hay không, mặc dù sau cùng anh hai nhẫn tâm bỏ đi, nhưng cả ngày cô hữu ý hay vô ý đều trốn tránh tầm mắt quan tâm của người kia.
Dù sao nói từ góc độ này mà nói, cô buông tay, nhưng lại có thể mang đến hạnh phúc cho anh hai. Trước đây, cô đã cùng anh hai dính dáng không rõ, đã vượt khỏi luân lý anh trai em gái, hiện tại bụi bậm cũng đã rơi xuống đất, mặc kệ là yêu hay chưa yêu, cũng không còn quan trọng nữa, quan trọng là cô sẽ làm mọi thứ, để anh hai có thể hạnh phúc. Thái độ anh hai tối qua đã hoàn toàn chứng minh, dù tranh thủ hay không tranh thủ, cũng không còn ý nghĩa gì nữa.
Ăn cơm xong, cô liền trở về phòng. Khí trời rét lạnh, ai cũng lười ra cửa đón không khí lạnh lẽo của lễ rửa tội, vả lại đã sắp thi cuối kỳ, bất luận thế nào, coi như là giết thời gian cũng được, cô cũng là muốn so với bình thường vội vã hơn một chút.
“Cốc cốc….” Ngoài cửa vang lên giọng điệu mảnh mai vui mừng của chị dâu, “Miên Miên, là chị, chị và anh hai muốn ra ngoài, em có muốn đi cùng anh chị không ?”
Diệp Hiên Viên không nhịn được nghiêng đầu, cho Kiều Hỉ một cái liếc ghê người.
Kiều Hi thấy vậy, cười khanh khách, xấu bụng tiếp tục trêu :
"Có muốn không, tôi cho người gọi phụ nữ dập lửa, nghe nói đàn ông nhịn lâu không tốt đâu!"
Diệp Hiên Viên lạnh lùng: "Thế nào, Kiều thị không có chuyện gì sao? Đến phiên cô nhàn nhã!"
Kiều Hỉ lơ đễnh, vuốt vuốt mái tóc xinh đẹp, "Nếu anh đã vội rồi, tôi còn lo vớ vẩn làm gì!" Tuy nói như vậy, nhưng trên khuôn mặt tinh xảo của Kiều Hỉ lại tràn đầy hận ý thâm trầm.
"Hừ, cô cũng đừng có quên giữa chúng ta có ước định!" Diệp Hiên Viên nhẹ nhàng châm một điếu thuốc, khói xanh lượn lờ trước gương mặt tuấn tú, thần sắc thật khó đoán được.
"Anh yên tâm, nha đầu ngốc kia đã là vật trong túi anh rồi, về chuyện cùng Nguyễn thị hợp tác, tôi có thể bảo đảm chỉ cần tôi còn ở Kiều thị ngày nào, hợp tác vĩnh viễn có hiệu lực ngày đó."
Thở ra khói, Diệp Hiên Viên cười khẽ, "Tiểu tử Kiều Chấn Vũ cũng không cần lo lắng, chỉ là một thằng ngu! Có điều —"
Dừng một chút, Diệp Hiên Viên liếc nhìn Kiều Hỉ bên cạnh, ý vị sâu xa cười một tiếng, "Người