Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342130
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2130 lượt.
gì cũng là một đóa hoa đẹp yêu kiều run rẩy trong gió , thế nào lại là. . . . . . Cậu. . . . . . Ô ô ô. . . . . ."
Lăng Thịnh nói xong, lại giả vờ nặn ra vài giọt lệ nam nhi trân quý,thân thể yếu đuối không ngừng run rẩy lại rung động, mặt mũi tuấn tú như tràn đầy bi thương đến cực hạn .
"Không cần giả bộ nữa, nói đi, trời đang rất lạnh tìm tớ có chuyện gì?" Diệp Hiên Viên không chút động lòng vì bộ dạng đáng thương của đối phương , xoay người ngồi trở lại trên ghế , cúi đầu sửa sang lại đống văn kiện hồ sơ chất cao như núi trên bàn .
Diệp Hiên Viên thản nhiên cười, đem bộ dạng tức đến sùi bọt mép của đối phương thu vào đáy mắt, còn thật hài lòng nhướng nhướng mày. Cách một hồi lâu, Diệp Hiên Viên mới nhàn nhạt giải thích: "Tớ chưa bao giờ làm chuyện không công , tớ đối với cổ phần Kiều thị của Kiều Hi không có hứng thú, tớ muốn chính là Đằng Vân."
Nhắc tới Đằng Vân,con ngươi Lăng Thịnh đảo một vòng, giống như đã hiểu ra cái gì, "Chẳng lẽ, cậu muốn báo thù. . . . . ."
"Không sai, tớ muốn báo thù. Năm đó Đằng Minh lại dám có ý đồ với người phụ nữ của tớ , quả thực là không muốn sống. Chẳng qua là lúc ấy Đằng Vân căn cơ quá lớn, cộng thêm Nguyễn thị cùng Đằng Vân còn có dự án hợp tác hai năm , tớ không muốn làm mất hòa khí lẫn nhau. Nhưng là ——" Diệp Hiên Viên cười hắc hắc, hết sức quỷ dị, "Cái này cũng không đại biểu tớ sẽ bỏ qua cho Đằng Minh ."
Lăng Thịnh không hiểu, "Cậu muốn trả thù Đằng Minh , tớ tìm mấy người âm thầm xử lí hắn cho cậu là được rồi." Lăng Thịnh làm động tác cắt cổ , "Cần gì phải lượn một vòng lớn như vậy? Còn làm kẹo bông tức giận bỏ đi?"
"Ha ha, Đằng Vân căn cơ sâu ổn, tiền tài quyền thế hùng hậu, coi như là ít đi Đằng Minh một thằng oắt con vô dụng thì sao, tất nhiên cũng sẽ đưa tới một trận song gió, tớ không muốn có những phiền hà này. Vả lại Đằng Vân là công ty cung ứng nguyên vật liệu rất tốt, nếu như nắm giữ được Đằng Vân thì cũng giống như tìm được một nguồn nước dồi dào, đến lúc nắm đại quyền, chỉ cần động một ngón tay út, tiểu tử Đằng Minh kia còn có thể sống sao?"
Lăng Thịnh gật đầu một cái, sau đó như có điều suy nghĩ nói: "Nhưng là, chuyện này cùng trợ giúp cho Kiều thị có quan hệ gì?"
Diệp Hiên Viên lại lần nữa đắc ý mà cười cười, "Vậy thì phải cám ơn nhiều đến Kiều phu nhân xinh đẹp tự đưa đến cửa rồi, nếu không phải là cô ta thiếu kiên nhẫn động đến cha của Kiều Hi , tớ sao có thể trợ giúp đem cô ta đưa đến bên người Lão Sắc Quỷ Đằng Vân!"
"A, tớ hiểu." Lăng Thịnh bừng tỉnh hiểu ra, "Cậu là muốn Kiều phu nhân đến lúc đó cắn ngược lại Đằng Vân một cái, lấy tính tình khéo léo của Kiều phu nhân , chuyện nhỏ như vậy chỉ như ăn một món ăn!"
Diệp Hiên Viên mỉm cười, cho đối phương một vẻ mặt khinh bỉ, "Cậu rốt cuộc cũng hiểu rõ " .
"Đúng rồi, kia, còn Kiều Hi cậu tính làm sao bây giờ?" mặt Lăng Thịnh nhìn có chút hả hê , "Tớ xem cô ta giống như đối với cậu rất có hứng thú nha !"
Nhớ lại cái đồ phụ nữ không biết điều kia , gần đây càng ngày càng được voi đòi tiên, lại muốn bỏ thuốc trong rượu làm cái loại thủ đoạn hạ lưu đó , quả nhiên là đói khát khó nhịn này. Hơn nữa mấy ngày trước lại dám tự mình chạy đến nhà lớn tự tung tự tác hoành hành, thật là không biết điều, cho là Miên Miên đi, thì mình chính là nữ chủ nhân của Nguyễn gia sao, thật là đồ phụ nữ vừa ngây thơ vừa ngu xuẩn!
Ha ha, Diệp Hiên Viên trong lòng lạnh như băng, nếu không phải là trong khoảng thời gian này không phải để quả bóng nhỏ không xảy ra bất kỳ không may nào, theo tính tình trước kia của hắn , loại phụ nữ kia không biết phải chết bao nhiêu lần rồi ! Chỉ là không sao, còn nhiều thời gian.Hắn có thời gian chơi. Phải biết có lúc, chết cũng không phải là đáng sợ, đáng sợ ấy là loại muốn sống cũng không được muốn chết cũng không xong . Nghĩ tới đây, Diệp Hiên Viên cười nhạo một tiếng, "loại phụ nữ ngu xuẩn, chưa đủ để làm loạn!"
"Này, này, cậu đừng dùng cái vẻ mặt giết chóc của cậu hướng về phía tớ, tớ sẽ gặp ác mộng đấy!" Nói xong, Lăng Thịnh còn vỗ vỗ ngực,bộ mặt sợ hãi .
Trầm mặc một lúc, Diệp Hiên Viên mở miệng: "Giúp tớ xem chừng Kiều Hi , cô ta vừa có động tác gì , cậu giám sát rồi báo tớ biết!"
"Oa oa. . . . . . Cậu quá độc ác, nhất dạ phu thê bách dạ ân, huống chi các ngươi còn không chỉ một đêm. . . . . ." Sau lời nói đó người kia bị Diệp Hiên Viên nhìn chằm chằm tự động im miệng, "Đúng rồi, Tần Nhật Sơ giống như cũng biết kẹo bông ở đâu, có muốn hay không. . . . . ."
Lắc đầu một cái, Diệp Hiên Viên nói: "Tạm thời không vội vàng động đến hắn, Miên Miên còn ở nơi đó, có Dương Chi Hồng coi chừng, bằng bản lãnh của Tần Nhật Sơ , chỉ sợ ngay cả nhìn thấy nàng cũng rất khó."
Sau khi Lăng Thịnh rời đi không lâu, Diệp Hiên Viên mới từ từ gọi một cú điện thoại, "Là tôi, Diệp Hiên Viên, tôi muốn cô ngăn cản Tần Nhật Sơ trước đầu xuân không cho hắn lên núi."
Mắt hạ xuống , Diệp Hiên Viên cười lạnh, Tần Nhật Sơ ,có mơ cưng cũng sẽ không nghĩ đến ta đã sớm phát triển cùng chi hồng đạt thành hiệp nghị, cậu nghĩ giành nhận Miên Miên trước mặt tôi sao, quả