XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cám Ơn Em Đã Can Đảm Yêu Anh

Cám Ơn Em Đã Can Đảm Yêu Anh

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341350

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1350 lượt.

nhẹ nhàng quấn tóc Hỷ Lạc.
Hỷ Lạc ngẩng đầu tà tà liếc anh, “Chuyện gì?”
Lâm Hạo Sơ cúi xuống, bên tai cô khẽ thở một hơi thở, “Chuyện trước khi ăn chưa làm xong.”
Đại não Hỷ Lạc ầm một tiếng nổ tung, cả người cô run rẩy một hồi, vội vã kéo cánh tay Lâm Hạo Sơ đang khoác trên vai, “Cái. . . cái kia, mỹ nam kế đối với em hết tác dụng rồi. Đừng nghĩ lại thay đổi sự chú ý của em .” Ánh mắt cô hoảng loạng dao động, không dám nhìn thẳng anh.
Hai tay Lâm Hạo Sơ bỗng nhiên “bang” một tiếng chống trên cánh cửa, Hỷ Lạc bị giam trong hai tay anh, “Không tác dụng. . .” Anh đăm chiêu suy nghĩ nhìn Hỷ Lạc, “Chúng ta cứ thử xem như thế nào?”
Hỷ Lạc sững sờ, nhìn mặt anh từ từ khuyếch đại trước mắt cô, cô căng thẳng từ từ nhắm hai mắt, “Được rồi! Không ngâm thì không ngâm nữa!”
Lâm Hạo Sơ rốt cục nhịn không được cười ra tiếng, ngón trỏ anh nhẹ nhàng phớt qua mũi Hỷ Lạc, “Thật ngoan.”
Đến tận đây, Lâm Thất Thường lần thứ hai hoàn thắng. Tần tiểu thư hoàn toàn rơi lệ, trong cái nhà này, địa vị nô lệ của cô căn bản đã hoàn toàn bị đóng mác.






Hạ gục
Hỷ Lạc nhập học rồi, mỗi ngày hai điểm một đường, trường học và nhà. So với cuộc sống trước đây không khác mấy. Thế nhưng, ít nhiều cũng có chút thay đổi, chẳng hạn như, cô không thể giống như trước kia cùng với mấy đứa con gái trong ký túc xá trắng trợn ngắm trai đẹp, săm soi trai đẹp, cũng không thể cùng với mấy đứa bạn gái trong ký túc xá ngượng ngùng mắc cỡ tám mấy vấn đề trai gái. Tại vì sao? Bởi vì các cô nương thuần khiết trong ký túc xá đã nói, “Tần Hỷ Lạc, mi là phụ nữ đã có chồng, đã không còn ngây thơ nữa, không thể lại gia nhập hội thiếu nữ chúng ta nói chuyện đêm khuya nữa, mi hẳn là nên đêm khuya nói chuyện vợ chồng đi.”
Hỷ Lạc khóc không ra nước mắt, cô có thể nói sao? Nói cô và ông xã của mình bây giờ vẫn là mỗi người một phòng, ngoại trừ vài lần có vài cái kiss phát sinh ngoài ý muốn thì không có thêm bất cứ tiếp xúc thân mật gì nữa. Cô nội thương rồi.
Lâm Mẫn nhìn vẻ mặt cực kỳ uể oải của Hỷ Lạc, nhẹ nhàng gảy gảy bộ móng tay vừa mới tút xong, “Hỷ Lạc, vẫn chưa thành công nắm gọn chồng cậu sao?”
Hỷ Lạc lúng túng, mở sách giáo khoa trên bàn ra, làm bộ dáng chăm chú đọc sách, “Không có chuyện đó.”
Lâm Mẫn cười gian tà sờ sờ cằm, “Bị tớ nói trúng rồi sao?”
Hỷ Lạc thất bại suy sụp rụt vai, “Được rồi, bị cậu nói trúng rồi.”
“Hỷ Lạc, cậu phải nắm chắc thời gian mà hành động, dụ dỗ ăn trước rồi mới nói. Cái loại tình cảm này, OOXX thành công rồi, giống như thành công được một nữa.” Bạn xấu thì bày kế xấu nha.
Hỷ Lạc nghi ngờ nhìn cô, “Thật không?”
“Ừ, chân lý! Không thể thật hơn.”
Hỷ Lạc giống như đăm chiêu nghiên cứu lời nói của cô, hạ gục Lâm Hạo Sơ, đây chính là một kỹ thuật sống nha, cũng là loại thể lực nha, nhớ tới anh từng là bộ đội đặc chủng, Hỷ Lạc vội vã đem cái ý nghĩ bạo chúa trong đầu lắp trên cung bắn bay đi. Vẻ mặt cô đau khổ lắc đầu, “Không được, Lâm Hạo Sơ sẽ bóp chết tớ thôi.”
Lâm Mẫn không thèm chấp nhất nhéo cô, “Tớ bóp chết cậu trước. Một chút hình dáng nữ sinh thời đại mới cũng không có. Tiền đồ như thế á.” Sau đó cô suy nghĩ một chút, lại thấp giọng nói nhỏ, “Nếu không thì, dùng chiêu đồng phục mê hoặc đi, đàn ông hình như đều không chống cự nổi chiêu này.”
Hỷ Lạc nháy đôi mắt to, vẻ mặt mờ mịt nhìn Lâm Mẫn.
“Lâm Hạo Sơ thích cái gì. . . ừm, đồng phục.” Lâm Mẫn cũng có chút đỏ mặt, dù sao cũng là con gái mà.
Hỷ Lạc cố gắng suy nghĩ một chút, vỗ bàn, “Bộ đội đặc chủng!”
Lâm Mẫn hít sâu, đè xuống cơn tức đang nổi lên, “Tần Hỷ Lạc, con nhóc cậu đã từng thấy qua ai mặc trang phục bộ đội đặc chủng chơi trò đồng phục đi quyến rũ chưa?”
Hỷ Lạc run run, “Vậy. . . cậu nói?”
Lâm Mẫn quan sát Hỷ Lạc từ trên xuống dưới, “Mặc trang phục y tá đi, vóc dáng này phong cách này, đóng vai trong sáng thuần khiết là thích hợp nhất.”
Vì vậy, thế là Tần cô nương bị xúi giục. Cầm trang phục y tá mua trên mạng, Hỷ Lạc tò mò trốn ở trong phòng ngâm cứu rất lâu. Phát hiện vải vóc thực sự thiếu đến đáng thương, sao lại không biết xấu hổ mặc ra ngoài đây, cô cầm trang phục đứng trước gương so rồi lại so.
Lâm Hạo Sơ về đến nhà, nhìn phòng khách đèn đuốc sáng trưng, không thấy bóng dáng Hỷ Lạc, anh thay dép đi vào phòng. Đi ngang qua phòng Hỷ Lạc, cửa vừa lúc hé ra khe nhỏ, anh vừa cởi áo khoác vắt trên cánh tay, đầu cũng không ngẩng lên liền đẩy cửa tiến vào, “Tần Hỷ Lạc, hôm nay em. . .” Thấy cảnh tượng trước mắt, Lâm Hạo Sơ đơ ra đứng một chỗ, lập tức anh cũng rất mất hình tượng cười lớn ra tiếng, “Tần Hỷ Lạc, em đang chơi cái gì vậy?”
Hỷ Lạc là đang mặc đồ y tá, cũng không có mặc sai, sai chính là sai lúc cô đang thử, bởi vì xấu hổ, trực tiếp mặc chung áo thun ngắn tay cùng với quần jean, nhìn có vẻ đặc biệt buồn cười, lẽ ra mảnh vải vừa thiếu vừa sát người bị áo thun và quần jean làm cho cộm lên nhăn nhúm, lại căng phồng, xem ra chẳng có chút mỹ cảm nào.
Hỷ Lạc thẹn quá hóa giận, đẩy Lâm Hạo Sơ đi ra khỏi phòng, “A