Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341354
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1354 lượt.
có bất kỳ lời nói nào.
Hỷ Lạc thở dài một hơi, ngực lại bị thắt chặt đến đau, tình hình anh như vậy rốt cuộc là đã bao lâu, thế mà cũng không có bị ai phát hiện. Cô vuốt ve lưng anh, ngón tay mềm mại chậm rãi theo hô hấp của anh.
Lâm Hạo Sơ dần dần tỉnh táo lại, anh buông Hỷ Lạc ra, dựa vào thành ghế sofa, cúi đầu, có chút uể oải, lại giống như đứa trẻ bi thương lẳng lặng ngồi.
Hỷ Lạc nhìn anh, cắn răng, bỗng nhiên ôm bụng, hàng chân mày nhíu chặt lại, “Lâm Hạo Sơ, bụng em đau quá.”
Lâm Hạo Sơ lấy lại tinh thần, vội vàng đỡ lấy vai cô, “Làm sao vậy? Vừa nãy không phải vẫn còn khỏe sao.”
Hỷ Lạc ôm bụng, nắm tay Lâm Hạo Sơ, “Anh đưa em đi bệnh viện được không, em rất khó chịu.”
Lâm Hạo Ngôn vừa lúc đi tới, bị hình dạng Hỷ Lạc dọa cho hoảng sợ, “Chị dâu, chị làm sao vậy?”
Những người khác trong phòng khách cũng chú ý tới cảnh này, đều vội vàng hỏi thăm, Hỷ Lạc hơi chột dạ, trên mặt vẫn như trước chống chế, cắn chặt môi, “Tôi có chút khó chịu, đi bệnh viện khám xem.”
Diệp Hồng vội vàng kéo Lâm Hạo Ngôn, “Hạo Ngôn, lấy xe nhanh lên, đưa Hỷ Lạc đi bệnh vện khám đi.”
“Tôi đi lấy xe, anh ôm chị dâu ra ngoài.” Lâm Hạo Ngôn nói liền chuẩn bị ra ga-ra lấy xe.
Hỷ Lạc vội vã ngăn lại, “Không cần, Hạo Ngôn chú ở nhà đi, để Hạo Sơ đưa tôi đi được rồi. Khả năng chỉ là ăn đồ hư, không có gì đáng lo, không cần điều động binh lực.”
Lâm Hạo Sơ một tay ôm lấy Hỷ Lạc, “Tôi đưa Hỷ Lạc đi bệnh viện, chú ở nhà đi.” Nói xong cũng không chờ Lâm Hạo Ngôn trả lời, trực tiếp sải bước hướng cửa đi đến.
Ra khỏi Lâm gia, cách một khoảng, Lâm Hạo Sơ buông Hỷ Lạc, tự mình đi tới phía trước. Hỷ Lạc ở phía sau giậm giậm chân, “Lâm Hạo Sơ, có anh đối xử người bệnh như thế hả?”
Lâm Hạo Sơ cũng không trả lời, tiếp tục đi tới phía trước.
Trong xe, Hỷ Lạc thắt xong dây an toàn, phát hiện Lâm Hạo Sơ không khởi động xe, nhìn ngoài cửa sổ xe đờ ra. Cô sợ hãi đẩy anh một cái, “Nè, không đi sao?”
Lâm Hạo Sơ quay đầu lại nhìn cô, trong mắt càng phát ra tia u ám không rõ, “Tần Hỷ Lạc, ai cho phép em làm như vậy?” Ai cho phép em tự cho là đúng nhìn thấu sự khốn cùng của tôi, ai cho phép em không hề cố kỵ lần này đến lần khác đụng vào trái tim đóng chặt của tôi.
Hỷ Lạc cúi đầu, “Em . . em không muốn nhìn anh như vậy.”
Lâm Hạo Sơ nhìn cô, im lặng không lên tiếng, ngón tay siết chặt vô-lăng.
Hỷ Lạc ngẩng đầu đối diện ánh mắt thâm trầm của anh, từng chữ rõ ràng, “Em -sẽ -đau -lòng.”
Trái tim Lâm Hạo Sơ trong nháy mắt, dường như có vật gì đó đang dâng trào lên, chưa từng có người nào để ý sự khác thường của anh, anh cố sức che dấu sự hoảng loạn, cố sức tránh né hiện thực, chưa từng có người nào quan tâm đến tâm tình của anh. Lúc này, Tần Hỷ Lạc lại đơn giản dễ dàng đập vỡ bức tường thành tự vây khốn chính mình nhiều năm như vậy, đơn giản như vậy lại thấy được sự yếu đuối anh chịu đựng từ lâu. Anh thậm chí có chút tức giận, tâm tình kiềm chế quá lâu, dốc toàn bộ sức lực.
Lâm Hạo Sơ bất ngờ chiếm lấy môi cô, động tác có chút gấp rút, thậm chí có chút thô bạo, anh hung hăng hôn cánh môi cô, lưỡi ngang ngược tiến vào trong miệng cô, hung hăng mút lấy đầu lưỡi cô. Hỷ Lạc bị đè tựa vào ghế, hôn đến hít thở không thông.
Về đến nhà, vừa vào phòng khách còn chưa kịp bật đèn, Lâm Hạo Sơ thật giống như thay đổi thành người khác dùng sức đem Hỷ Lạc ép trên cửa, nụ hôn ngang ngược cuốn sạch tất cả ùn ùn kéo đến. Hỷ Lạc hùa theo anh, anh dùng sức mà hôn, tay gấp gáp không tự chủ được theo vạt áo thăm dò tiến vào trong, chưa bao giờ động chạm đến khu vực này, tay Lâm Hạo Sơ phủ trước ngực mềm mại của cô, động tác không thể gọi là dịu dàng.
Chóp mũi quanh quẩn mùi xạ hương nhàn nhạt thuộc về anh, trong bóng tối, Hỷ Lạc chậm rãi hạ quyết tâm, siết chặt ôm lấy anh.
Một đường triền miên đến ghế sofa, Lâm Hạo Sơ kéo Hỷ Lạc đặt phía dưới. Anh không nói gì, toàn bộ động tác thanh nhã ngày xưa đều thay đổi. Hỷ Lạc co ro phía dưới anh, cảm thụ được nhiệt độ nóng rực từ cơ thể anh truyền đến, ngón tay cô run rẩy chống trên vòm ngực anh, bàn tay chống trên ngực trơn bóng, nơi đây rõ ràng truyền đến tiếng tim đập dồn dập như tiếng trống trận.
Anh gặm cắn chiếc cổ trắng nõn của cô, giống như trút hết cơn giận, không có một chút thương tiếc. Cảm giác được ham muốn của anh. Dục vọng càng sâu, Hỷ Lạc không do dự bám chặt vào anh.
Rèm cửa sổ chỉ kéo lại một lớp vải sa mỏng manh, mặt trăng trung thu thanh khiết vẩy từng giọt ánh sáng trong trẻo nhưng lạnh lùng, trên sofa, anh phủ trên người cô, rõ ràng là một mảng tối tăm, nhưng Hỷ Lạc lại có thể thấy được ánh mắt đau thương lúc này của anh.
Ngón tay Lâm Hạo Sơ vuốt ve sợi tóc cô, “Tần Hỷ Lạc, em đã trốn không thoát rồi.”
Hỷ Lạc hiểu rõ ý tứ của anh, hai chân cô quấn lên anh, “Từ trước đến nay em chưa từng nghĩ tới trốn chạy, cũng vĩnh viễn trốn không thoát.” Nếu như không phải yêu anh như thế, nếu như không phải muốn cùng anh đầu bạc răng long, em làm sao muốn trăm phương ngàn kế, em làm sao cần phải hèn mọn khẩn cầu, điều em muốn từ trước đến nay chỉ có mình anh