Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cám Ơn Em Đã Can Đảm Yêu Anh

Cám Ơn Em Đã Can Đảm Yêu Anh

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341353

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1353 lượt.

ỗng nhiên yên tĩnh, thậm chí cô có thể nghe được tiếng tim đập dồn dập của mình.
Đột nhiên Lâm Hạo Sơ còn nói thêm, “Tư Niên, như vậy cậu sẽ không còn hận tôi chứ? Cậu sẽ tha thứ cho tôi sao?”
Lại là tiếng nói của anh, “Ừ, tôi tha thứ cho cậu. Cậu không nên tự trách nữa, tôi không hận cậu.”
Móng tay Hỷ Lạc cật lực bấu vào lòng bàn tay, cảm giác đau đớn mới có thể nhắc nhở cô phải bình tĩnh, Lâm Hạo Sơ vẫn còn đang lẩm bẩm, chẳng qua là nhân vật chính của cuộc “đối thoại” lần này dường như đổi qua đổi lại cùng một người, Hỷ Lạc rón ra rón rén chui về phòng của mình, đóng chặt cửa phòng, cô co lại trên giường, dùng chăn chặt chẽ bao bọc chính mình.
Muốn nói trong lòng không sợ hãi là giả dối, ngay lúc này đây, Lâm Hạo Sơ biểu hiện sự khác thường đã không còn giống như mấy lần trước đơn giản như thế. Nếu nói những lần trước Lâm Hạo Sơ phát bệnh chỉ là thỉnh thoảng mới bị, là bị kích thích mới xảy ra, chỉ cần không bị kích thích, anh vẫn là một người bình thường. Nhưng mà rõ ràng, tình huống trước mắt vào ngày này mỗi tháng đều xảy ra. Vậy. . . diễn ra đã bao lâu rồi? Vì sao phải là ngày 15? Hơn nữa, vì sao trong đối thoại sẽ có Tư Niên? Nghĩ tới nghĩ lui, cả người Hỷ Lạc không nhịn được rùng mình.
Không biết qua bao lâu, bên ngoài vẫn im ắng như trước, Hỷ Lạc vẫn cuộn mình trong phòng, mãi đến khi sắc trời bên ngoài dần dần tối, Hỷ Lạc nhẹ nhàng ra khỏi phòng, Lâm Hạo Sơ ngồi ở phòng khách xem TV, anh rất bình thản, nhìn không ra có chỗ nào khác lạ. Nghe được tiếng động, anh ngoảnh đầu nhìn Hỷ Lạc. Hỷ Lạc dừng bước, không dám đi tới phía trước.
Lâm Hạo Sơ nhìn cô cười, “Em về nhà hồi nào vậy? Sao anh lại không phát hiện ra em.”
Hỷ Lạc nhỏ giọng đáp lại, “À, về nhà được một lúc rồi, đang ngủ trong phòng.”
Lâm Hạo Sơ không nói nữa, quay đầu lại tiếp tục xem TV, Hỷ Lạc hỏi câu thăm dò, “Anh. . . bạn anh đi rồi?”
Lâm Hạo Sơ quay đầu lại, lại là cái loại giống lần trước như trút được gánh nặng cười cười, “Đi rồi.”
Hỷ Lạc hít vào một hơi thật sâu, ngồi vào sofa, quan sát sắc mặt Lâm Hạo Sơ, có vẻ Lâm Hạo Sơ cảm thấy được ánh mắt của cô, anh nghiêng mặt nhìn cô, “Làm sao vậy?”
Hỷ Lạc ngẫm nghĩ, “Lâm Hạo Sơ, nếu không thì lúc nào đó mời bạn anh ăn cơm đi?”
Lâm Hạo Sơ như đang suy nghĩ, “Ừ, lần sau để anh hỏi bọn họ.”
Hỷ Lạc nhíu mày, cô bưng cốc nước chậm rãi mà uống, nhìn nét mặt của anh, Lâm Hạo Sơ mọi thứ đều đã khôi phục như thường, so với lúc thường thì không giống, nghĩ đến anh mấy tháng trước đây cũng là cái dạng này .
Buổi tối, Lâm Hạo Sơ rất có tính nhẫn nại, khúc dạo đầu dài dòng mà dịu dàng trêu chọc đùa giỡn khiến Hỷ Lạc không ngừng run lên, ngay cả động tác trong cơ thể cô đều cực kì nhẹ nhàng. Hỷ Lạc bắt đầu phát hiện ra, trước và sau ngày 15 tính tình Lâm Hạo Sơ sẽ có sự khác biệt cực lớn. Tóm lại ngày 15 biểu thị cho cái gì?
Sáng sớm hôm sau, Hỷ Lạc không có đi học, trực tiếp đi đến phòng khám của Giang Nhất Ninh, Giang Nhất Ninh nghe xong câu chuyện Hỷ Lạc thuật lại, cũng ngốc nghếch sững sờ tại chỗ. Hỷ Lạc vô cùng kinh ngạc nhìn cô, “Chị không biết anh ấy có vấn đề này?”
Giang Nhất Ninh lắc đầu, “Tôi không biết, tôi chỉ biết trước đây tính tình anh ấy thỉnh thoảng sẽ cáu gắt. Là vấn đề tâm lý không quá nghiêm trọng, hơn nữa không thường xuyên phát tác, có đôi khi dùng thuốc cũng có thể khống chế. Hơn nữa anh ấy rất kháng cự việc trị liệu, rất ít khi cùng tôi giải bày. Bây giờ, theo lời cô miêu tả, anh ấy chắc mắc chứng y khoa gọi là Dissociative Identity Disorder, cũng chính là bệnh phân ly, nói theo kiểu phổ thông, chính là nhân cách phân liệt.”
Hỷ Lạc ngơ ngác lặp lại, “Nhân cách phân liệt?”
“Đúng, nhân cách phân liệt đại khái có thể chia làm hai loại: loại mất trí nhớ tâm lý và loại đa nhân cách, theo lời cô nói, anh ấy hẳn thuộc loại sau.” Giang Nhất Ninh giải thích.
Hỷ Lạc ngẩn ngơ, một lúc lâu mới thốt ra một câu, “Vậy. . . tôi nên làm cái gì?”
Giang Nhất Ninh suy tư một hồi, “Cô nói anh ấy đóng vai người còn lại là anh cô?”
Hỷ Lạc gật đầu, “Vâng.”
“Vậy cô có thể bắt đầu từ anh cô, đầu tiên phải biết rõ ràng trước đây anh ấy và anh cô đã xảy ra cái gì, còn nữa, cô đã nói ngày 15 hàng tháng sẽ như vậy, rõ ràng là ngày 15 là một ngày rất đặc biệt, hẳn là cùng với anh cô có quan hệ gì đó.”
Hỷ Lạc im lặng, “Tôi về nhà hỏi thử ba mẹ tôi.” Nói xong Hỷ Lạc liền cầm túi xách chuẩn bị rời khỏi.
Giang Nhất Ninh vội vã gọi cô, “Cô Tần, nếu như có thể, cố gắng khuyên anh ấy trước hết ngưng làm việc, tình hình anh ấy như thế không thích hợp làm công việc này.”
Hỷ Lạc biết ý tứ cô, cô dừng chân, “Tôi đã biết.”
Trở về Tần gia, Hỷ Lạc vừa vào cửa liền đi tìm Chung Tinh, Tần Vĩ Thâm sắp về hưu, gần đây cũng rất nhàn nhã, hai người đều ở nhà. Thấy giờ này mà Hỷ Lạc trở về đều rất vô cùng kinh ngạc, Chung Tinh đang xem đài truyền hình trung ương《Nhân ngư tiểu thư》.
Hỷ Lạc đặt mông ngồi trên sofa, “Mẹ, ngày anh con xảy ra chuyện là vào ngày 15 phải không?”
Chung Tinh cùng Tần Vĩ Thâm đưa mắt nhìn nhau, Tần Vĩ Thâm nhìn Hỷ Lạc chưa


Insane