Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341358
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1358 lượt.
kịp thở đã vội hỏi, “Chuyện này là sao, sao lại đột nhiên hỏi chuyện này?”
Hỷ Lạc nuốt nước miếng, “Haizz, ba, con hỏi hai người mà?”
Tần Vĩ Thâm im lặng một hồi, “Đúng. Đã sáu năm rồi, thế nhưng ba vẫn nhớ rất rõ ràng, là ngày 15.”
Hỷ Lạc cũng im lặng không nói nữa, quả nhiên như cô suy đoán, ngày đó rốt cuộc xảy ra cái gì? Cô ngẩng đầu nhìn ba mẹ đang không nói tiếng nào, cắn răng, “Ba, có thể nói cho con biết anh con rốt cuộc làm sao xảy ra chuyện bất trắc không?”
Tần Vĩ Thâm rất vô cùng kinh ngạc, “Hỷ Lạc, con làm sao vậy? Làm sao hôm nay đột nhiên nhớ tới chuyện này mà hỏi vậy.”
Hỷ Lạc nhíu mày, ngón tay không ngừng di chuyển khóa kéo túi xách, suy nghĩ một hồi, cô nhìn về phía ba mẹ, “Chuyện này có liên quan đến Lâm Hạo Sơ không?”
Chung Tinh không nói gì, Tần Vĩ Thâm thở dài, “Cụ thể lúc đó xảy ra chuyện gì ba mẹ không rõ lắm, chỉ là biết sơ sơ thôi. Hạo Sơ là đội trưởng của bọn Tư Niên, sáu năm trước. . . lúc chấp hành nhiệm vụ, toàn bộ tiểu đội, hầu như toàn bộ đều hi sinh, chỉ còn lại có mình nó, chân nó bị thương cũng là do lần đó.”
Hỷ Lạc nhớ lại lời nói của Lâm Hạo Sơ ngay lúc đó, thì ra là anh vẫn còn áy náy, cho nên, lúc nào cũng cường điệu việc tội lỗi và ân hận, thế nhưng lúc đó rốt cuộc xảy ra cái gì khiến anh tự trách mình như thế, dù cho toàn bộ tiểu đội đều hi sinh cũng không phải chủ ý của anh. Hay là năm đó xảy ra bí mật gì không muốn cho người khác biết?
Thăm dò
Buổi tối, Lâm Hạo Sơ nằm trên giường đọc sách, Hỷ Lạc bên cạnh nhìn chằm chằm vào anh, Lâm Hạo Sơ cảm thấy được ánh mắt cô, nghiêng mặt nhìn họ Tần nào đó còn thiếu chút nữa cầm kính lúp nghiên cứu anh, “Đẹp trai không?”
Hỷ Lạc lúng túng, xấu hổ dời tầm mắt, duỗi chân ngồi ngay ngắn, trong miệng lầm bầm, “Không biết xấu hổ.”
Lâm Hạo Sơ trở người một tay cầm sách, mặt không biểu tình nói, “Không đẹp thế em nhìn chằm chằm vào anh làm gì?”
Hỷ Lạc suy nghĩ một chút, nhích người tới cạnh anh, nghiêng đầu nói với anh, “Lâm Hạo Sơ, gần đây em có xem một bộ phim.”
Hỷ Lạc nhìn trời xa xăm, “Em nghĩ mấy tình tiết hay đều bị anh làm xáo trộn hết rồi, Lâm Hạo Sơ, anh đền cho em!”
Lâm Hạo Sơ không nói gì nhìn cô, Hỷ Lạc suy nghĩ một chút, “Vậy ngoài nó ra kể anh nghe phim Hongkong là được rồi.”
Lâm Hạo Sơ quả quyết cầm cuốn sách, “Không nghe! Từ điện ảnh biến thành phim truyền hình, với tốc độ nói nhảm của em, tối thiểu có thể nói một giờ.”
Hỷ Lạc một tay nhào tới giật sách trong tay anh, nghiến răng nghiến lợi, “Lâm Hạo Sơ, không phải anh lại muốn ngâm chân chứ?”
Lâm Hạo Sơ phản xạ có điều kiện nhớ chậu thuốc nước đen đen kia, ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn, chăm chú lắng nghe.
Hỷ Lạc hài lòng bắt đầu nói nhảm, “Chuyện này là như vậy nè, nam chính trong bộ phim truyền hình này bị mất trí nhớ, thế nhưng lúc nào cũng có một đoạn ngắn ký ức lẻ loi vụn vặt nhắc nhở anh ta, dường như anh ta có một cô bạn gái. Tiếp đó sau khi liên lạc với người thân của anh ta mới phát hiện, người bạn gái trong ký ức của anh ta lại là vợ sắp cưới của bạn anh ta. Nhưng mà trong ký ức anh ta và cô gái đó vô cùng thân mật. Sau cùng, trong lúc vô tình gặp lại cô gái trong trí nhớ của anh ta, lại có thể cùng với vợ sắp cưới của bạn anh ta giống nhau như đúc, chỉ là tính cách hoàn toàn không giống nhau. Về sau chung sống với nhau dần dần mới phát hiện, cô gái kia và người vợ sắp cưới của bạn anh ta là cùng một người. Cô gái kia lúc nhỏ từng bị thương về tâm lý. . .” Hỷ Lạc dừng lại, quan sát phản ứng của Lâm Hạo Sơ, mới cẩn thận dè dặt nói ra câu tiếp theo, “Cô gái kia mắc một loại bệnh.”
Lâm Hạo Sơ nhìn cô thần thần bí bí, rất phối hợp rất làm tròn bổn phận tiếp lời cô, “Bệnh gì?”
Hỷ Lạc chậm rãi nói ra, “Nhân cách phân liệt.”
Lâm Hạo Sơ nhìn cô, trên mặt không có biểu hiện đặc biệt gì, Hỷ Lạc nhìn chăm chú vào mỗi phản ứng nhỏ xíu trên nét mặt anh. Lâm Hạo Sơ nửa ngày mới nhíu mày hỏi cô, “Hết rồi?”
Hỷ Lạc nhìn không ra hứng thú của anh, trố mắt cứng đơ, “Hết rồi.”
Tay Lâm Hạo Sơ vỗ nhẹ nhẹ hai gò má cô, “Tần Hỷ Lạc, thì ra khẩu vị em nặng như vậy, thích thể loại chuyện biến thái như thế.” Nói xong còn ra vẻ thật đáng tiếc lắc đầu, “Đứa trẻ đáng thương.”
Hỷ Lạc trừng mắt nhìn, đây là tình trạng gì? Tại sao Lâm Hạo Sơ lại có phản ứng này? Cô nghi ngờ dựa sát vào hỏi, “Lâm Hạo Sơ, cái đó . . anh nghe xong nghĩ thế nào?”
Lâm Hạo Sơ suy tư, cho ra kết luận, “Nữ diễn viên chắc là thích nam diễn viên mất trí nhớ.”
Hỷ Lạc nuốt nuốt nước miếng, cười gượng hai tiếng, “Anh. . . thật thông minh!”
Lâm Hạo Sơ nhếch nhếch khóe miệng, “Cảm ơn. Phim truyền hình không dinh dưỡng, không có tính xây dựng như thế, rất nhiều người có thể đoán được kết cục.”
Hỷ Lạc thất bại lộn ngược quay về giường, xem ra chiêu này không được, anh hoàn toàn không nhận ra. Cũng đúng, anh căn bản là không biết vấn đề này của mình mới đúng, muốn an nhìn thẳng vào bệnh tình của mình, trước hết phải khiến anh ấy tin rằng mình có loại bệnh này mới được. Hỷ