XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cám Ơn Em Đã Can Đảm Yêu Anh

Cám Ơn Em Đã Can Đảm Yêu Anh

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341357

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1357 lượt.

ây, dường như trong mắt có một sự thay đổi khác thường lướt qua, “Kết thúc trước thời hạn thì quay về thôi.”
Hỷ Lạc vừa nghĩ, bỗng nhiên tỉnh ngộ, “Í, ngày mai là 15 đúng không, sợ lỡ dịp gặp mặt bạn cũ sao?”
Lâm Hạo Sơ không nói gì, chỉ là cười cười, tay anh vươn tới kéo Hỷ Lạc vào, để cô đưa lưng về phía mình ngồi trên đùi anh, cằm tựa trên vai cô, hai tay ôm chặt lấy cô.
Hỷ Lạc ngây ngốc nhìn chăm chú vào ngọn nến đang không ngừng tỏa ra ánh sáng lấp lánh. Cho dù đã gần gũi da thịt, thế nhưng mỗi khi anh chạm vào, vẫn sẽ kìm không được mà ngượng ngùng. Khuôn mặt Hỷ Lạc dưới ánh nến dần lan tỏa sắc đỏ trên hai má, làn tóc dài đen nhánh từng sợi từng sợi bị anh vén qua một bên vai, anh nhẹ nhàng hôn cái gáy dần lộ ra dưới ánh sáng không có gì che đậy, phủ bên tai cô, trong giọng nói trầm ấm dường như có phần khàn khàn, môi nhẹ nhàng chạm vào vành tai cô, “Hỷ Lạc, hình như anh… có chút nhớ em.”






Ngày 15
Cả người Hỷ Lạc run lên, cánh tay buông xuống phủ lấy bàn tay anh, mười ngón tay đan vào nhau. Với Lâm Hạo Sơ mà nói, khiến anh nhớ tới một người là một chuyện rất khó khăn, tuy rằng anh chỉ là “có chút” nhớ cô mà thôi.
Hỷ Lạc nghiêng mặt, hơi thở ấm áp của Lâm Hạo Sơ phả vào bên má cô, thấy nhột nhột. Hỷ Lạc nheo đôi mắt nhìn anh, Lâm Hạo Sơ hôn lên bờ môi cô, cẩn thận liếm láp cánh môi cô, chơi đùa đầu lưỡi xin xắn của cô, đôi tay vòng trước ngực cô theo sự dao động phập phồng của đường cong nhẹ nhàng vuốt ve. Ngón tay thon dài trên người cô dẫn theo một dòng điện .
Hỷ Lạc bị khiêu khích đến run rẩy, vòm ngực đầy nóng rát của Lâm Hạo Sơ kề sát lưng cô, anh hôn cô, ngón tay chậm rãi cởi quần áo cô, từng sợi tóc đen nhánh xõa tán loạn trên chiếc lưng trơn nhẵn, chiếc áo ren trắng nõn dưới mái tóc như ẩn như hiện. Bàn tay Lâm Hạo Sơ chậm rãi vuốt ve cô, nhẹ nhàng tháo móc áo trong, chiếc lưng trắng nõn, môi anh khẽ hôn.
Hỷ Lạc cảm giác được rõ ràng giữa hai chân anh có sự biến hóa, chỉ cảm thấy đầu óc bắt đầu dần dần thiếu dưỡng khí, dường như chính mình đang rơi vào một cái hố sâu âm u không đáy, đau đớn nhưng hạnh phúc. Ngón tay anh thăm dò tiến vào trong làn váy cô, Hỷ Lạc khống chế không được khẽ kêu một tiếng “ưm”. Ngón tay Lâm Hạo Sơ khẽ vân vê, cảm nhận được sự ẩm ướt của cô, ngón tay trơn nhẵn tiến vào cơ thể cô.
Lâm Hạo Sơ xoay người không hề nhìn cô, vẫn im lặng như cũ.
Bỗng nhiên trong đầu Hỷ Lạc lóe lên một ý nghĩ mãnh liệt, biết đâu, tất cả đáp án có thể từ người bạn kia của anh mà biết được. . .
Buổi chiều bởi vì giáo sư có việc, cho nên tiết học bị hủy, Hỷ Lạc vô cùng buồn chán lếch bộ trên đường. Nhìn đồng hồ, đã hơn 3 giờ gần 4 giờ rồi, tính toán việc đi bộ, về đến nhà chắc cũng phải hơn 4 giờ. Bạn Lâm Hạo Sơ chắc đã đi rồi? Hỷ Lạc mang theo một ý nghĩ may mắn, cho dù chưa đi, đang lúc có mặt bạn, Lâm Hạo Sơ cũng không đến nỗi phát cáu nha. Hơn nữa, Hỷ Lạc thật sự tò mò về người bạn kia của anh, sau mỗi lần gặp mặt, tâm tình Lâm Hạo Sơ đều tốt lên, cả người dường như trút được gánh nặng.
Hơn nữa, việc quan trọng nhất, Hỷ Lạc như vậy hồi hộp rất muốn từ người bạn này của Lâm Hạo Sơ biết thêm chi tiết.
Sau khi hạ quyết tâm, Hỷ Lạc liền bắt xe đi thẳng về nhà.
Mở cửa, trong phòng rất yên tĩnh, nhìn kệ giày ở hành lang, chỉ có đôi giày da của Lâm Hạo Sơ, xem ra bạn anh thật sự đi rồi, chỉ có một mình Lâm Hạo Sơ ở nhà.
Hỷ Lạc đổi dép xong, chuẩn bị đi tìm Lâm Hạo Sơ, đẩy cửa thư phòng, Lâm Hạo Sơ không ở trong thư phòng, dường như nghe được trong phòng ngủ có người nói chuyện, Hỷ Lạc có chút nghi hoặc từng bước từng bước đi đến phòng ngủ, người bạn của Lâm Hạo Sơ không phải đã đi rồi sao, anh đang nói chuyện với ai vậy, đang gọi điện thoại sao? Hỷ Lạc đi tới cửa phòng ngủ, cánh cửa mở rộng đến một nửa, Hỷ Lạc thấy Lâm Hạo Sơ đứng đối diện tủ quần áo, hai tay buông xuôi bên người, hình như không có gọi điện thoại. Bởi vì đứng nghiêng, Hỷ Lạc không thấy được vẻ mặt anh, anh đứng ngay vị trí kia. . . Hỷ Lạc suy suy nghĩ nghĩ, trước mặt anh là cái gương.
Đang định đẩy cửa vào thì một câu nói vang lên khiến tay trên nắm cửa đông cứng, Lâm Hạo Sơ nói, “Tư Niên, Hỷ Lạc trong khoảng thời gian này rất tốt, chúng tôi ở chung rất hòa hợp, cậu muốn tôi chăm sóc tốt cho cô ấy, tôi nhất định sẽ làm.”
Hô hấp của Hỷ Lạc trở nên nặng nề, cô che miệng, tim nhảy tới cổ họng, phía sau lưng đều là mồ hôi.
Lâm Hạo Sơ tạm ngừng lại, ngữ điệu chậm rãi, hình như rất máy móc mà nói, “Còn ba mẹ tôi? Dạo này họ khỏe không?”
Lâm Hạo Sơ lại lẩm bẩm một mình, lần này ngữ điệu vẫn từ tốn như trước, không có một chút ưu tư “Rất khỏe, tôi và Hỷ Lạc thường xuyên đi thăm họ, họ rất khỏe mạnh. Cậu yên tâm.”
Hỷ Lạc không thể tin nổi trợn tròn mắt nhìn Lâm Hạo Sơ, anh còn đang lẩm bẩm, “Vậy là tốt rồi. . .”
Bỗng nhiên anh im lặng, Hỷ Lạc không dám tạo ra một tiếng động nào, lúc này nếu như bất thình lình làm anh giật mình, Hỷ Lạc không biết kết quả sẽ thế nào. Cô ngơ ngác núp bên cánh cửa, không khí b