pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cẩm Tâm

Cẩm Tâm

Tác giả: Công Tử Bạch

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341631

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1631 lượt.

lá dài với hai màu xanh, vàng xen kẽ bay lên, tựa như thoi đưa vây quanh những đốt trúc, rơi xuống mái tóc đen mượt mà, làm nối bật bộ bạch sam đang phất phơ bay trong gió, thẳng tắp tựa trúc, thanh thoát như ngọc.
Bóng người khuất dần trong rừng trúc mênh mông, Việt Cẩm quay trở lại phòng, đang định dọn bàn bỗng đâu lại nhớ đến lời Bạch Ngọc nói.
Có rồi? Việt Cẩm tự giễu, định bụng mặc kệ, nhưng tay trái đã bất giác ấn lên cổ tay phải. Nàng trợn mắt, môi mấp máy mấy tiếng rồi cố kiên nhẫn kiểm tra thân thể.
Rất lâu trong mắt Việt Cẩm thoáng thất thần, nàng vung tay, quyết định kiểm tra lại lần nữa, rồi đột ngột rụt tay lại như phải bỏng, đúng bật người dậy, làm đổ cả cái ghế sau lưng.
Trong tiếng ghế đổ, Việt Cẩm đứng sững như trời trồng, mặt mày đờ đẫn, hốt hoẳng.
Nàng… nàng có thai rồi?
Không thể nào!
*
Đây là thạch ốc giam giữ Nhai Xế trong lưu vực.
Thạch ốc chỉ còn lại một người, hoàn toàn chìm vào tình lặng. Trong không gian bị phong bế, lửa vẫn cháy hừng hực. Thời gian trôi đi, một ngày, một canh giờ, hoặc cùng có thể chỉ trong một khắc, cánh cửa bằng đá của phòng giam lặng lẽ mở ra.
Nhai Xế bình thản liếc nhìn người mới vào, không hề bất ngờ: “Là đệ à?”
Người vừa vào đứng trong góc khuất tối om, vì đứng ngược sáng nên không nhìn rõ mặt: “Yến tiệc nửa tháng sau huynh bắt buộc phải tham gia.”
Nhai Xế ngước đầu lên, uể oải chẳng buồn đáp.
“Hơn nữa, huynh phải khiến cho họ tin là huynh muốn quy thuận, vậy mới có thể tự do hành trong một phạm vi nhất định.”
“Vậy trong bữa tiệc tiếp theo thì sao?” Nhai Xế cười mỉa, “Không phải bảo ta tiếp tục giả vờ quy thuận đấy chứ?”
“Đương nhiên là không.” Giọng người đó rất nhỏ, giọng đều đều: “Bữa tiệc tiếp theo huynh phải gây lộn xộn, còn phải đối đầu trực tiếp với Bạch Bích. Đệ muốn huynh lấy một thứ giống như thế này từ trên người Bạch Bích. “
Nhai Xế cau mày: “Thứ gì?”
Người đó giơ tay ra, một miếng tinh thể màu tím được buộc dây xuất hiện trong lòng bàn tay hắn. Nó thon thon, dài dài, hai đầu hình ô van sắc nhọn, bên trong tràn ngập chất khí màu tro với hình dạng thay đổi liên tục.
“Trên người Bạch Bích có một thứ giống hệt cái này. Hắn đeo nó trên cổ, là vật bất li thân.” Người đó nói, “Huynh phải lấy nó nguyên vẹn, không sứt mẻ.”
Nhai Xế vẫn chìm trong im lặng.
Giọng của bóng đen kia bỗng gắt gỏng: “Không làm được à?”
Nhai Xế cười lạnh: “Việc đã hứa với đệ đã bao giờ ta không làm được chưa? Cho dù có bị cái thứ chết tiệt này xích lại.”
Hắn cử động cánh tay, sợi xích đen sì quấn quanh người động đậy như một vật thể sống, đồng thời mọc ra hằng hà sa số những cái gai sắc nhọn, đâm vào người hắn. Máu tươi chảy đầm đìa, chỉ một chốc đã thấm đẫm y phục, vậy mà hắn chẳng hề cau mày dù chỉ một lần, “Ta nói vào, cũng đã vào rồi, còn đệ thì sao? Việc đệ hứa với ta thì sao hả?”
Bóng đen kia không nói gì.
Cơn giận bùng lên, Nhai Xế gầm gừ, nghiến răng nói: “Ta nói cho đệ biết thân phận của A Cẩm, dặn đệ phải chăm sóc nàng ấy, lúc đó đệ đã đồng ý với ta rồi, nhưng bấy giờ thì sao? Đệ vốn chẳng làm gì cả! Đệ
“Sao huynh biết ta không làm gì?” Bóng đen kia đột nhiên ngắt lời Nhai Xế, “Huynh ở trong này, dù ta có làm bao nhiêu chuyện thì huynh biết được bao nhiêu chứ?”
Ánh mắt Nhai Xế lạnh đi: “Đệ coi ta là thằng ngốc hay coi Tiểu Cẩm là ngốc hả? Nếu đệ làm bao nhiêu chuyện thì sao Tiểu Cẩm lại không phát hiện ra? Nếu nàng ấy biết được điều gì đó thì dù thế nào cũng sẽ không có bộ dạng như lúc đến gặp ta hôm nay.”
Im lặng trong chốc lát, bóng đen nói: “Đúng là huynh hiểu muội ấy, chỉ là không biết có hiểu rõ một người khác hay không thôi.”
“Đệ có ý gì?” Nhai Xế cau mày chất vấn.
“Việt Ninh Song.” Bóng đen nhàn nhã nói, “Nó xông vào Tiểu Chư Thiên Giới rồi, chuyện này có phải do huynh sắp xếp không?”
“… Ta không. Nó vào bằng cách nào?”
“Phá vỡ kết giới của Tiểu Chư Thiên Giới không khó, cái khó là làm sao vào được mà không bị phát hiện. Có phải Việt Ninh Song phản bội chúng ta rồi không?”
Trên khuôn mặt Nhai Xế thoáng hiện vẻ sửng sốt “Nó phản bội chúng ta thì có thể đi được đâu? Nó chỉ là…”
“Bị lợi dụng thôi phải không? Ghen tị, không có đầu óc, không để tâm, chỉ thích làm theo ý mình… Nó quậy Kiêu Sơn thành một mớ bòng bong còn chưa đủ ư?” Giọng hắn nhỏ dần, nhưng sát ý ẩn chứa trong đó thì càng lúc càng hiện rõ.
Nhai Xế cũng cảm nhận được, hắn cau mày, nhắc nhở: “Con bé là công chúa của Việt Thị.”
“Đương nhiên ta biết điều đó.” Người kia có vẻ không muốn nói nhiều, “Chỉ có điều, huynh phải nhớ rằng tất cả những gì chúng ta làm, đều là để yêu tộc có một mảnh đất sinh tồn chân chính, chỉ cần đi sai một bước thôi thì không chỉ huynh và ta mà cả yêu tộc sẽ không còn hi vọng lần thứ hai nữa. Người bị bọn tu sĩ lợi dụng mà gây loạn như nó sớm muộn gì cũng làm hỏng đại sự cho xem.”
Đôi mắt trong bóng tối nhìn chằm chằm về phía Nhai Xế, “Nhai Xế, huynh phải biết rằng, không nhịn được việc nhỏ ắt sẽ hỏng việc lớn.”
Nhai Xế nghiêm mặt không đáp. Người đứng trong bóng tối kia