Tác giả: Công Tử Bạch
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341625
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1625 lượt.
iệt Ninh Song, không trả lời, rồi đột nhiên túm cổ tay nàng ta, lôi ra ngoài.
Việt Ninh Song sửng sốt mất mấy giấy, cuối cùng cũng bừng tỉnh, bắt đầu giãy giụa kịch liệt, kêu gào thảm thiết.
Bước chân Việt Cẩm vẫn vững vàng, từng bước, từng bước kéo, hay nói đúng hơn là lôi Việt Ninh Song đi về phía cánh cửa gỗ gần ngay trước mắt.
Việt Ninh Song bắt đầu cuống quýt: “Khoan đã, từ từ nghe ta nói đã!”
“Việt Cẩm, ta xin tỷ, ta có đồ giao cho tỷ.”
“Ta có đồ giao cho tỷ, ta có thứ mà tỷ muốn, đợi đã, từ từ… hãy nghe ta nói…”
“Việt Cẩm!” Không biết lấy sức ở đâu, khi chỉ còn cách cửa chừng năm bước chân, Việt Ninh Song bỗng lấy sức đẩy Việt Cẩm ra.
Việt Cẩm không đề phòng, loạng choạng lùi ra sau, lưng va vào bàn đánh rầm một tiếng, sau đó là cảm giác đau buốt từ cột sống chạy thẳng lên não. Nàng phẫn nộ nhìn đối phương, nhưng thấy nàng ta ngã nhào trên sàn, sắc mặt vàng vọt, khóc thất thanh:
“Ta xin tỷ, xin tỷ hãy cứu huynh ấy, tỷ muốn ta làm gì cũng được.” Nàng ta tuyệt vọng rồi lại như người chết đuối vớ được cọc, “Bất cứ chuyện gì ta cũng đồng ý.”
Có thứ chất lỏng lạnh băng từ từ dâng lên trong tim Việt Cẩm. Nàng nhìn Việt Ninh Song đang quỳ trước mặt, vứt bỏ lòng tự tôn, bất chấp tính mạng – chỉ vì một nam tử, một nam tử không yêu nàng ta.
Thế còn những thứ khác thì sao? Ví như Việt Thi, ví như yêu tộc, hay ví như… chính bản thân nàng ta, Việt Ninh Song hoàn toàn không để tâm ư?
Việt Cẩm nghĩ rồi bật cười vì những suy tưởng hão huyền không đúng thời điểm của mình – đứng ở đấy đã không còn là công chúa Việt Cẩm Tâm đoan trang, trí tuệ năm nào. Công chúa Việt Cẩm Tâm càng không thể là Việt Ninh Song, người thân duy nhất còn lại trên cõi đời này của nàng…?
Lực lượng linh khí quanh người hoàn toàn biến mất, Việt Cẩm dựa vào bàn buông một tiếng “Được”.
Việt Ninh Song đang quỳ vội ngước lên, trong mắt lộ rõ vẻ không dám tin.
Việt Cẩm cười, nhắc lại một lần nữa: “Ta nói là được.” Cảm giác sức lực đang dần hồi phục, nàng đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng: “Nhưng cô phải nói với ta tất cả những việc mà cô biết. Còn nữa, cô phải rời khỏi Tiểu Chư Thiên Giới ngay lập tức. “
“Gì cơ?” Việt Ninh Song còn chưa kịp hỏi hết câu thì thấy Việt Cẩm nhìn mình, không phải là ánh mắt có phần phức tạp lúc trước mà là cái nhìn trực diện sắc bén, như con dao đã được mài sắc.
“Vậy, vậy Nhai Xế ca ca…”
“Cô có biết thì cũng làm được gì?” Việt Cẩm rất bình thản, giọng nói thản nhiên mà hờ hững.
Sắc mặt Việt Ninh Song xanh như tàu lá.
“Được rồi, vấn đề đầu tiên, ai bảo cô vào đây?” Việt Cẩm chẳng nhìn sắc mặt nàng ta, trực tiếp hỏi thẳng.
“Ta vừa nói rồi còn gì, Việt Thị có tín vật có thể…”
“Việt Ninh Song!” Giọng Việt Cẩm lạnh đi, “Cô có cam tâm tình nguyên làm một con ngốc thì cũng đừng coi người khác như mình, những vấn đề này ta chỉ hỏi một lần, nếu cô còn nói dối thì đừng mong ta giúp gì cho Nhai Xế.”
Cắn môi đến chảy máu, một lúc lâu sau, Việt Ninh Song mới nói: “… Ta biết rồi!”
“Ai bảo cô vào đấy?” Việt Cẩm lạnh lùng nhắc lại.
“Không ai cả, tin Nhai Xế ca ca bị giam trong Tiểu Chư Thiên Giới là ta tình cờ nghe được.” Việt Ninh Song khẽ trả lời.
“Ở chỗ yêu tộc à?”
Việt Ninh Song do dự một lát: “Không, là một tu sĩ.” Xem ra nàng ta đã chuẩn bị tâm lí bị chất vấn.
Nhưng điều bất ngờ là Việt Cẩm không để ý đến chuyện này chỉ hỏi: “Sau đêm Kiêu Sơn bị công phá, cô đã ờ cùng ai?”
Việt Ninh Song nấn ná mãi nhưng rồi vẫn trả lời: “Sau đêm đó, Nhai Xế ca ca đưa ta đến một sơn cốc, ta không biết chỗ đó, mấy đại yêu đều ở đó, nhưng cả ngày chẳng thấy bóng dáng đâu, chẳng biết đi làm những gì. Chỉ có điều…” Nàng ta đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, “Chỉ có điều, yêu tộc trong sơn cốc dường như thay đổi theo thời gian, càng ngày càng nhiều…”
Đang thu nhận yêu tộc ư? Ánh mát Việt Cẩm lóe lèn, đối với bọn họ mà nói, đây là nhiệm vụ quan trọng nhất hiện nay.
“Cô nói cô ở trong một sơn cốc xa lạ, vậy làm sao tu sĩ kia tìm được cô?”
“Ta… “
“Cô xuất cốc, có phải không?”
Việt Ninh Song mím môi không nói.
Việt Cẩm không diễn tả được cảm xúc của mình lúc này, dường như là thất vọng, lại có thế là phẫn nộ, pha thêm chút gì đó chán nản, bất lực: “Cô bị lợi dụng một lần còn chưa đủ hay sao? Còn tự đưa mình tới cửa để người ta lợi dụng thêm lần nữa?”
“Ta đâu có.”
“Kiêu Sơn.” Việt Cẩm chỉ nói hai chữ, Việt Ninh Song đang bất bình lập tức im bặt.
“Xem ra cô cũng biết rồi thì phải. Cô tiếp xúc với gã tu sĩ đó, để hắn ta thừa cơ ăn cắp tin tức tình báo quan trọng của yêu tộc…”
“Nhưng ta đâu có dẫn hắn vào.” Rốt cuộc, Việt Ninh Song cũng không nhịn được nữa, liền đứng bật dậy to tiếng với Việt Cẩm, “Rõ ràng là tỷ dẫn hắn vào, lại còn trách ta không cảnh giác, không đề phòng?”
Bầu không khí bỗng chìm trong im lặng. Tiếng gió bên ngoài rít lên mạnh hơn, xào xạc len lỏi trong rừng trúc, mênh mang mà trống rỗng.
Việt Ninh Song vẫn chưa quên là mình đang đến cầu xin Việt Cẩm, lời vừa nói ra, nàng ta đã tức thì hối hận, chỉ là vẫn không chịu nhún nhườn