Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cẩm Tâm

Cẩm Tâm

Tác giả: Công Tử Bạch

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341624

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1624 lượt.

g mà thôi. Trong bầu không khí thế này, thời gian dần trôi, Việt Ninh Song càng thấy thấp thỏm bất an, nhưng khi nàng ta định nói gì đó thì Việt Cẩm đã quay sang chỗ khác, nói trước: “Cô nói không sai.”
“Gì cơ?”
“Cô nói không sai, chính ta đã đưa người vào.” Dứt lời, Việt Cẩm cũng không định tranh cãi thêm với Việt Ninh Song, “Thôi được rồi, cô nên rời khỏi đấy được rồi đó!”
“Vậy còn Nhai Xế ca ca…” Việt Ninh Song không nhịn được hỏi
“Ta đồng ý với cô, ta sẽ cứu huynh ấy.” Việt Cẩm không vòng vo, đoạn đi đến bên cửa sổ, mở hé nhìn ra ngoài.
Việt Ninh Song cố lấy hết dũng khí: “Ta muốn một lời hứa – hứa rằng cô nhất định sẽ cứu huynh ấy, cho dù phải trả bằng bất kì giá nào.”
Việt Cẩm quay ngoắt lại, đôi con ngươi đen thẫm nhìn chằm chằm Việt Ninh Song.
Trong giây phút đó, Việt Ninh Song quên cả hít thở, lùi về sau, lắp bắp nói: “Ta, ta đã làm theo yêu cầu của cô, chuyện gì cũng nói hết rồi, ta còn có thể giao hết tất cả các di vật của Việt Thị cho cô, chỉ cần, chỉ cần cô có thể cứu được Nhai Xế ca ca…”
Im lặng kéo dài.
Việt Cẩm cười mỉa: “Việt Ninh Song.”
Việt Ninh Song tưởng Việt Cẩm muốn nói gì đó, nhưng Việt Cẩm cứ đứng đó rất lâu, rồi từ từ đưa tay lên: “Công chúa đời thứ hai mươi lăm của Việt Thị Cẩm…”
“Việt cô nương.” Một giọng nói âm trầm đột ngột vang lên, tiếp đó là những tiếng bước chân từ xa vọng đến.
Mặt hai người trong phòng tức thì biến sắc.
Người bên ngoài có vẻ như không cho người bên trong thời gian hoãn binh, chỉ nghe tiếng bước chân dừng lại, tiếp đó là giọng uể oải pha chứt mỉa mai, là giọng của Bạch Bích: “Trước cửa phòng của Việt cô nương có thêm bao nhiêu là pháp thuật cảnh báo công kích, cô nương trốn cái gì vậy?”
Hắn kéo dài giọng, vừa nghe đã biết chẳng có hảo ý: “Hay là đang giấu gì đó?”
Nghe đến đấy, bỗng Việt Cẩm nhìn sang Việt Ninh Song.
Giờ đã là nửa đêm, lúc này hầu hết mọi người đã chìm vào mộng đẹp, không gian bốn bề tĩnh mịch, Việt Cẩm và Bạch Bích đang đứng cùng nhau trên một con đường nhỏ, đâu đó có tiếng suối chảy róc rách hòa cũng tiếng gió vi vu.
Tiếc là hai người chẳng ai có tâm tư thưởng thức.
Việt Cẩm đứng trên bậc thềm ngoài phòng mình, lần đầu tiên có vẻ mặt lạnh như băng: “Khuya thế này rồi mà Thiếu giới chủ còn đến đấy làm gì?”
Đối điện với sự lạnh lùng của Việt Cẩm, Bạch Bích không đến nỗi bị dọa cho hết hồn, nhưng cũng khá bất ngờ. Ở Tiểu Chư Thiên Giới này, chưa ai dám đứng trước mặt mà nói với hắn bằng giọng điệu đó.
Vào lúc hắn định lên tiếng thì Việt Cẩm đã đi trước một bước, mỉm cười nói: “Thiếu giới chủ đang nghĩ xem phải trả lời thế nào ư? Hay là để ta đoán thử nhé! Thiếu giới chủ nói ta đang giấu ai đó phải không? Nhưng câu hỏi này chỉ là suy đoán của cá nhân Thiếu giới chủ, lại chẳng hề có căn cứ, là cái cớ Thiếu giới chủ vừa nghĩ ra để gây phiền toái cho một tiểu tu sĩ nhỏ bé vừa vào Tiểu Chư Thiên Giới như ta đúng không?”
“Phải rồi, một Thiếu giới chủ cao cao tại thượng sao lại muốn gây phiền toái cho một tiểu tu sĩ nhỉ?” Việt Cẩm học theo Bạch Bích kéo dài giọng, sau đó cười mỉa, “Đương nhiên là vì Thiếu giới chủ ấy tuy nói là muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, nhưng lệnh cha khó cãi, bởi vậy đành phải đá quả bóng này đi, hi vọng những hành động ‘dễ hiểu’ của mình đủ khiến cho tiểu tu sĩ kia…”
“Việt Cẩm!” Bạch Bích nghiến răng ngắt lời Việt Cẩm, trán đã nổi đầy gân xanh, hai tay nắm chặt, dường như ngay lập tức sẽ động thủ.
Việt Cẩm dừng một lúc cười lạnh: “Ta nhớ rất rõ tên của mình, Thiếu giới chủ không cần phải nhắc nhở.”‘
Bạch Bích hít một hơi thật sâu, đang định lên tiếng thì từ phía sau rừng trúc có một giọng nói chen ngang, Diệp Ngôn Viễn đang đi về phía hai người: “Dường như Việt cô nương khẳng định là mình đang giấu ‘người’ thì phải?”
Vẻ mặt Bạch Bích giãn ra, cơn giận ban nãy cũng đã giảm đi một nửa, phớt lờ ánh mắt Diệp Ngôn Viễn, hắn mỉm cười với đối phương rồi quay sang Việt Cẩm nói: “Đúng thật Việt cô nương à, ban nãy ta cũng đâu có nói cô giấu thứ gì, chính cô cứ khẳng định mình đang giấu người đấy chứ.”
Việt Cẩm nghiêm nét mặt, dường như bỗng mất hứng nói chuyện.
Bạch Bích cười mỉm: “Mặc dù giờ cũng khákhuya rồi nhưng chắc Việt cô nương không ngại mời chúng ta vào trong uống chén trà chứ?”
Nói xong, hắn nhìn sang Diệp Ngôn Viễn. Diệp Ngôn Viễn im lặng một lúc như đang cân nhắc gì đó, đoạn khẽ gật đầu với Bạch Bích.
Vẻ mặt Bạch Bích càng thêm cợt nhả.
Hành động của hai người không qua được mắt Việt Cẩm, hai mắt nàng lóe sáng, từ từ đặt tay lên Băng Diệm kiếm trên thắt lưng: “… Xem ra Thiếu giới chủ nhất định phải vào trong bằng được?” Nàng ngẩng đầu nhìn sắc trời, “Trong khi đã muộn thế này.”
“Thì đã làm sao?” Bạch Bích nói với giọng khinh khỉnh.
“Chẳng sao cả.” Việt Cẩm khẽ cười, đứng sang một bên nhường đường, “Thiếu giới chủ muốn vào thì xin cứ việc, nhưng ta phải nói trước.” giọng nàng lạnh như băng: “Hôm nay, Thiếu giới chủ đã không thèm nể mặt ta thì ngày sau, nếu Thiếu giới chủ đừng trách ta không biết điều.”
Bạch Bích không g