Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cẩm Tâm

Cẩm Tâm

Tác giả: Công Tử Bạch

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341498

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1498 lượt.

n tin muội ấy. Đột nhiên, Vân Hàn Cảnh nghĩ vậy, có lẽ thực sự đúng như những gì muội ấy nói ban nãy trong đại điện…
Nhưng thân phận của muội ấy và mối quan hệ dây dưa với yêu tộc…
Một cảm giác chán chường len lỏi trong lòng, Vân Hàn Cảnh thong thả nói: “Muội đã sai càng thêm sai…”
Cuối cùng, mắt Vân Hàn Cảnh lạnh đi. Hắn phất tay áo, quay người bỏ đi: “Dốt nát ngu muội!”
Trước điện Chính Đức im phăng phắc, Hứa Đình Viễn chỉ đứng cách Việt Cẩm chục bước chân, lúc này liền tiếng lên chào hỏi: “Việt sư muội.”
Việt Cẩm ngẩng khuôn mặt còn hằn vết ngón tay, cười với Hứa Đình Viễn, “Thì ra là nhị sư huynh.”
Hứa Đình Viễn lén nhìn sắc mặt Việt Cẩm, cũng không dám nhìn nhiều vào vết hằn trên má nàng, chỉ dè dặt nói: “Đại sư huynh có lẽ hơi nóng nảy, nhưng từ trước đến nay vẫn rất yêu thương sư đệ, sư muội…”
Hắn còn chưa nói xong, Việt Cẩm đã mỉm cười, gật đầu tỏ vẻ đã hiểu: “Muội biết mà, nhị sư huynh.” Dứt lời, nàng cũng không ngừng lại, nói thẳng: “Nhị sư huynh đến đúng lúc thật, vừa khéo đưa muội đến một nơi.”
Hứa Đình Viễn có chút ngẩn người, nhưng hắn đương nhiên không nghĩ nàng đang làm nũng, mà chỉ cho rằng nàng đã làm sai chuyện gì đó, nên Giới Luật trưởng lão mới trừng phạt. Hắn bất giác mỉm cười, giọng điệu cũng thoải mái hơn, nhưng lại nhủ thầm trong bụng tiểu sư muội này cũng thật rắc rối, cứ hai ba ngày lại phải đến động băng phách suy nghĩ một lần.
“Muốn sư huynh hộ tống muội đến động băng phách à?”
“Không phải.” Việt Cẩm lắc đầu, nụ cười vẫn nở trên môi, ung dung, nhàn nhã, chỉ là nhìn vào cứ thấy có phần giả tạo.
“Nhị sư huynh, là ngục sám hối.”
Hứa Đình Viễn nghe xong cứ đứng ngây ra như phỗng.






Ngục sám hối, cái tên đã nói nên tất cả.
Nhưng nơi như vậy là chốn thế nào? Rất lâu về trước, khi nàng mới được Chấp Kiếm trưởng lão đời trước đưa về Thiên Kiếm Môn, sau khi biết Thiên Kiếm Môn có một nơi như thế đã rất tò mò tưởng tượng, còn bây giờ vừa nhìn…
… Ngục sám hối cũng chẳng có gì nổi bật. Trong bóng tối, chỉ là sẽ một cái tỏa linh to như cánh tay khóa chặt linh nguyên. Việt Cẩm cảm thấy có phần vô vị. Nàng dựa lưng vào bức tường đá, nheo mắt nhìn khắp bốn bức vách mờ ảo xung quanh, bên tai toàn là những tiếng ngâm nga, rít gào. Là tiếng của “ngọn gió tra tấn” đang bay lượn trong ngục sám hối. Nó được tổ sư lập phái tự ra biển bắt về, rồi tự phóng thích và giam cầm ở đây.
Mặc dù không ai thích sự tĩnh lặng tuyệt đối, nhưng so với tiếng rít gào giờ nào khắc nào cũng vang lên làm người ta muốn thủng cả màng nhĩ… thì yên tĩnh vẫn tốt hơn. Biết mình trong thời gian ngắn không thể thoát khỏi cảm giác choáng váng do tiếng ồn này gây ra, Việt Cẩm không không khỏi cảm thấy có chút thê lương.
Ngồi tĩnh tọa một lúc, Việt Cẩm bỗng nghe thấy có tiếng cự thạch di chuyển hòa lẫn trong tiếng rít gào của gió. Theo phản xạ nàng mở mắt ra, ngay lập tức bị ánh sáng rọi thẳng vào mắt, làm mắt nàng mờ đi, mãi hồi lâu mới nhìn rõ được người vừa đi vào.
Hạ Lam Duyệt cuối cùng cũng thu lại nụ cười, ả ta nhìn Việt Cẩm, lạnh lùng đáp: “Chuyện của Hứa Nham sư huynh, hình như sư tỷ còn nợ một lời xin lỗi thì phải?”
“Sư muội muốn ta xin lỗi thế nào?” Việt Cẩm muốn nghe xem Hạ Lam Duyệt muốn gì.
Ánh mắt Hạ Lam Duyệt đột ngột trở nên sắc bén: “Hồi đó Hứa Nham sư huynh đã tận tình chỉ dạy cho sư tỷ thế nào, nhìn xem bây giờ sư tỷ đối xử với huynh ấy ra sao?”
Việt Cẩm thuận theo lời của đối phương, hỏi ngược lại: “Ta đối xử với Hứa Nham sư đệ thế nào?”
Sắc mặt Hạ Lam Duyệt khẽ đổi, ả ta cười lạnh: “Sư tỷ, đã vào ngục sám hối rồi, chẳng lẽ sư tỷ vẫn cho rằng mình có thể bình an ra khỏi chỗ này, đồng thời có thể tiếp tục yên ổn làm một đệ tử nội môn?” Ả ta dừng lại một lát, rồi cất tiếng, trong giọng nói nghe rõ sự trào phúng: “Ngục sám hối được xây từ thời sư tổ lập phái, đến nay đã ba nghìn năm, tổng cộng đã nhốt…”
“Tổng cộng đã nhốt bảy mươi hai người. Trong đó sau mươi chín người bị gió tra tấn thổi đến tan cả thân xác và linh thể, thậm chí không thể đầu thai chuyển kiếp. Ba người còn lại, một ngươi bị chấn tan nguyên linh, trục xuất khỏi môn phái, trở thành phàm nhân, mấy năm sau ấm ức mà chết. Một người từ đại đệ tử của chưởng môn bị giáng xuống làm đệ tử ngoại môn, linh nguyên bị tổn thương, tu vi không những khôn


Ring ring