Tác giả: Công Tử Bạch
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341505
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1505 lượt.
ường đá, nghĩ ngợi rất lâu. Nghĩ về mình, nghĩ về Chấp Kiếm trưởng lão, nghĩ về những chuyện đã qua.
Cuối cùng, nàng cắn răng, từng chút, từng chút một cắn nuốt câu lúc nãy chưa kịp nói với Ngô sư đệ:
“Đừng đến.
Tối nay, đừng đến.”
Thời tiết hôm nay không đẹp. Mây đen giăng kín trời, gió mang theo hơi ẩm như ngưng tụ thành hình, bầu trời như hạ thấp xuống, dường như chỉ cần ngẩng đầu, giơ tay là có thể chạm đến.
Trăng đã lặn, sao cũng trốn mất đâu chẳng thấy, dường như có tiếng sấm vang bên tai. Giờ Sửu, cái giờ người ta đang say giấc nồng đã lặng lẽ đến.
Đêm đã khuya lắm rồi, đại đa số chúng đệ tử đã ngủ say, đến cả những đệ tử ngoại môn theo thường lệ đi tuần khắp núi cũng chịu hai tầng ảnh hưởng của thời tiết và thời gian mà ngáp ngắn ngáp dài, tinh thần ủ rũ.
Cẩn thận vòng qua gã đệ tử đứng canh, cậu nhóc họ Ngô giấu thức ăn đã chuẩn bị sẵn trong ngực, mò mẫm đi về phía ngục sám hối.
Trời tối đen như mực, ngục sám hối lại nằm ở một nơi hẻo lánh, xung quanh đừng nói tiếng người, thậm chí đến cả đèn cũng chẳng có lấy một ngọn.
Từ khi sinh ra đến giờ, đây là lần đầu tiên làm chuyện thế này, lòng bàn tay Ngô sư đệ mướt mát mồ hôi, nhưng nghĩ cũng chỉ là làm trọn chức trách của bản thân, chột dạ cái gì, không đến mới càng chột dạ.
Nghĩ thông rồi, Ngô sư đệ đứng thẳng lưng lên, lôi ngọc phù vẫn luôn mang bên mình, bắt quyết chuẩn bị mở cửa thì đột nhiên một giọng nói lạnh lẽo từ sau lưng vọng đến: “Ngô sư đệ, đệ muốn làm gì vậy?”
Ngô sư đệ giật bắn người, hai tay run rẩy, ngọc phù vốn đang tỏa hào quang bỗng ảm đạm hẳn, rồi “bộp” một tiếng rơi xuống đất.
Ngô sư đệ hoang mang quay đầu lại thì thấy Hạ Lam Duyệt không biết tự lúc nào đã đứng sau lưng, còn người cầm đèn lồng đứng bên cạnh lại là gã bạn thân cùng phòng của cậu.
Mặt cậu đỏ gay: “Lý Phòng Phong, ngươi…”
Ánh mắt gã đệ tử bị Ngô sư đệ chỉ đích danh hơi lóe lên, kế đó hắn cậy thế có chỗ dựa hống hách nói: “Ta làm sao? Ngô Tử Tề, ngươi còn chưa trả lời Hạ sư tỷ, ngươi ở đây làm gì?”
Ngô Tử Tề sững người, không thèm nói với Lý Phòng Phong mà quay sang Hạ Lam Duyệt: “Hạ sư tỷ, đệ chẳng có ý gì, đệ chỉ cảm thấy…”
“Chỉ cảm thấy gì?” Sắc mặt Hạ Lam Duyệt rất lạnh.
Ngô Tử Tề cắn răng nói: “Đệ chỉ cảm thấy nếu chưởng môn và trưởng lão đã sắp xếp cho đệ nhiệm vụ đưa cơm, hiện tại lại chưa giải thích gì với chúng ta là Việt sư tỷ đã làm sai chuyện gì, nói không chừng vài ngày nữa sẽ lại đưa Việt sư tỷ đi thẩm vấn. Hiện giờ, Việt sư tỷ đã ba ngày chưa ăn uống gì, nên đệ nghĩ…” Nói đến đây, hắn nhìn ánh mắt đã trở nên lạnh đến cực điểm của Hạ Lam Duyệt, trong lòng đồng thời hiểu rõ ngọn ngành mọi chuyện. Chỉ có điều, Việt sư tỷ ở bên trong… hơn nữa chuyện này vốn dĩ không đúng. Hắn cắn răng đánh liều nói: “Bởi vậy, đệ nghĩ đệ nên vào trong đưa chút đồ ăn cho Việt sư tỷ.”
Ngoài sự liệu của Ngô Tử Tề, Hạ Lam Duyệt nghe cậu nói vậy không hề nổi giận, chỉ nhếch miệng cười khinh thường, rồi nói với người bên cạnh: “Trông chừng hắn.”
Trông chừng ai? Ngô Tử Tề nhất thời chưa phản ứng kịp đã thấy mấy sư huynh, sư đệ lúc nãy vẫn đang đứng cạnh Hạ Lam Duyệt vây lấy mình, còn Hạ Lam Duyệt cúi xuống nhặt hộp thức ăn cậu mang đến và ngọc phù rơi trên đất lên, đến trước cửa hang, bắt đầu bắt quyết.
Ngô Tử Tề hoảng hốt, định chạy về phía Hạ Lam Duyệt, nhưng chưa chạy được vài bước đã bị đám người ngáng chân ngã xuống rồi đè trên mặt đất! Không từ bỏ, cậu vừa giãy dụa vừa gọi Hạ Lam Duyệt: “Hạ Lam… Hạ sư tỷ, tỷ muốn làm gì?”
Pháp quyết bay vào trong ngọc bài, cửa đá tức thì mở ra.
Hạ Lam Duyệt quay lại nhìn Ngô Tử Tề đang bị đè chặt trên mặt đất, cười khinh thường nói: “Ta muốn làm gì ư? Đợi lát nữa ngươi sẽ biết ngay thôi.”
Nói xong, ả đi về phía trước rồi mất hút trong bóng tối.
Sau đó là những tiếng trò chuyện văng vẳng và sự im lặng kéo dài.
Bị đè trên đất không thể giãy đạp, Ngô Tử Tề cực kì hoảng hốt xen lẫn bất an, đến cả mấy gã đệ tử đứng đợi ở bên ngoài cũng thấy có gì đó không ổn, rốt cuộc, một người trong số đó lên tiếng: “Lâu quá rồi mà chẳng có tý động tĩnh nào, trong đó có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?”
Gã đệ tử vừa nói xong liền bị một gã đứng ngay cạnh mắng cho một trận: “Trong đó có thể xảy ra chuyện gì chứ? Đây là ngục sám hối đấy! Việt sư tỷ ở trong đó còn có thể bay ra ngoài mà ra tay với Hạ sư tỷ được sao?”
Gã đệ tử lên tiếng đầu tiên đỏ bừng mặt, lập tức ngượng nghịu đưa lời giải thích: “Đệ chẳng qua là đợi lâu quá nên cảm thấy có phần khó chịu thôi, huynh thấy giờ cũng quá nửa đêm rồi, còn chạy đi chạy lại gì nữa chứ!” Nói xong, hắn lại thấy mình lỡ lời, vội đá một cái vào Ngô Tử Tề lúc này đã bị trói gô trên đất, giấu đầu lòi đuôi: “Đều do hắn rỗi hơi lắm chuyện!”
Xung quanh tất nhiên không ai đáp lại, mặc dù trong lòng họ cũng cực kì tán thành lời của hắn. Đã qua nửa đêm, không ở trong phòng nghỉ ngơi thì thôi, đã thế lại còn chạy đến đây, hắn chẳng phải rỗi hơi lắm chuyện?
Đương nhiên, trong lòng tán đồng là một chuyện, sau lưng mật báo hay kh