Tác giả: Công Tử Bạch
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341646
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1646 lượt.
đầu nói.
Việt Cẩm gật đầu, cảm ơn hắn rồi đi đến chỗ Thiên Kiếm chưởng môn nghỉ ngơi hằng ngày, nằm ở vị trí cao nhất trên Phi loan Phong – Trúc Lâu.
Trong Trúc Lâu, Thiên Kiếm chưởng môn đang ngồi trong sân nhàn nhã pha trà. Vân Hàn Cảnh bước đến bên cạnh ông chắp tay chào rồi cung kính đứng đó. Việt Cẩm cũng vậy. Nhưng Thiên Kiếm chưởng môn cho người gọi họ đến hiển nhiên không phải để phạt đứng.
Tạm dừng việc đang làm, ông khẽ mỉm cười, rạ hiệu cho họ ngồi xuống, sau đó nhẹ nhàng nói với Việt Cẩm: “Lần này làm rất tốt.”
“Tất cả là nhờ công dạy bảo của sư tôn.”
Thiên Kiếm chưởng môn mỉm cười: “Hai chữ ‘dạy bảo’ này quả thực ta không dám nhận, con tiến vào nội môn chưa bao lâu, không may lại đúng dịp ta đang bế quan, thế nên bản thân tự nhân thấy chưa từng chỉ bảo cho con được lời nào.”
Việt Cẩm sững người, mặt đỏ bừng, trong lòng thầm kêu khổ. Còn chưa điều chỉnh lại được sao? Câu đơn giản như thế mà cũng nói sai được…
“Chuyện lần này tu vi không giúp được gì nhiều, ngược lại phải cơ trí, nhạy bén, tâm phải tĩnh, có chính khí, thiếu cái nào cũng không được, sư tôn thường ngày luôn dạy bảo, cũng luôn lấy mình làm gương.” Vân Hàn Cảnh bình thản nói, cũng đồng thời giải vây cho Việt Cẩm.
Thiên Kiếm chưởng môn hơi bất ngờ, nhìn sang Vân Hàn Cảnh, rồi lại nhìn vẻ cảm kích của Việt Cẩm, bỗng ông bật cười: “Hàn Cảnh, từ lúc bắt đầu con đã không tán thành cách làm của tiểu sư muội mình, giờ tất cả đã thành công viên mãn, con vẫn khăng khăng giữ ý kiến của mình ư?”
Vân Hàn Cảnh nói: “Sư tôn minh giám, đệ tử chỉ cảm thấy cách làm này trông chờ vào may mắn quá nhiều, hi sinh cũng quá lớn.” Hắn dừng một lát rồi tiếp, “Huống hồ có thật là viên mãn không? Vân Thủy Môn bị diệt, thiên đạo bị đoạn tuyệt, mấy môn phái còn lại cũng tổn thất nặng nề, chúng đệ tử sa sút, tất cả đều từ kế hoạch của sư muội mà ra, còn có Ngô Tử Tề, mặc dù chỉ là ngoại môn đệ tử, nhưng suy cho cùng sư muội cũng đã tận tay…”
“Im ngay!” Thiên Kiếm chưởng môn bỗng hét lên, mặt bừng bừng lửa giận.
Vân Hàn Cảnh không nói thêm nữa, vội đứng lên thỉnh tội: “Đệ tử ăn nói hồ đồ, xin sư tôn trách phạt.”
“Con tu đạo bao nhiêu năm nay, kết quả là tu thành kiểu lòng dạ đàn bà thế này ư? Sư muội con có sai sót trong các tiểu tiết, nhưng nó là vì đại nghĩa. Thử hỏi khắp thiên hạ ai dám chỉ trích? Từ mười hai năm về trước, yêu tộc càng ngày càng mạnh lên, nếu xử lý không thỏa đáng, ai biết trăm năm sau có xảy ra chiến tranh hay không, dân chúng có lầm than hay không?”
Bởi vì đại nghĩa.
Hay cho câu bởi vì đại nghĩa.
Chỉ là không biết cái thứ gọi là đại nghĩa ấy liệu có thể làm cho các môn phái bị tổn thất nặng nề không oán hận, có thể khiến các môn phái quên đi thân phận sau màn của Việt Cẩm, có thể làm cho bọn họ không âm thầm đổ tất cả oán hận ấy lên đầu Việt Cẩm hay không?
Đến cả Thiên Kiếm Môn cũng giải thích với bên ngoài rằng ban đầu vì hiểu nhầm nên kết thân với yêu tộc, hiện tại phát hiện tấm lòng với giới tu đạo vẫn luôn son sắt, thủy chung. Một câu nói mới nhẹ nhàng làm sao?
Vân Hàn Cảnh cúi đầu: “Đệ tử…”
“Sư tôn, sư huynh!” Việt Cẩm bỗng nhiên đứng bật dậy, ngắt lời Vân Hàn Cảnh, thản nhiên nói với hai người: “Con cũng biết phương án đó không hoàn toàn thỏa đáng, nhưng thứ nhất là vì Tiểu Chư Thiên Giới, thứ hai là vì hồi nhỏ lưu lạc từng bị yêu tộc…” Trên khuôn mặt nàng thoáng chút bi thương, căm hận, nhưng rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, cười nói: “Việc làm thì cũng đã làm rồi, những người khác nếu thật sự tỏ ý kiến thì cũng là bình thường thôi. Con mặc dù rất hổ thẹn nhưng không hối hận, chỉ luôn nhớ một câu rằng: Sống trên đời, có những việc nên làm thì phải làm, những việc không nên làm đừng làm.”
Sắc mặt Vân Hàn Cảnh càng lạnh lùng hơn.
Thiên Kiếm chưởng môn lộ vẻ xúc động, cảm thán: “Năm đó trưởng lão đến muộn, nếu sớm một chút thì con đã không phải chịu nhiều uất ức như thế. “
“Đều là số mệnh.” Việt Cẩm cười, “Năm đó rốt cuộc đệ tử cuối cùng vẫn giữ được tính mạng, lại được Thiên Kiếm Môn nhận vào, không phải lo ăn, lại được theo đuổi con đường trường sinh, cái nào mà chẳng phải là trời cao ưu ái?”
Vẻ mặt Thiên Kiếm chưởng môn càng dịu dàng hơn, ông đưa cho Việt Cẩm một miếng ngọc lấp lánh ánh tím rồi nói: “Lúc nãy cho gọi các con đến thực ra là vì ta vừa nhận được hồi đáp của Tiểu Chư Thiên Giới… Việc con muốn vào Tiểu Chư Thiên Giới, lần này cuối cùng cũng thỏa nguyện rồi.”
Việt Cẩm nhận lấy miếng ngọc, khuôn mặt rạng rỡ hẳn lên: “Con có thể vào Tiểu Chư Thiên Giới trước ư?” Sau đó lại hỏi dò một câu: “Phía trên bảo là dẫn Yêu vương đi cùng, sư tôn cho rằng Giới chủ có ý gì ạ?”
“Trong mấy ngày này con có thể xuất phát bất cứ lúc nào, đây là do Giới chủ sau khi nghe tin Yêu vương bị bắt sống đã tự hỏi han rồi cho phép.” Thiên Kiếm chưởng môn giải thích, đoạn ông nói tiếp: “Còn về phần Yêu vương, ý của Giới chủ hẳn là ngài cảm thấy yêu tộc hiện nay đã tan tác, mặc dù không thể nào lớn mạnh được nữa, nhưng phân tán khắp nơi rất khó quản lý, nếu có thể chọn ra một người