Tác giả: Công Tử Bạch
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341655
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1655 lượt.
huynh lại.”
“Ồ?” Ánh mắt Nhai Xế lạnh như băng, “Giữ ta lại, khống chế ta, kế đó khống chế cả yêu tộc?”
Việt Cẩm không trả lời, im lặng coi như thừa nhận. Thế nhưng thừa nhận trong im lặng có lúc còn có sức sát thương hơn cả trả lời.
Ánh mắt Nhai Xế lạnh đi, rít lên: “Nàng có biết bây giờ ta đang nghĩ gì không hả, Việt Cẩm?”
Đột nhiên hắn không nói nữa, nhắm mắt lại thở từng hơi gấp gáp.
“… Nhai Xế.”
“Ra ngoài.”
“Nhai Xế.”
“Ra ngoài!”
“Nhai Xế, muội…”
“Cút ra ngoài!” Nhai Xế bỗng không còn giữ nổi bình tĩnh.
Việt Cẩm lại một lần nữa chìm trong im lặng.
Nhai Xế dần bình tĩnh lại, hắn nhìn Việt Cẩm một lúc rồi chế giễu: “Thật sự muốn ta phải mời nàng ra ngoài sao?”
“Muội không lừa huynh.” Âm thanh kèm theo sự kìm nén vang lên. Sau khi lấy lại tâm trạng bình ổn, nàng ngẩng đầu, trên mặt đã không còn quá nhiều cảm xúc: “Lần này, muội không lừa huynh… Muội đã từng nói sẽ cho huynh cơ hội báo thù, đó là thật.”
Nhai Xế nhìn Việt Cẩm một lát rồi “Ồ” một tiếng.
Khoảnh khắc Việt Cẩm quay người chuẩn bị ra ngoài thì nghe thấy giọng nói mang theo sự chán ghét vang lên phía sau lưng: “Cơ hội gì gì đó nàng hãy tự giữ lại mà dùng. Ta không muốn nhìn thấy nàng nữa.”
Việt Cẩm dừng bước; quay lại nhìn Nhai Xế nở nụ cười, cảm xúc trên khuôn mặt cực kỳ phức tạp: “Chuyện này… e là hơi khó.”
Nhai Xế bực bội hừ một tiếng, đoạn nhắm mắt dưỡng thần.
Việt Cẩm đi ra ngoài, đến chỗ cửa sắt bỗng đột ngột dừng lại: “Hãy tin muội thêm một lần nữa… một lần cuối cùng.”
Không có tiếng đáp trả. Cửa sắt khóa lại, khắp không gian là một màu tối đen như mực, không hề có ánh sáng.
Rốt cuộc Nhai Xế cũng mở mắt, đấm mạnh một cú lên bức tường đá, có thứ chất lỏng ấm nóng chảy ra kèm theo sự đau đớn, làm cho Nhai Xế vốn không thể nào bình tĩnh càng thêm phẫn nộ. Trước mắt là bóng đêm, nhưng bất luận là mở mắt ra hay nhắm, từ đầu đến cuối, hiện lên rõ mồn một duy nhất một khuôn mặt.
Bình thản đến tê dại.
*
Bên ngoài ngục sám hối, Việt Cẩm dùng ngọc bài đóng thạch môn xong chỉ đi được vài bước đã dừng lại, sau đó đi đến trước một người hành lễ: “Đại sư huynh! Sư huynh có gì phân phó?”
Đang đứng bên vách núi nhìn về phía xa, Vân Hàn Cảnh quay lại, nhìn người đứng trước mặt.
Sau chuyện của yêu tộc, đây là lần thứ hai họ gặp nhau.
Càng ngày càng bình tĩnh. Càng ngày càng khiến cho người khác nhìn không thấu.
Rốt cuộc nàng ấy đang nghĩ gì?
Rốt cuộc có làm tổn thương chính mình hay không?
Và rốt cuộc có… làm hại đến nhân giới, tu chân giới không?
Ánh mắt Vân Hàn Cảnh vốn không có cảm xúc giờ lại càng thêm hờ hững: “Chuyện của Nhai Xế không cần muội nhúng tay vào nữa.”
Dứt lời, ánh mắt hắn bất giác sắc bén hơn, nhìn sang Việt Cẩm đang đứng cung kính trước mặt.
Sắc mặt nàng vẫn cực kỳ bình thản. Chuyện này hẳn là đương nhiên, lẽ nào hắn trông chờ nàng sẽ có phản ứng? Hắn tự giễu bản thân, nhưng rất nhanh hắn nghe được lời nàng nói: “Xin sư huynh cho muội một lí do.”
“Không có lí do nào cả.”
Việt Cẩm không giận, chỉ hỏi: “Phải chăng sư huynh cảm thấy tâm tính và tu vi của muội chưa đạt, không đảm đương được trọng trách này?”
“Không phải.”
Việt Cẩm lại hỏi: “Hay sư huynh sợ muội và yêu tộc nhùng nhằng không rõ ràng, sẽ vì tình riêng mà nương tay?”
“Cũng không phải.” Vân Hàn Cành vẫn thẳng thắn trả lời, không có gì phải che giấu.
Việt Cẩm gật đẩu: “Nếu sư huynh cảm thấy muội có đủ quyết tâm và năng lực để đảm đương tốt việc này thì xin thứ cho muội mạo phạm, những lời huynh vừa nói lúc nãy, muội không dám nghe theo.”
Chỉ trong chốc lát, ánh mắt Vân Hàn Cảnh nhìn Việt Cẩm như đông đặc lại.
Rất lâu sau, Vân Hàn Cảnh nhắm hờ hai mắt: “… Muội muốn cái gì?”
Việt Cẩm còn chưa lên tiếng, Vân Hàn Cảnh đã lại tiếp lời, thanh âm bình thản mà hờ hững: “Muội muốn cái gì thì nói ra, ta sẽ lấy giúp muội.”
Việt Cẩm nhẹ cúi đầu, khoảnh khắc nàng ngẩng đầu lên, trên rnặt đã nở một nụ cười: “Đại sư huynh, chuyện này muội nhớ là chúng ta đã từng nói rồi. Con đường muội muốn đi muội sẽ tự đi. Thứ muội muốn lấy muội sẽ tự lấy. Sống cũng được mà chết cũng chẳng sao, tất cả hậu quả…”
Nàng lùi ra sau một bước.
Gần nhau trong tấc gang.
Mà biển trời cách mặt.
“Bờ vai này của muội cũng đủ gánh rồi.”
“Đại sư huynh! Việt sư tỷ!” Gã đệ tử Tuần Sơn hớt hơ hớt hải chạy đến, gọi xong mới phát giác bầu không khí giữa hai người trước mặt khá căng thẳng, hắn ngờ nghệch hỏi: “Ơ… sư huynh và sư tỷ đang bàn chuyên ạ?”
Vân Hàn Cảnh cau mặt không đáp.
Việt Cẩm trái lại bước lên nhẹ cười: “Không có gì, vị này…” Nàng nhìn người vừa mới đến, “Nghiêm sư đệ, có chuyện gì vậy?”
Không ngờ Việt Cẩm vẫn còn nhớ mình, gã đệ tử họ Nghiêm mặt mày hớn hở: “À, là phân phó của chưởng môn sư tôn. Chưởng môn sư tôn bảo hai vị lập tức đến Trúc Lâu.”
Trúc Lâu? Không phải điện Chính Đức?
Việt Cẩm có phần bất ngờ, quay sang nhìn Vân Hàn Cảnh đang sửng sốt bên cạnh: “Sư tôn có gọi các sư huynh sư tỷ khác đến không?”
“Chuyện này đệ không rõ lắm.” Gã đệ tử Tuần Sơn lắc