XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cẩm Tâm

Cẩm Tâm

Tác giả: Công Tử Bạch

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341644

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1644 lượt.

a nhập môn phái chưa lâu, tuổi chừng mười bốn, mười lăm, nhìn rất ngây thơ lại hoạt bát: “Sư tỷ, sao giờ này tỷ lại ở đây?”
“Ta đi dạo loanh quanh…” Việt Cẩm cười giải thích, nhưng rө ngay sau đó nàng phát hiện thực ra mình chẳng cần phải giải thích làm gì, vì gã đệ tử kia đã hào hứng nói tiếp: “Sư tỷ, bọn họ đều đang chúc mừng thắng lợi của tỷ ở dưới kìa! Chưởng môn sư tôn còn cho phép mọi người được nghỉ một ngày, bảo là tối nay và sáng mai trừ những đệ tử thay phiên trực ban ra thì những người còn lại có thể vui hết mình. Nhưng sao sư tỷ lại không tham dự vậy?”
Việt Cẩm lúc này mới nhớ ra bữa tiệc chúc mừng mà Hứa Đình Viễn nói đến lúc trước, nàng cười: “Ta hơi mệt nên muốn nghỉ ngơi một lát.”
Chẳng qua đó chỉ là cái cớ Việt Cẩm bất chợt nghĩ ra, những gã đệ tử kia lại tức thì tin là thật: “Sư tỷ, vậy tỷ về phòng nghỉ ngơi một lát đi!”
Trăng treo lơ lửng giữa bầu trời, ngạo nghễ dõi mắt nhìn chúng sinh. Dưới ánh trăng dìu dịu, đột nhiên Việt Cẩm không cười nổi. Có lẽ do quá mệt, hoặc có thể do người trước mắt cùng với nơi mà nàng đang đứng gợi cho nàng nhớ đến một người khác. Một người trong lần đầu tiên gặp mặt đã từng quan tâm nàng như thế.
“Sư tỷ?” Cậu nhóc tò mò hỏi.
“Ta không sao… Đệ có muốn tham gia buổi tiệc không?” Việt Cẩm hỏi.
“Đương nhiên là muốn rồi ạ!” Cậu gật đầu, nhưng lại ỉu xìu ngay tắp lự, “Nhưng hôm nay là phiên đệ trực, đúng là xui xẻo.”
“Để ta trực giúp cho.” Việt Cẩm cười lại nói, “Vừa hay ta cũng không có việc gì làm, muốn nghỉ ngơi một lúc nhưng lại không ngủ được, chỗ này thanh tịnh… Hơn nữa ta cũng có mấy lời muốn nói với người bị nhốt ở trong kia.” Nhìn vẻ do dự của cậu nhóc, Việt Cẩm bổ sung thêm.
Cậu ta lúc này mới gật đầu, thẹn thùng nói cám ơn: “Đa tạ sư tỷ, đệ sẽ quay lại sớm thôi!”
“Chơi vui vẻ nhé!” Việt Cẩm nói, nhìn theo bóng cậu nhóc khuất sau lùm cây nàng mới quay lại mở cửa ngục sám hối.
Trong ngục lạnh lẽo m u.
Việt Cẩm đến bên song sắt: “Tiểu Chư Thiên Giới đã đưa tin đến, cho phép muội được vào thẳng luôn, cũng dặn đưa huynh đi cùng. Ý của họ đã rất rõ ràng!”
Đã nửa ngày trôi qua mà Nhai Xế vẫn giữ nguyên tư thế như khi Việt Cẩm rời khỏi, dường như không hề động đậy. Nghe tiếng Việt Cẩm, hắn cũng không mở mắt, chỉ đưa lời châm chọc “Tiểu Chư Thiên Giới? Cũng chẳng phải là tiên giới thật, đợi nàng thành tiên thật rồi hẵng đến thông báo với ta một tiếng cũng chưa muộn.”
“E là chẳng có cơ hội rồi.” Việt Cẩm cười, đoạn nàng quay ra đóng cự thạch trước cửa ngục rồi tìm một góc ngồi xuống, nhắm mắt lại.
Ánh sáng loe lét lọt qua khe cửa lại bị che khuất trong ngục hoàn toàn chìm vào bóng tối Nhai Xế lúc này lại mở mắt ra, bởi vì người vừa vào lúc nãy dường như… còn chưa ra ngoài. Chỉ có điều hai tai hắn chỉ toàn những tiếng gió rít gào, tầm mắt cũng bị bóng tối ngăn cản, yêu lực bị phong bế hoàn toàn, nên dù căng mắt ra nhìn, hắn cũng không thể xác định trong bóng tối mịt mùng này liệu có phải vẫn có một người đang lặng lẽ ngồi đó, không động dậy, đến cả hơi thở cùng nhạt nhòa gần như không có.
Bóng tối và sự im lặng luôn khiến suy nghỉ linh hoạt hơn. Nhai Xế không thể khống chế mình không nghĩ về Việt Cẩm. Hắn nghĩ, không biết nàng có mệt không? Hắn nghĩ, không biết nàng có lạnh không?
Hắn nghĩ, sao nàng lại có thể ngốc nghếch như vậy, rỗ ràng có thể đứng bên ngoài, không cần vào trong, không cần chịu dựng từng trận gió lạnh cắt da cắt thịt cùng với hắn.
Hắn nghĩ, rõ ràng nàng đã quá mệt mỏi, quá đau đớn, đã chùn chân, đã tuyệt vọng, nhưng tại sao, vừa mới đó nàng đã có thể nuốt hết tất cả những yếu mềm đó vào trong, rồi lại thản nhiên như không mà bước tiếp?
Hắn nghĩ nhiều lắm. Nhưng có tác dụng gì chứ?
*
Tránh bữa tiệc mừng công long trọng nhất trong vòng mười năm trở lại đây của Thiên Kiếm Môn không chỉ có mỗi mình Việt Cẩm.
Trong Vân Hồ Cư, Vân Hàn Cảnh và chủ nhân nơi này đang đối diện nhau, trước mặt là một bàn cờ được làm từ gỗ mun. Chủ nhân Vân Hồ Cư cầm quân trắng: “Từ hồi chân quân đạo đến giờ, cũng phải đến hơn một năm rồi ta và ngươi mới nhau… Chuyện giữa Thiên Kiếm Môn và yêu tộc ta cũng có nghe nói, vốn định chúc mừng ngươi, nhưng xem ra có vẻ ngươi không muốn nghe câu chúc mừng này của ta.”
Hai tay đặt trên đầu gối, Vân Hàn Cảnh chìm trong im lặng.
Chủ nhân Vân Hồ Cư đợi một lúc, sau đó mỉm cười hạ quân trắng trong tay xuống: “Đến cờ cũng không muốn đánh nữa à? Sao thế?”
Vân Hàn Cảnh lắc đầu: “Hai ngày nữa ta sẽ đi Tiểu Chư Thiên.”
“Cũng tốt.” Chủ nhân Vân Hồ Cư trầm ngâm một lúc, “Hồi đó ngươi từng nói ngươi ở lại là để bảo vệ một người, bây giờ lời hứa đó hoàn thành rồi sao?”
“Chưa.” Vân Hàn Cảnh nói, “Chỉ là người đó muốn đi Tiểu Chư Thiên.”
Nam tử mặc áo trắng, thanh khiết hơn hoa sen kia nghe vậy không khỏi sững người.
Vân Hàn Cảnh lúc này lặng cúi đầu, nhìn đôi tay cầm kiếm của mình. Khung xương đôi tay cân đối, mười ngón tay thon dài, chỉ nhẹ nhàng đặt trên đầu gối, vậy mà hệt như một tác phẩm được điêu khắc bằng ngọc, một đôi tay mạnh mẽ, chắc chắn thiên hạ khó