Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Tình

Cấm Tình

Tác giả: Tử Tử Tú Nhi

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341777

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1777 lượt.

ng ấy chỉ là tôi luyện hắn mà thôi!” Bà ta nghĩ có thể dùng sức của mình để lật đổ ông ấy ư?
“Ông ta…” Trên mặt Lí Hồng hiện lên một tia kinh ngạc, thân mình cứng đờ, rốt cuộc cũng không nhịn được. “Tôi luyện? Ông ta gọi cái gì là tôi luyện? Chính là không lưu chút tình nào đuổi mẹ con tôi ra khỏi Giang gia, để chúng tôi lưu lạc đầu đường, bị người ta khi dễ?” Bà ta khinh thường hừ lạnh. “Ông ta luôn tự cho là đúng!”
“Nếu không, bà cho rằng Giang Minh có thể dễ dàng lên làm tổng tài của tập đoàn Giang Nguyên như vậy sao, thậm chí, để cho các người uy hiếp đến Đường thị?” Rốt cuộc, họ đã dùng cách gì để thâu tóm Đường thị mà Lí Hồng có thể tự tin như vậy, nhất định là nắm chắc thắng lợi!
Nghe xong lời nói của tôi, trên mặt Lí Hồng tất cả đều là khó xử, tay đặt trên bàn nắm lại, Giang Minh cũng không nói, đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa cằm.
“Lí Hồng, bà cũng luôn tự cho là đúng, tất cả chúng ta đều là quân cờ của người khác!”
“Tôi không phải, mọi thứ đều bị tôi nắm trong lòng bàn tay!” Mặt Lí Hồng tái nhợt, vặn vẹo , ghế da bởi vì thân mình bà ta đang run run mà khẽ rung, cho thấy sự thiếu kiên nhẫn của bà ta. Sau đó không khí nhanh chóng trầm xuống. Nghĩ rằng mình ở phía sau màn khống chế tất cả, mà giờ lại kinh ngạc phát hiện, mình chẳng qua cũng chỉ là công cụ để người khác sử dụng bồi dưỡng công cụ kế thừa, tôi nghĩ, chúng tôi quá mức giống nhau, giống nhau tự cho là đúng, cho nên căn bản không có khả năng lý giải được hành động của Giang lão gia tử, cả đời cũng lý giải không được, bức người mình coi trọng biến thành người thù hận, tổn thương chính mình?
Nhưng giờ đây, tôi lại có thể thấy rõ thêm một chút, nếu một người ngay cả người thân của mình, ngay cả phá hỏng cơ đồ của nguời đó cũng không thiết, còn thứ gì có thể ràng buộc hắn đây? Hắn không chịu uy hiếp bởi điều gì, con người một khi sợ hãi mất đi gì đó sẽ trở nên yếu đuối, như vậy, nếu hắn không có chỗ nào cố kỵ, có phải sẽ trở nên vô địch hay không? Không có khuyết điểm, không có uy hiếp, sẽ vô địch ?
Thật vậy sao, Giang Minh trở nên tâm ngoan thủ lạt, mỗi một bước đều tính kế!
“Mặc kệ thế nào, tổng tài của tập đoàn Giang Nguyên hiện nay là tôi, cho dù lời chị nói là sự thật, mục tiêu của tôi và lão nhân đó đều giống nhau, hủy diệt Đường thị. Cho tới bây giờ, một núi không thể dung hai hổ, có lẽ một khắc trước chúng ta vẫn còn hợp tác, giây tiếp theo, chúng ta có thể biến thành ngươi chết ta sống!” Rốt cuộc, Giang Minh vẫn trầm mặc không nói đã chịu mở miệng, hắn nghiêng người nhìn tôi. “Duyệt Duyệt, chị muốn biết Đường Diệc Diễm thân yêu của chị đã dùng cách gì để có Đường thị không?”






Tôi đương nhiên muốn biết, nhưng tôi không thể biểu hiện ra bên ngoài, đành làm ra vẻ trấn tĩnh tựa lưng vào sô pha, thong dong nói: “Không cần tôi phải hỏi, cậu cũng sẽ nói cho tôi biết, không phải sao? Không nói ra, cậu làm sao có thể uy hiếp đến tôi đây?” Hắn để tôi gặp Lí Hồng, để tôi biết toàn bộ âm mưu, không phải là vì hắn cam đoan tôi sẽ ở lại bên người hắn hay sao? Hắn và mẹ của hắn đã sớm dự mưu, chờ cơ hội, rốt cuộc cũng đợi được đến lúc Đường Diệc Diễm vồ lấy Đường Triết Lý.
“Duyệt Duyệt, có đôi khi, chị thật sự bình tĩnh làm cho người ta đau lòng!” Giang Minh tự giễu hừ một tiếng. “Chị không cần làm bộ như vậy, tôi cũng sẽ nói cho chị biết. Giống như chị đã nói, tất cả đều là vì khiến cho chị có thể ở lại bên tôi!” Trong ánh mắt Giang Minh nhìn tôi tất cả đều là bất đắc dĩ còn có… nhu tình?
Tôi khép mắt lại, nhắc nhở chính mình, đây không phải tình yêu, chỉ biết giữ lấy, đoạt lại!
“Nếu muốn Đường Triết Lý sụp đổ, như vậy nhất định phải thu nhỏ quyền lợi của hắn ở Đường thị. Đường Diệc Diễm đã lợi dụng chức vụ hiện tại của hắn, tiến cử các nhà đầu tư bên ngoài, đem cổ phần của Đường thị vốn dĩ đã được khống chế mở rộng ra, khiến cho cổ phần và quyền hành của các cổ đông thu hẹp lại. Nói đơn giản, hắn chính là để cho người khác đến chia xẻ “giang sơn Đường thị”, dẫn sói vào nhà!”
Thân mình tôi run lên, trong đầu hiện lên câu nói trước đây của Đường Diệc Diễm “lưỡng bại câu thương”?
“Diệp Sương Phi, chị cho là Đường Diệc Diễm ngu ngốc sao? Nếu không phải hắn đã cảm thấy được điều gì, hắn rõ ràng yêu chị yêu phải chết, còn mạo hiểm nguy cơ sẽ mất chị mà đi kết hôn với người phụ nữ khác chắc? Trong mắt hắn cho tới bây giờ cũng chỉ nhìn mỗi mình chị, vậy mà lại có ý định đi tiếp cận người phụ nữ khác ư? Làm tất cả những việc này, nếu không phải bởi vì hắn đã phát hiện ra điều gì, thì hắn chính là ngu ngốc!”
Không sai, Đường Diệc Diễm nhất định đã phát hiện ra cái gì đó, âm mưu của bọn họ, nhưng lại không có cách nào quay đầu, kế bất đắc dĩ duy nhất đó là phương pháp cuối cùng.
Chữ “tình” thật sự là hại người, làm cho người ta phải tính kế, đoạt lấy, không từ thủ đoạn, thậm chí là vì tình yêu của bản thân mình mà vô tình đi thương tổn người khác! Tôi nên cảm động vì mối tình thắm thiết Đường Diệc Diễm dành cho tôi sao?
Hắn nói đúng, tất cả nhữn


Pair of Vintage Old School Fru