XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Tình

Cấm Tình

Tác giả: Tử Tử Tú Nhi

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341821

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1821 lượt.

n Đường Diệc Diễm, tốt nhất là ngoan ngoãn ở lại chỗ này, như vậy, có lẽ thời gian hắn thất bại sẽ chậm lại. Không biết chừng kẻ bất tài như hắn còn có cơ hội phản kích?”
“Giang Minh, vì tôi, để cho Đường Diệc Diễm có cơ hội thở dốc, đáng giá sao?” Giữ tôi lại bên người, không thể nghi ngờ là một qủa bom hẹn giờ, tôi có thể mật báo cho anh bất cứ lúc nào, tùy thời có thể đẩy hắn lâm vào vạn kiếp bất phục, tất cả những điều này đáng giá sao?
“Duyệt Duyệt, tôi tính toán tất cả, lại không nghĩ rằng bản thân mình sẽ không thể kìm lòng mà yêu chị. Tôi muốn, tuyệt sẽ không buông tay!”
Tôi trừng lớn mắt, nỗi chua xót trong lòng không ngừng lan tràn. Có một người đã từng nói với tôi như vậy, nhưng anh đã phải trả giá bằng cả mạng sống! Còn cậu, lại muốn dùng cái gì để đặt cược đây? Tôi có tài đức gì mà có thể khiến cho nhiều đàn ông phải đau khổ dây dưa, vây quanh tôi, thề sống chết tranh đấu như vậy.
Cả đời này tôi muốn bình tĩnh, có lẽ, chỉ có lúc chết mới có thể thực hiện được!






“Chị Duyệt Duyệt !” Lúc Qua Nhan tới, tôi vẫn còn ngồi trên ghế trúc ở hoa viên, ngẩn người. Tôi đã thỏa hiệp, ở lại nhà Giang Minh, huống chi… vì Đường Diệc Diễm mà tranh thủ một chút thời gian, may ra còn có cơ hội giành chiến thắng.
“Qua Nhan!” Tôi cười gượng, sao con bé lại đến đây? Giang Minh gọi đến sao? Nếu không được hắn đồng ý, nha đầu này tuyệt đối tìm không thấy nơi này, một nơi ngay cả Đường Diệc Diễm cũng không thể động đến, tôi hoàn toàn tin tưởng, giờ đây Giang Minh quả thực có năng lực khiến Đường Diệc Diễm không tìm được tôi, hơn nữa, lúc này anh đang trong tình trạng ốc không mang nổi mình ốc, làm sao có thể lo cho tôi được đây?
“Chị Duyệt Duyệt , sao chị gầy nhiều như vậy?” Qua Nhan ngồi xuống cạnh tôi, nhìn khuôn mặt tiều tụy của tôi, con bé đau lòng nhíu mi, nắm chặt lấy tay tôi.
Tôi cười nhẹ nhõm, vuốt ve hàng lông mày đang nhíu lại kia. “Nha đầu ngốc, là do em nghĩ nhiều thôi, nơi này rất tốt!” Qua Nhan à, em phải đứng ngoài vòng hỗn loạn này, tuyệt đối không nên bị liên lụy vào!
“Anh Minh nói chị rất nhớ em… Chị Duyệt Duyệt, không phải chị đang ở bên Đường Diệc Diễm sao? Tại sao lại tới đây? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi, dì Lí sao lại…” Qua Nhan khẩn trương nhìn tôi, mắt mở mắt, tràn đầy khẩn cầu, sự hoang mang khiến con bé trở nên bối rối. Nhất định là con bé đã gặp Lí Hồng, quả nhiên họ cũng gạt Qua Nhan. Như vậy cũng tốt, ít nhất, chúng tôi đều là vì muốn bảo hộ con bé, che chở công chúa của chúng tôi.
“Nhưng vị trí của em ở trong lòng Giang Minh là hết sức quan trọng!” Hắn vẫn luôn tỉ mỉ che chở cô em gái nhỏ, đối chọi với cuộc sống khó khăn.
“Nếu vậy, em nên buồn bã hay là cảm thấy may mắn với kết cục đó? May mắn là em vĩnh viễn chiếm một vị trí trong lòng anh Minh? May mắn là em yêu một người con trai vĩnh viễn chỉ coi em như em gái, giữa chúng em không thể có tình yêu?” Qua Nhan chua xót lắc đầu, nhìn tôi, trong mắt là sự thâm trầm tôi chưa từng thấy bao giờ. Từ khi nào, tiểu nha đầu trong lòng tôi cũng đã có biểu tình nghiêm trọng như vậy, giống như toàn bộ sự đau thương trên thế giới này đều bám trên người con bé, bất lực, bi thương, đau khổ!
“Qua Nhan, bọn chị cũng không muốn em bị tổn thương, chị Duyệt Duyệt nhất định sẽ bảo vệ em, cho đến khi em tìm được hạnh phúc của mình!” Qua Nhan, chị vẫn luôn coi em là em gái, em cũng là công chúa trong lòng chị. Ba năm trước, lần đầu tiên nhìn thấy cô gái bé nhỏ dùng thân mình gầy yếu quật cường giúp Giang Minh cầu xin tôi giúp đỡ, thì trong lòng chị, em vĩnh viễn là công chúa. Chị sẽ dùng sinh mệnh để che chở cô công chúa ấy, cho nên, chị nhất định sẽ không để em bị tổn thương!
“Chị Duyệt Duyệt, trong lòng em, chị vĩnh viễn là chị gái của em, chị đau, em cũng sẽ đau, em không thể không nhận ra sự mệt mỏi của chị, tóm lại, em cũng sẽ ở bên cạnh chị, bảo vệ chị! Mặc kệ là ai, cũng không được phép thương tổn chị!” Qua Nhan lau nước mắt, cười khổ, thể hiện sự đau lòng.
Qua Nhan, tôi cảm động ôm chặt con bé.
Qua Nhan, em nhất định phải hạnh phúc!
oOo
Từ sau khi Qua Nhan tới đây sống cùng, tôi cũng vui lên không ít. Tiểu nha đầu này luôn dùng trăm phương nghìn kế làm tôi vui vẻ, nhìn nụ cười của con bé, tâm tình dường như cũng không quá nặng nề, may là trên thế giới này còn có chuyện có thể an ủi tôi. Từ ngày đó, Giang Minh không thấy xuất hiện nữa, Lí Hồng cũng không thấy bóng dáng đâu. Vậy cũng tốt, giữa chúng tôi đột ngột xảy ra mâu thuẫn, mỗi lần gặp nhau đều như giương cung bạt kiếm, khi nào thì đã biến thành kẻ thù rồi? Khi nào thì trở nên xa cách như thế? Tóm lại, hắn không xuất hiện, tôi ngược lại càng vui vẻ!
“Chị Duyệt Duyệt, hôm nay chúng ta làm vằn thắn ăn đi?” Qua Nhan tràn đầy hứng khởi, mặc tạp dề vào, đặt thịt lên bàn, tôi buông điều khiển từ xa trong tay, đi tới bàn ăn.
Đến gần, mùi thịt gay mũi cùng với trứng đột nhiên chui vào mũi, dạ dày tôi gần như ngay lập tức nôn nao. Tôi vội che miệng lại, nhanh chóng chạy về phí