Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Tình

Cấm Tình

Tác giả: Tử Tử Tú Nhi

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341763

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1763 lượt.

ủa tôi, hơi thở nóng bỏng nhào tới khuôn mặt tôi.
Tôi rối rắm nhíu mày, hắn muốn làm gì? Tại sao hôm nay hắn lại khác thường như vậy, vì cái gì lại đi uống rượu, là chúc mừng sao? Hay là sự tình có gì chuyển biến?
“Chị lại đang tính toán cái gì? Tính toán xem sẽ thương tổn tôi như thế nào sao?” Giang Minh nhìn sâu vào trong mắt tôi, đầu ngón tay trượt xuống, nhấc cằm của tôi lên, làm cho tôi không thể không đối mặt với hắn. “Nói đi, nói xem trái tim vô tình này của chị đang suy nghĩ cái gì?”
“Giang Minh… Chúng ta bình tĩnh nói chuyện!” Hắn lại dùng thêm sức siết chặt cằm của tôi, tôi cố nén đau, hiểu rõ rằng không nên cứng đầu với hắn. Hắn hôm nay… rất nguy hiểm, cả người đều khống chế không được, tôi không thể mạo hiểm.
“Bình tĩnh?” Hắn cười nhạt, cười lạnh, buông tay ra. “Bây giờ, chị lại muốn bình tĩnh nói chuyện, lúc chị bài xích tôi, sao không thử cùng tôi trao đổi? Tôi đã chờ lâu lắm rồi, lâu đến mức tôi đã không còn đủ kiên nhẫn, mà hôm nay, chị lại muốn cùng tôi bình tĩnh nói chuyện?” Giọng nói của Giang Minh lộ ra một chút mất tự nhiên, hắn phẫn nộ, trừng mắt nhìn tôi. “Cố tình vào hôm nay? Thế nào? Là đã biết được tin tức gì sao? Là cảm thấy Đường Diệc Diễm đã nắm chắc thắng lợi hả?”
Đường Diệc Diễm! Nắm chắc thắng lợi? Lòng của tôi càng thêm hoang mang? Ý của hắn… là sự tình đã có chuyện biến, Đường Diệc Diễm phản kích?
“Ha ha, nhìn xem, nhắc tới Đường Diệc Diễm, toàn bộ biểu tình trên mặt chị, động động động… Thật đúng là vui vẻ, nhắc tới người yêu thương của chị, rất vui vẻ hửm?”
“Không… Không phải… Giang Minh!” Tôi muốn trấn an hắn, nhưng lại phát hiện Giang Minh bắt đầu giằng kéo cà vạt, cởi bỏ áo khoác, tùy tay vung ra, sau đó hắn tiếp tục cởi cúc áo, vẻ mặt âm tà nhìn tôi.
Không… Tôi rốt cuộc không thể ngồi yên, vội vã đứng lên, thân mình sợ hãi trốn ra sau. Giang Minh cũng không vội, hắn vẫn đứng ở phía trước, chậm rãi cởi quần áo. Hắn không hề tỏ ra khẩn cấp, phía sau tôi căn bản không có đường lui, tôi lùi dần lùi dần, cuối cùng, chạm lưng đến vách tường, muốn lùi cũng không thể.
Giang Minh kết thúc màn thoát y, bắt đầu từng bước tiến về phía tôi, giương quần áo trong tay lên, một vòng cung đẹp mang theo đống quần áo lặng lẽ rơi xuống. Hắn tựa như đã hoàn toàn lột bỏ lớp mặt nạ nguỵ trang, đem nét mặt nguyên bản biểu lộ ra.
Tim đập cuồng loạn, tôi sợ tới mức toàn thân phát run, biết rõ hắn muốn làm gì, biết rõ hắn muốn nhục nhã tôi như thế nào… Không cần, tôi không muốn!
“Giang Minh… Cậu bình tĩnh một chút… bình tĩnh một chút!” Tôi thử khuyên nhủ lần cuối, giọng run run, kinh hoàng nhìn thân mình của hắn đang chậm rãi tới gần.
“Giang… Giang Minh!” Tôi dính chặt lưng vào tường, mắt liếc nhìn thấy cửa đang mở rộng. Tôi ngừng hô hấp, cho đến khi hơi thở dày đặc của Giang Minh xuy phất trên mặt, tôi cắn chặt răng, dùng hết toàn lực đẩy mạnh, Giang Minh trở tay không kịp, lảo đảo ngã xuống.
Tôi thừa cơ chạy tới cửa, nhưng Giang Minh đang nằm trên mặt đất lại nhanh nhẹn duỗi tay ra, mắt cá chân của tôi lập tức bị túm chặt lấy, thân mình tôi loạng choạng. Ngay trước khi ngã sấp xuống, tôi theo bản năng lấy tay bảo vệ bụng.
Khuỷu tay thay thế thân mình nặng nề va đập trên mặt đất. Đau!
Tôi ngã sấp xuống, còn chưa kịp phản ứng, thân mình Giang Minh đã đè ép lên. “Không… Đừng!” Tôi cố nén chịu sự đau đớn trên cánh tay, ra sức chống đẩy hắn.“Giang minh, không!”
“Còn muốn chạy sao? Tôi vốn dĩ muốn dịu dàng đối đãi với chị, nhưng là do chị tự tìm!” Ánh mắt Giang minh trầm xuống, ngăn chặn hai tay đang khua loạn của tôi, hai chân hắn kẹp chặt thân dưới đang giãy dụa. Sức lực của hai chúng tôi vào giờ khắc này thể hiện sự khác biệt rõ ràng hơn bao giờ hết. Hắn dùng sức kéo mạnh áo tôi. “Đừng, Giang Minh!” Bị hắn mạnh mẽ kiềm trụ, điều duy nhất tôi có thể làm chỉ là đau khổ van xin.“Giang Minh, chúng ta từ từ nói, đừng đối xử với tôi như vậy!”
“Duyệt Duyệt, tôi cũng có thể thỏa mãn chị giống như hắn!” Trong mắt Giang Minh lóe ra dục vọng cực nóng, tay hắn ở trên người tôi không ngừng tuần tra tới lui. Thật sự buồn nôn!
“Không… Không…” Tôi ra sức phản kháng, tiếp tục giãy dụa. “Không… Đừng làm thế… Người đâu, có ai không!”
“Ba…” Thứ duy nhất che lấp trên người hắn cũng bị hắn kéo xuống, nát vụn. “Dừng tay, dừng tay!” Tôi khàn cả giọng kêu to:“Có ai không, mau tới đây!”
“Đừng uổng phí khí lực, sẽ không có người nào đến cứu chị đâu. Hôm nay chị nhất định phải trở thành của tôi!” Giang Minh dường phát điên hôn khắp người tôi, bàn tay trượt đến bên hông, giật kéo đai lưng của tôi.
“Không… Không…!”
“Anh Minh…” Qua Nhan bỗng nhiên chạy vào, kinh hách nhìn cảnh hai chúng tôi nằm trên mặt đất.
“Qua Nhan…” Tôi hướng về phía con bé cầu cứu. “Qua Nhan…”
“Cút đi!” Giang Minh ngăn chặn thân thể của tôi, hung tợn rít gào với Qua Nhan.
“Đừng, Qua Nhan, cứu chị!” Tôi điên cuồng kêu hét, hai cánh tay Giang Minh lại dùng thêm sức giữ chặt người tôi.
“Cút!”
“Anh Minh! Không! Anh nhất định sẽ hối hận!”
“Đông” một tiếng. Qua Nhan quỳ trên mặt


Lamborghini Huracán LP 610-4 t