Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341755
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1755 lượt.
đất. “Anh Minh! Chị ấy là Duyệt Duyệt, là chị Duyệt Duyệt của chúng ta, cùng chúng ta vượt qua thời gian khó khăn nhất! Anh Minh… Anh Minh!” Nước mắt theo khoé mắt Qua Nhan rơi xuống, nức nở. Tiếng khóc của Qua Nhan hình như đã có tác dụng, Giang Minh khẽ chuyển thân mình, nhìn tôi rơi lệ đầy mặt, dần dần buông lỏng thân thể của tôi. Tôi chật vật lê về phía Qua Nhan, con bé gắt gao ôm chặt lấy thân mình đang run rẩy của tôi. “Qua Nhan, Qua Nhan!”
Giang Minh nhìn hai người chúng tôi ôm nhau khóc rống, thật lâu sau, hắn đứng lên, chậm rãi đi tới cửa.
“Diệp Sương Phi, nhớ cho kỹ, Chị và Đường Diệc Diễm từng có bao nhiêu hạnh phúc, tôi cũng từng có bấy nhiêu đau khổ, hai người… tuyệt đối sẽ không hạnh phúc!”
Cho đến khi bóng Giang Minh biến mất trước mắt, tôi mới để cho mình bật ra tiếng khóc.
“Chị Duyệt Duyệt!” Hai mắt Qua Nhan đỏ hồng, nhẹ nhàng lau quệt khóe mắt đẫm lệ của tôi, nghẹn ngào.
“Qua Nhan, may mắn, may là em đã đến!” Tôi gắt gao ôm chặt Qua Nhan. Trong lòng không ngừng hỗn loạn, vừa rồi… tựa như một cơn ác mộng.
“Chị Duyệt Duyệt… Không thể tiếp tục như vậy nữa. Anh Minh đã hoàn toàn không thể khống chế được, em nhất định phải nghĩ cách, phải nghĩ ra cách gì đó!”
“Qua Nhan…” Nước mắt càng không ngừng đảo quanh hốc mắt, ngoài thoát đi, còn có cách gì đây?
Từ sau ngày đó, tôi không còn bị nhốt trong phòng nữa, không biết có phải vì sau khi tỉnh rượu, Giang Minh cảm thấy áy náy hay không. Nhưng tôi cũng chỉ được phép quanh quẩn trong không gian lớn hơn mà thôi, một tòa nhà lớn, tôi đi đến đâu, phía sau đều có một đám người đi theo, tôi sẽ không lơ là cảnh giác, tôi vĩnh viễn nhớ rõ câu nói kia của Giang Minh. Mặc kệ chúng tôi như thế nào, hắn quyết định sẽ không để cho chúng tôi được hạnh phúc, hắn thà rằng dùng những biện pháp độc ác nhất, thậm chí làm tôi hận hắn cả đời, cũng không muốn tôi được hạnh phúc.
Quan trọng nhất, cuối cùng tôi đã biết lí do tại sao ngày đó Giang Minh rối loạn đến vậy. Mọi chuyện thật sự rất quanh co, mấy ngày hôm trước còn loan tin Đường thị bị thu mua, mà nay, ngoài truyền hình, các tờ báo lớn đều đưa tin Đường thị phản kích, hợp tác với một tập đoàn Anh quốc, tiến hành thu mua lại tập đoàn Giang Nguyên. Không ai biết nguyên nhân cụ thể, có thể là do nguồn vốn bị mắc kẹt ở bên ngoài, ngoại giới đều phỏng đoán tập đoàn Giang Nguyên đang gặp rắc rối về tài chính, tin tức tiêu cực cứ nối đuôi nhau mà đến.
Nói cách khác, Đường Diệc Diễm mới là người chiến thắng thực sự? Anh đã thành công?
Tôi không dám tin, dù sao mọi chuyện cũng thay đổi quá nhanh, căn bản không biết thế nào là thật, thế nào là giả, một giây trước có lẽ người ta còn đang ở vị trí cao nhất, ngay sau đó, lại có thể rơi xuống địa ngục! Thật đáng sợ!
Nếu tin tức truyền hình đưa là thật, vậy thì không lâu nữa, Đường Diệc Diễm nhất định sẽ đến tìm tôi, chỉ cần kiên trì, tất cả có lẽ cũng sắp kết thúc!
Giang Minh quá mức độc ác! Khi thua, hắn sẽ dùng cách thức xấu xa để đuổi tận giết tuyệt như vậy sao?
Diệc Diễm, Diệc Diễm, anh không thể có chuyện gì được, làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?
“Cứ như vậy đi!” Giang Minh cúp điện thoại, đứng dậy. Tôi nghe thấy tiếng hắn đi ra ngoài, sau đó hắn hỏi: “Diệp tiểu thư đâu?”
Tôi không dám lên tiếng, dán chặt vào tường.
“Hình như là… ở trên lầu ạ!” Một giọng nói đầy sợ hãi vang lên.
Nghe được tiếng Giang Minh lên lầu, tôi mới để mình dọc theo tường ngồi xuống, Diệc Diễm… làm sao bây giờ? Tôi muốn đi báo cho Diệc Diễm biết, tôi đứng dậy, lao ra khỏi phòng bếp.
“Tiểu thư, thiếu gia…” Tiểu Linh kinh ngạc nhìn tôi từ bên trong đi ra, vừa rồi thiếu gia không phải…
“Tôi biết rồi!” Tôi liếc cô ấy một cái cho có lệ. “Tôi cố ý cho cậu ta một sự kinh hỉ ấy mà, đợi lát nữa tôi sẽ tự tìm cậu ta,cô đi đi!”
Tiểu Linh kỳ quái nhìn tôi, nhưng vẫn phẫn nộ tránh ra.
Tôi hít sâu một hơi, bối rối chạy đến sô pha, cầm lấy điện thoại trên bàn trà, run run ấn số. Nhưng đường dây còn chưa có kết nối, một giọng nói lạnh lùng chợt vang lên trên đỉnh đầu. “Chị đang làm gì vậy?”
Tay run lên, điện thoại rơi xuống mặt đất, Giang Minh đang đứng trên bậc thang, vẻ mặt âm trầm nhìn tôi, ánh mắt đầy hoài nghi.
“Tôi… Tôi…” Tôi ngập ngừng, nghe tiếng bước chân đang đi vào của Tiểu Linh, cô ta vừa muốn mở miệng, tôi lập tức nhăn mày, ôm bụng dưới. “Đau, đau quá…”
“Tiểu thư…”
“Đau quá, bụng của tôi đau quá!” Để cho chân thật, tôi ngã xuống sô pha, cuộn người lại, không ngừng la hét.
“Duyệt Duyệt…” Giang Minh dồn dập lao xuống, chạy tới bên tôi.
“Giang Minh… Tôi đau quá, bụng đau quá!”
“Mau, nhanh đi chuẩn bị xe!” Giang Minh cuống quýt ôm chặt lấy tôi, rống lên với mọi người. Tôi túm lấy góc áo của hắn, vùi đầu trong vòng tay hắn. “Ôi đau quá, thật khó chịu!”
Rất nhanh, chúng tôi ngồi trên xe thẳng một đường đến bệnh viện, Giang Minh ngồi bên người tôi, ôm tôi, lo lắng nhìn tôi: “Bác Vương, nhanh nữa lên!”
Tôi nhíu mày, từ từ nhắm hai mắt lại, trong lòng