XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Tình

Cấm Tình

Tác giả: Tử Tử Tú Nhi

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341751

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1751 lượt.

” Cho đến khi tôi đến gần, liều lĩnh ôm lấy thắt lưng anh, anh vẫn không nói câu nào.
“Diệc Diễm, Diệc Diễm…” Tôi không ngừng khe khẽ lẩm bẩm tên anh, gắt gao ôm chặt thân mình của anh, cảm giác ấm áp này làm trái tim tôi trùng xuống, may là tôi đã chạy tới!
“Duyệt Duyệt!”
“Diệc Diễm, em còn tưởng…” Còn chưa nói hết, nước mắt đã lập tức rơi xuống, nghẹn ngào, tôi nhìn Đường Diệc Diễm giật mình mà khóc rống lê, thiếu chút nữa tôi tưởng mình đã mất anh.
“Duyệt Duyệt, em…” Nhìn tôi cả người nhếch nhác, Đường Diệc Diễm đau lòng nhíu mi, ôm chặt tôi. “Duyệt Duyệt!” Đã lâu không ôm nhau khiến chúng tôi liều lĩnh, bao gồm cả người đàn ông vừa nãy đang nói chuyện với Đường Diệc Diễm, anh ta nhìn chúng tôi ôm nhau mà hoàn toàn coi thường sự tồn tại của anh ta, đành nhún vai tránh ra.
“Duyệt Duyệt…” Đường Diệc Diễm buông tôi ra, thâm tình chăm chú nhìn tôi: “Bọn anh định tới đón em, anh đã biết hết mọi chuyện rồi!”
Thân mình tôi cứng đờ. Bọn anh? Mọi chuyện?
“Diệc Diễm, anh nói…” Linh tính của tôi đã dự cảm thấy điềm xấu, tôi nhìn chằm chằm vào anh.
“Qua Nhan tới tìm anh…”
“Cái gì?” Tôi kinh hoảng túm lấy góc áo của Đường Diệc Diễm, gằn từng tiếng: “Qua Nhan, nêú vậy… con bé đang ở đâu?”
Không, đừng!
“Cô ấy đang chờ trên xe…” Đường Diệc Diễm còn chưa nói hết, tôi đã thở hổn hển, thân mình loạng choạng. Qua Nhan… Không… Qua Nhan!
“Qua Nhan…” Tôi hét lên một tiếng, đẩy Đường Diệc Diễm ra, chạy về vị trí xe đỗ, Qua Nhan, Qua Nhan…
“Duyệt Duyệt…”
Tôi liều mạng chạy, tại sao, tại sao Qua Nhan lại đến, tại sao lại chọn hôm nay, không… đừng, ông trời, người không cần tàn nhẫn như vậy.
Tôi đến gần, bóng người cao gầy của Qua Nhan đang ở ngay phía trước, đưa lưng về phía tôi, tôi tinh tường nhìn thấy con bé ấy giơ chìa khóa hồng ngoại lên, ngón cái vừa động…
Không!
“Qua Nhan…” Tiếng hét của tôi đồng thời vang lên cùng một tiếng nổ mạnh, đinh tai nhức óc, trong nháy mắt, ánh sáng màu đỏ thắp sáng cả bầu trời, nuốt tất cả mọi thứ xung quanh.
“Không…”Lúc bị dòng khí thật lớn lan đến gần, có người ở phía sau ôm tôi, lấy thân mình che chắn cho tôi, thân mình cao lớn của Đường Diệc Diễm đã thay tôi tiếp toàn bộ những mãnh vỡ bắn ra.
“Qua Nhan… Qua Nhan…” Tôi ở trong lòng Đường Diệc Diễm kêu gào, lửa đỏ ngập trời hoà cả vào trong mắt tôi. “Qua Nhan…”
“Đừng qua đó, Duyệt Duyệt!” Đường Diệc Diễm ôm chặt thân mình đang muốn tiến lên của tôi. “Duyệt Duyệt…”
“Không, không cần, Diệc Diễm, cứu Qua Nhan, mau cứu Qua Nhan!”
“Mau cứu người, cứu người!”
“Dập tắt lửa…”
“Duyệt Duyệt…” Bỗng nhiên, thân mình tôi mềm nhũn, một trận choáng váng đánh úp lại, trước mất đi ý thức, tôi chỉ nghe thấy tiếng gọi lo lắng của Đường Diệc Diễm ở bên tai. Qua Nhan, Qua Nhan…
oOo
“Qua Nhan…” Tôi thì thào, tỉnh lại từ trong cơn mê, trước mắt là khuôn mặt lo lắng của Đường Diệc Diễm.
“Duyệt Duyệt!”
“Diệc Diễm, Qua Nhan đâu, Qua Nhan đâu?” Tôi túm lấy góc áo của anh, trợn to mắt.
“Vẫn… đang cấp cứu!” Đường Diệc Diễm khó khăn nói, buông mắt xuống.
“Em muốn đi, em muốn đi!” Tôi lay lay cánh tay của Đường Diệc Diễm. “Diệc Diễm, anh dẫn em đi được không!”
“Nhưng, bác sĩ nói cơ thể của em rất suy yếu, cần phải điều dưỡng!”
“Diệc Diễm, xin anh, đưa em đi, em muốn đi!” Qua Nhan đang trong giờ phút sinh tử, sao tôi có thể nằm ở đây
“Duyệt Duyệt…” Đường Diệc Diễm bất đắc dĩ thở dài, cầm lấy áo khoác trên giường mặc cho tôi, đỡ tôi dậy, giúp tôi mang dép vào.






Lại là trên hành lang bên ngoài phòng giải phẫu, những tiếng bước chân đầy chết chóc vang lên giữa không gian im ắng làm cho người ta không sao thở nổi. Nỗi sợ hãi dâng trào buộc tôi quay về với khoảng thời gian ba năm trước đây, tôi dường như đã bắt đầu nghe được tiếng hít thở trầm trọng, kinh hoảng của chính mình.
Đường Diệc Diễm đỡ lấy người tôi, từng bước một đi tới, càng ngày càng gần, ánh đèn màu đỏ của phòng giải phẫu loé ra thật chói mắt, tựa như tùy thời có thể cắn nuốt máu người.
Qua Nhan… Qua Nhan… Em không thể có gì bất trắc được!
Tôi tựa vào vai Đường Diệc Diễm, nhìn chằm chằm cửa phòng giải phẫu, khóc không thành tiếng. Qua Nhan, cuối cùng, chị vẫn không thể bảo vệ được em, em rõ ràng là vô tội, nhưng lại bị liên lụy kéo vào. Vì chị, em mới phải nằm trong phòng giải phẫu. Em muốn chị… muốn chị đối mặt như thế nào đây, như thế nào đây Qua Nhan!
“Duyệt Duyệt…” Đường Diệc Diễm ôm chặt tôi, nhưng trong lòng tôi tất cả đều là băng hàn, như thế nào cũng không thấy ấm áp, Qua Nhan không thể có chuyện gì được!
Không… Sẽ không… Qua Nhan, không!
“Thực xin lỗi…mọi ngươi hãy vào gặp mặt lần cuối cùng…”
“Không…” Bác sĩ thậm chí còn chưa nói hết câu, tôi đã xông lên, nắm lấy cánh tay ông ta. “Bác sĩ, không thể nào, không, cầu xin bác sĩ, xin bác sĩ hãy thử lại một lần nữa, không… Bác sĩ, tôi cầu xin bác sĩ!”
“Duyệt Duyệt…”
“Xin… xin bác sĩ… Con bé mới có 16 tuổi!” Con bé vẫn còn trẻ như vậy, tương lai đang tốt đẹp như vậy!