Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341746
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1746 lượt.
ía sau vài bước, tay nắm chặt túi xách, nhưng vẫn quật cường trừng mắt nhìn Đường Diệc Diễm.
“Bà đang muốn con trai mình bị chết càng khó coi phải không?”
Lí Hồng biến sắc, cố tỏ ra trấn tĩnh: “Đường Diệc Diễm, đừng tưởng rằng bây giờ con trai tôi xảy ra ra chút chuyện là cậu có thể muốn làm gì thì làm, ai thắng ai thua còn chưa biết đâu!” Trong mắt Lí Hồng có nhiều hoang mang, nhưng vẫn tỏ vẻ không có gì lo lắng.
“Vậy à? Vậy thì tốt thôi, gọi con trai bà đến đấu với tôi đi. Dù sao thì một trận đấu không có đối thủ rất không thú vị!” Đường Diệc Diễm đùa cợt, khuôn mặt của Lí Hồng trắng bệch, trừ bỏ cắn chặt răng, cũng không tìm được lý do phản bác.
“Không cần tôi phải tự mình tiễn khách đấy chứ!”
Lí Hồng phẫn hận liếc tôi một cái: “Diệp Sương Phi, đừng tưởng rằng cô đi theo người đàn ông này là đã sung sướng!” Ném lại một câu ngoan độc, Lí Hồng tức giận xoay người rời đi.
Tôi nhìn Đường Diệc Diễm, vẻ căng thẳng trên mặt anh vẫn còn chưa rút đi, hung tợn nhìn theo bóng Lí Hồng. Tôi bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề, mấy ngày nay, anh đều an ủi, khuyên nhủ tôi, một chữ cũng không nhắc đến những ngày tôi bị giam lỏng ở chỗ Giang Minh. Anh… có nghi ngờ tôi không? Dù sao tôi cũng ở đó lâu như vậy, tôi… có nên giải thích một chút hay không? Tôi quay đầu, nhìn ảnh chụp của Qua Nhan trên linh đường, một cỗ chua xót bỗng dâng lên trong lòng. Qua Nhan… mọi truyện đã trở nên như vậy, chị còn xứng đáng để hưởng phúc sao?
Hai ngày sau tang lễ của Qua Nhan, tôi lại trở về ngôi nhà mới. Đường Diệc Diễm mỗi ngày đều trở về chăm sóc tôi, tựa như tất cả đã khôi phục như trước. Chỉ có điều, chúng tôi đều hiểu rằng, cái chết của Qua Nhan đã làm cho mọi thứ từ trước đến giờ trở nên xa xôi. Tôi mỗi ngày đều buồn bực không vui, một mình ngồi lặng trong nhà ngẩn người, chỉ có buổi tối, khi Đường Diệc Diễm trở về tôi mới có cảm giác hình như mình vẫn còn sống.
“Duyệt Duyệt, chúng ta đi du lịch Nhật Bản nhé!” Hôm nay, Đường Diệc Diễm trở về nhà bỗng nhiên nói với tôi như vậy.
Du lịch? Lại là Nhật Bản?
Tôi chậm rãi ngẩng đầu nhìn anh. Nhắc tới Nhật Bản, tôi không khỏi vẫn có chút để ý, thậm chí tôi còn bắt đầu nghi ngờ anh không biết chừng lại…
“Lần này, chúng ta cùng đi!” Đường Diệc Diễm dễ dàng nhìn thấu ý nghĩ của tôi, mở lời đánh gãy sự băn khoăn tôi.
Anh ôm chặt lấy tôi. “Anh đã xem trên mạng rồi, kỳ hoa nở còn chưa chấm dứt, bây giờ chúng ta qua đó vẫn còn kịp!”
Nhưng…
Tôi nghi hoặc nhìn anh: “Đường thị… không thành vấn đề sao?” Thực ra tôi định hỏi anh là vị hôn thê Phác tiểu thư không thành vấn đề sao? Dù gì thì Đường thị cũng chỉ vừa mới khôi phục, Đại Hàn điện tử kiềm giữ cổ phần của công ty vẫn là một vấn đề. Nếu chuyện của chúng tôi rơi vào tai bọn họ… Thực ra, đã nhiều ngày nay tôi cũng biết được một chút tin tức qua ti vi. Tuy rằng Giang Minh vẫn chưa lộ diện, Lí Hồng tuyên bố chính thức thay thế con trai tiếp quản tập đoàn Giang Nguyên. Như vậy mà không đối với Đường Diệc Diễm cấu thành uy hiếp sao? Vạn nhất, tập đoàn Giang Nguyên cũng giống Đường Diệc Diễm, bị bức đến đường cùng quay ra phản kích, thời điểm hỗn loạn như vậy, chỉ sợ không thích hợp tay trong tay đi du lịch!
“Anh cũng lâu rồi chưa được nghỉ ngơi, đúng lúc này có cơ hội!” Đường Diệc Diễm thấy bộ dáng nhíu mi khổ sở của tôi bèn thoải mái cười. Ngón tay sủng nịch điểm nhẹ lên mũi tôi: “Tin anh đi! Nói gì đi nữa, mẹ vui vẻ, cục cưng mới có thể khỏe mạnh trưởng thành nha!” Đường Diệc Diễm vươn tay ra, nhẹ nhàng mơn trớn bụng của tôi, trong mắt tất cả đều là nhu tình, làm cho người ta đắm chìm trong đó không thể tự kiềm chế!
Trong lòng bỗng nhiên dâng lên sự lo lắng, tôi dựa vào vòng tay ôm của Đường Diệc Diễm.
“Tóm lại, ngày mai chúng ta sẽ xuất phát!” Đường Diệc Diễm rút tay về, tôi hoang mang ngẩng đầu lên. Ngày mai, có phải là quá nhanh rồi không, thật sự không thành vấn đề sao?
“Được rồi, bây giờ chúng ta ra ngoài ăn cơm đi!” Đường Diệc Diễm dường như không muốn để tôi có thời gian nói “có thể chứ”, lập tức kéo tay tôi đứng dậy. “Đi thay quần áo đi, hôm nay em muốn ăn gì?”
Xem ra Đường Diệc Diễm đã hạ quyết định, tôi cũng không muốn tiếp tục cùng anh dây dưa đề tài này. Anh vốn dĩ đã quyết định đi, thực sự, tôi cũng rất muốn rời khỏi nơi này.
Vì thế tôi ngoan ngoãn đi thay quần áo. Sau khi cùng Đường Diệc Diễm ăn cơm về, anh quả nhiên bắt tay vào việc liên hệ với khách sạn sắp xếp phòng. Anh không ngừng gọi điện thoại. Buồn chán, tôi cũng chỉ biết lên mạng, lại phát hiện mình đã lâu chưa lên đây. Mẹ tôi đã gửi cho tôi không ít thư. Thế này mới nhớ, cũng phải vài tháng rồi tôi không liên lạc với ba mẹ. Thật đúng là bất hiếu! Tôi nhanh chóng trả lời thư của mẹ, tìm cả đống lý do, nhưng cũng không chịu gọi điện thoại. Tôi sợ tâm trạng mình bây giờ sẽ làm mẹ phát hiện ra điều gì đó. Tôi không muốn ba mẹ lo lắng, tôi cũng không biết phải nói với họ chuyện của Qua Nhan như thế nào nữa, tất cả… chờ có cơ hội rồi nói sau. Bằng không, cũng chỉ tăng thêm bi thương mà thôi! Tôi dại ra nhìn lời nhắn của mẹ trê