Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341941
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1941 lượt.
n màn hình, xem đi xem lại, bất tri bất giác nước mắt lại bắt đầu đảo quanh. Mang thai hình như khiến cho người phụ nữ trở nên dễ khóc!
Thật lâu sau, tôi tắt máy tính, khẽ thở dài. Vừa xoay người đã thấy Đường Diệc Diễm tựa vào cửa nhìn tôi. Tôi ngẩn ra, anh đã đứng ở đó từ lúc nào?
“Diệc Diễm!” Tôi quẫn bách nhắm mắt lại, không muốn bị anh phát hiện ra đôi mắt sưng đỏ của tôi!
Đường Diệc Diễm đi về phía tôi, ngón cái nhẹ nhàng kéo khuôn mặt của tôi qua, trong mắt tất cả đều là đau lòng: “Lúc anh không có ở bên cạnh, em mỗi ngày đều ở nhà trộm khóc như vậy sao?”
“Em…”
“Duyệt Duyệt… Tất cả đều đã trôi qua, đừng suy nghĩ gì nữa, được không? Bây giờ em hãy chỉ nghĩ đến anh, nghĩ đến cục cưng, nghĩ về tương lai tốt đẹp của chúng ta!”
“Diệc Diễm…” Tôi dựa vào lòng anh, nghe từng nhịp tim đập của anh truyền đến bên tai, bỏ qua được sao? Nhiều người hy sinh như vậy, tôi còn có thể có được hạnh phúc sao?
“Nhìn xem, em lại nhíu mày rồi!” Đường Diệc Diễm không vui đưa tay lên, vuốt ve hai hàng lông mày đang nhíu lại của tôi.
“Diệc Diễm!” Anh nói tất cả đã kết thúc. Nhưng tại sao, em vẫn cảm thấy bất an như vậy. Có phải vì vốn dĩ tưởng rằng có thể một đường chạy tới đích, lại bỗng nhiên phát hiện ra nhiều khúc quanh co, là không thích ứng, hay là quá vui sướng?
Diệc Diễm, thật sự mệt mỏi quá! Hy vọng, tất cả đã thật sự kết thúc!
Sáng sớm ngày hôm sau, tôi mơ mơ màng màng theo Đường Diệc Diễm lên máy bay, cho đến khi ngồi xuống ghế da mềm mại của khoang hạng nhất, tôi vẫn không thể tin được, chúng tôi cứ như vậy mà rời khỏi, không có gánh nặng gì, bỏ hết tất cả, thoải mái tự tại đi ra nước ngoài du lịch?
Tôi lặng lẽ ngồi, Đường Diệc Diễm săn sóc đưa cho tôi một ly sữa. Tôi đón lấy, mắt nhìn thấy vẻ mặt hâm mộ của tiếp viên hàng không. Hâm mộ? Có một người đàn ông xuất sắc như vậy săn sóc bên cạnh, nhìn Đường Diệc Diễm bộ dáng thật cẩn thận che chở tôi, trong lòng dâng lên một tia ngọt ngào. Đúng vậy, vì đứa nhỏ, vì Qua Nhan, tôi không nên tiếp tục rầu rĩ không vui. Cuộc sống không phải vẫn phải tiếp diễn hay sao? Đã trải qua nhiều gian khổ như vậy, chờ đợi chúng tôi sẽ là một tương lai tốt đẹp.
Diệc Diễm, nhất định như vậy! Mang thai khiến tôi trở nên thèm ngủ. Tôi dựa vào bả vai Đường Diệc Diễm, vừa tỉnh lại, máy bay đã hạ cánh ở sân bay New Chitose, Hokkaido. Đường Diệc Diễm nắm tay tôi, kéo hành lý, vừa mới đi ra cửa sân bay, đã có một người đàn ông cung kính đứng ở đó, mỉm cười với chúng tôi, phía sau là một chiếc xe sang trọng.
Tôi hoang mang nhìn Đường Diệc Diễm. Đây là?
Đường Diệc Diễm chỉ mỉm cười, người lái xe đặt hành lí vào cốp cho chúng tôi.Vừa ngồi xuống, người đàn ông bỗng nói với Đường Diệc Diễm điều gì đó, ngoài một vài từ ngữ đơn giản, còn lại tôi đều không hiểu, nhưng nhìn bộ dáng khiêm tốn của ông ta, hẳn là rất kính sợ Diệc Diễm .
“Sau này sẽ nói cho em!”
“A!” Anh ôm tôi, ánh mắt liếc về phía người đàn ông Nhật Bản kia, khóe miệng cong lên, sao tôi lại cảm thấy vẻ mặt của anh là lạ! Trên xe, Đường Diệc Diễm tiếp nhận văn kiện người đàn ông đó đưa cho, hai người cùng bàn bạc. Đó là một chiếc xe xa hoa, tủ lạnh, TV, cái gì cần có đều có. Chỉ là trong tủ lạnh toàn thực phẩm đông lạnh, Đường Diệc Diễm không cho tôi ăn, nội dung trong TV hoàn toàn xem không hiểu. Tôi nhàm chán ngồi một bên, Đường Diệc Diễm cúi đầu nhìn văn kiện, nghe người đàn ông Nhật Bản giảng giải, thỉnh thoảng lại gật đầu, đây vẫn là lần đầu tiên tôi nhìn thấy dáng vẻ của anh khi làm việc. Buông mắt xuống, nhâm nhi khóe miệng, ngẫu nhiên, anh sẽ nhìn tôi, ánh mắt hỏi han, sợ tôi không quen với nơi này.
Một người đàn ông xuất sắc như thế, còn yêu tôi! Đây… Có lẽ là niềm an ủi duy nhất trong cuộc sống của tôi, Diệc Diễm, có anh bên cạnh là đủ rồi!
Xe vững vàng chạy, bên tai, tiếng Đường Diệc Diễm bàn bạc với người đàn ông kia càng ngày càng mơ hồ, tôi ngáp liên tục, nhẹ nhàng dựa vào lưng ghế, hiện tại tôi hoàn toàn là một con sâu ngủ, vừa ngủ trên máy bay, mà giờ đã lại mệt mỏi. Mí mắt càng ngày càng trầm trọng, trong mơ hồ, có người dùng hai tay nhẹ nhàng ôm chầm lấy tôi, đầu tôi được gối lên thứ gì đó mềm mại, ấm áp. Tôi theo bản năng tìm một vị trí thoải mái, gắt gao tới gần nguồn ấm, thật thoải mái, cả đời cũng không muốn rời khỏi!
Đột nhiên tỉnh lại trong lòng Đường Diệc Diễm, bên tai là tiếng tim đập của anh, tôi mở đôi mắt nhập nhèm, đỉnh đầu lập tức vang lên giọng nam khàn khàn: “Tỉnh rồi sao?”
“Diệc Diễm?” Tôi đã ngủ bao lâu? Nhíu nhíu mắt.
“Em nhanh như vậy đã biến thành tiểu trư lười mất rồi!” Đường Diệc Diễm ôm tôi, trong mắt chút không che giấu sự yêu chiều, bàn tay ôn nhu mơn trớn hai má hồng nhuận của tôi, tôi ngượng ngùng hạ mi mắt, liếc nhìn người đàn ông Nhật Bản đang ngồi bên kia, ông ta chỉ nhìn tôi cười, tôi xấu hổ mấp máy miệng, ngửa đầu. “Người ta đang nhìn kìa!”
“Ông ta nghe không hiểu!” Đường Diệc Diễm thản nhiên nhún vai: “Sao nào, anh sủng người phụ nữ của anh, có cái gì khôn