Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Tình

Cấm Tình

Tác giả: Tử Tử Tú Nhi

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341734

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1734 lượt.

ay một người phụ nữ khác như vậy.
Có thể nói anh không coi ai ra gì, hay là lo lắng không chu toàn?
Đường Diệc Diễm đương nhiên sẽ không thể không biết địa vị của anh trong thành phố này, nhưng tại sao anh còn muốn làm như vậy? Chỉ sợ chỉ có anh biết, quả thực, ngày hôm đó, sau khi tôi nói với anh những lời kia, tôi cảm thấy Diệc Diễm đang tính toán điều gì đó, anh không nói, ai cũng không có cách biết được!
Ngồi trên xe, Đường Diệc Diễm mới chịu buông ra, lòng bàn tay bởi vì anh gắt gao nắm mà có một chút mồ hôi!
Tôi nắm chặt tay, nhìn cảnh vật bên ngoài càng ngày càng quen thuộc, đây là đường về nhà, anh không trở về công ty sao? Mọi nhân viên ở công ty đều đợi đón anh?
“Diệc Diễm… bây giờ anh không về công ty một chút sao?”
Hơn một tuần, công ty lớn như vậy, công việc sợ đã chồng chất như núi! Lúc tôi nói những lời này, người đàn ông kia xuyên qua kính chiếu hậu nhìn tôi một cái, ánh mắt quái dị, làm như lơ đãng, nhưng tay cầm vô lăng lại siết chặt!
Anh…
“Không cần phiền toái như vậy, anh muốn nghỉ ngơi một chút!” Đường Diệc Diễm cởi bỏ cúc áo ở cổ tay, thản nhiên nói, đầu dựa vào lưng ghế, tay phải ôm chầm lấy tôi, nhắm mắt dưỡng thần!
Trong xe một đường chạy thẳng, yên tĩnh đến quỷ dị!
Mà người đàn ông kia vẫn còn nhìn tôi, thấy tôi nhìn lại, ánh mắt lập tức bối rối trốn tránh, chột dạ quay đi, không phải người do Diệc Diễm gọi tới sao? Tại sao đột nhiên cảm thấy anh ta là lạ!
Xe chậm rãi chạy, rốt cuộc cũng tới nơi.
“Đường tổng, đã đến nơi rồi!”Người đàn ông vừa dừng xe lại, lập tức báo cáo với Đường Diệc Diễm.
“Anh về công ty trước đi!” Đường Diệc Diễm mở mắt ra, thản nhiên nói, kéo tôi. “Đi thôi, Duyệt Duyệt, về đến nhà rồi!”
Về nhà? Không rõ tại sao, tôi cảm thấy Đường Diệc Diễm như là cố ý nói như vậy , cố ý để người đàn ông kia nghe thấy, mà sau khi anh ta nghe được lời nói của Đường Diệc Diễm, sắc mặt chợt biến đổi, ánh mắt mất tự nhiên lóe ra.
Chẳng lẽ là…
“Không phải anh sắp xếp anh ta tới đón chúng ta sao?” Đi đến hàng lang, tôi nhịn không được tò mò hỏi.
“Có vấn đề gì sao?” Đường Diệc Diễm lãnh đạm, lấy chìa khóa mở cửa.
Đương nhiên là có vấn đề, nếu không phải anh, chỉ sợ cũng chỉ có một người quan tâm đến hành tung của chúng tôi như vậy, có lẽ là vị hôn thê của anh, Phác Mĩ Thiện! Vị hôn phu mất tích một tuần liền, cùng người phụ nữ khác vui vẻ đi du lịch, cô ấy khẳng định là đã biết. Mà nếu là cô ấy phái người tới đón chúng tôi, như vậy đây là phản ứng của cô ấy, hoặc là “cảnh cáo”!
Đi vào trong phòng, tôi vẫn không ngừng lo lắng, nếu phán đoán của tôi không sai, vậy thì Đường Diệc Diễm không có lý do gì không biết, anh lại suy tính cái gì đây?






“Mệt không?” Đường Diệc Diễm kéo tay tôi ngồi vào ghế sô pha. “Chân có đau lắm không?”
Tôi lắc đầu, bây giờ điều quan trọng nhất không phải cái này, mà là…“Diệc Diễm, thật ra em…”
“Không thấy mệt thật sao?” Đường Diệc Diễm ngắt lời tôi, đột nhiên duỗi người ra một chút, chân nhẹ nhàng nhấc lên, thân mình cúi xuống, đầu lập tức gối lên đùi tôi, mặt hướng vào bụng của tôi. “Anh dựa một chút, thân mình không có việc gì chứ?”
Tôi lắc đầu, cơ thể cũng ngả về lưng ghế mềm mại, thả lỏng người, quên đi mọi thứ. Nếu như cái gì anh cũng không muốn nói, vậy thì chỉ cần tin tưởng anh là tốt rồi.
Tay tôi nhẹ nhàng mơn trớn mái tóc đen nhánh của anh, lại phát hiện rõ ràng…“Diệc Diễm… Anh có tóc bạc rồi này!”
“Thật thần kỳ!” Người đàn ông trước mặt tôi đây đúng là không che giấu được sự vui sướng, biểu tình không thua gì Colombo phát hiện ra châu lục mới.
“Anh muốn nghe thêm một chút” Vừa dứt lời, không đợi tôi phản ứng lại, anh đã trực tiếp nghiêng mặt áp đến bụng của tôi.
“Thật sự đang động, lại đang động nữa kìa!”
Tôi dở khóc dở cười, lâu như vậy anh mới phát hiện đứa nhỏ của mình biết “động”! Anh thật đúng là giống như một đứa trẻ!
Dần dần, mỏi mệt bắt đầu kéo đến, trò chuyện với Đường Diệc Diễm câu được câu không, mí mắt cũng chậm rãi trầm xuống… Trong lúc mơ màng, sức nặng trên đùi cũng dần biến mất, thân mình bị kéo vào một vòng ôm ấm áp, tôi thoải mái dựa nhanh, than nhẹ!
Có người sờ vuốt hai má của tôi, nhẹ nhàng hôn lên vành tai tôi, thì thầm: “Nhanh thôi… Mọi thứ sẽ nhanh chóng ổn thoả… Duyệt Duyệt!”
“Anh sẽ không để bất cứ kẻ nào phá hư chúng ta!”
“Bất cứ ai…”
Một giọng nói tựa như ảo giác, hơi thở nóng bỏng mà chân thật thổi tới bên tai tôi.
Mệt mỏi, muốn mở to mắt nhưng lại không có khí lực, hoặc là vì tôi không muốn rời khỏi vòng tay quá đỗi ấm áp này.
“Duyệt Duyệt… Duyệt Duyệt…”
Diệc Diễm… Anh rốt cuộc đang suy tính điều gì? Vì cái gì hạnh phúc lại giống như mộng ảo, không chút chân thật như vậy?
Ngày hôm sau tỉnh lại, tôi không thấy Diệc Diễm, di động được đặt ngay trên giường, mặt trên cũng soạn sẵn một dòng chữ: Duyệt Duyệt, có việc thì gọi điện thoại cho anh, buổi tối anh sẽ trở về cùng em ăn cơm… Diệc Diễm.
Xốc chăn lên, tôi ra khỏi phòng ngủ, thong thả bước đến


Polly po-cket