XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Tình

Cấm Tình

Tác giả: Tử Tử Tú Nhi

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341740

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1740 lượt.

h.
“Diệc Diễm…”
oOo
Nhờ phúc của Đường Diệc Diễm, cho thiếu gia ăn no rồi, tôi toàn thân vô lực mặc anh tắm cho sạch sẽ, thơm ngào ngạt ôm anh đi vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau, kế hoạch ban đầu là tới Furano ở Hokkaido ngắm hoa oải hương, nhưng tôi thật sự quá mệt mỏi, giữa trưa vẫn còn ở trên giường. Bất đắc dĩ phải chậm lại một ngày, mà Đường Diệc Diễm cũng ở trên giường cùng tôi suốt một ngày, thức ăn anh cũng gọi dịch vụ phòng. Thời gian này, tôi ngủ anh cũng ngủ, tôi tỉnh anh cùng tôi nói chuyện, tuy anh rất muốn tôi, nhưng anh cũng không muốn hành trình lại bị chậm lần nữa.
Mà hạnh phúc, có lẽ chính là khi mở mắt, được nhìn thấy người mình yêu thương!
Không biết đã ngủ bao lâu, tôi mở mắt ra, là bộ dáng say ngủ của Đường Diệc Diễm. Tay tôi nhẹ nhàng xoa hai má anh, quyến luyến. Diệc Diễm… nếu hạnh phúc vĩnh viễn dừng ở giờ khắc này, thật là tốt biết bao! Nhiều hy sinh như vậy đổi lấy hạnh phúc!
Hãy cho tôi tham lam một chút, thậm chí, sau khi về nước, anh không còn hoàn toàn thuộc về tôi. Thậm chí, ở trong lòng anh, có lẽ còn có điều quan trọng hơn so với tôi, ít nhất lúc này, để chúng tôi hoàn toàn có được nhau.
“Em thật sự là đồ quỷ thích khóc!” Giọng Đường Diệc Diễm từ từ vang lên, trước mắt là một đôi mắt sáng ngọc chậm rãi mở ra, nhìn tôi. “Duyệt Duyệt, sao lại khóc?”
“Đâu có!” Tôi nói dối, che giấu nỗi ưu thương của mình. Chỉ là sợ hãi, sợ mất đi niềm hạnh phúc này, trải qua nhiều chuyện như vậy, càng muốn quý trọng, lại càng sợ hãi mất đi!
“Vậy đây là nước sao?” Đường Diệc Diễm nhăn mày, đôi môi ấm áp điểm nhẹ nước mắt ở khóe mắt tôi.
“Duyệt Duyệt, sau này, không ai có thể khiến em khóc!” Đường Diệc Diễm son sắt thề, nhìn tôi: “Anh sẽ không để Diệp Sương Phi phải rơi một giọt nước mắt!”
“Ngốc ạ! Có đôi khi, hạnh phúc cũng rơi nước mắt mà!” Tay tôi đặt trên cổ anh, chủ động đưa lên đôi môi của mình, hôn anh. “Diệc Diễm… Em yêu anh!”
“Duyệt Duyệt…” Đường Diệc Diễm kích động ôm chặt tôi, thân mình run run.
“Chết tiệt!” Một lúc lâu sau, bỗng nhiên vang lên tiếng anh thất bại gầm nhẹ.
“Diệc Diễm!”
“Ngày mai, nếu em không thể đi, lần sau chúng ta lại đến!” Dứt lời, trước ánh mắt hoang mang của tôi, Đường Diệc Diễm xoay người, nhẹ nhàng đè trên thân thể của tôi, bàn tay tiến vào trong áo tôi, rốt cuộc, tôi cũng hiểu được anh nói cái gì!…
*Chủ nghĩa Sô vanh (chauvinism) là một chủ nghĩa sùng bái tinh thần bè phái cực đoan, mù quáng trên danh nghĩa của một nhóm (thường là một quốc gia hoặc một dân tộc), nhất là khi tinh thần bè phái đó có bao gồm cả sự thù hận chống lại một nhóm địch thủ.






Ngày hôm sau, chúng tôi vẫn theo kế hoạch ban đầu đi đến thung lũng Furano. Vì muốn cảm thụ được một chuyến đi thuần tuý nhất, chúng tôi đã lên một con tàu cổ rất đặc biệt để được nhìn ngắm thoả thích.
Tàu chậm rãi chạy được một lúc, ngoài cửa sổ đã bắt đầu hiện rõ những thảm hoa oải hương rải đầy khắp núi đồi. Thật tuyệt, hương hoa độc đáo lan toả khắp không gian.
Thật thoải mái!
“Diệc Diễm, anh nhìn kìa!” Tôi hưng phấn kéo tay Đường Diệc Diễm chỉ vào những cánh đồng ngập tràn hoa ở ngoài kia.“Oa… Nhiều thật!” Lần đầu tiên tôi được nhìn thấy nhiều hoa oải hương đến vậy, một màu tím ngát chạy dài đến tận chân trời! Toàn bộ thế giới dường như đều được che phủ bởi sắc tím.
“Sắp đến rồi!” Radio vang lên một vài âm thanh, Đường Diệc Diễm cười nói với tôi, tôi kích động không thôi!
“Là một người đàn ông Nhật Bản an bài giúp. Đây chính là một trong những điều kiện trao đổi hợp tác giữa anh và ông ta, sắp xếp cho chúng ta một chuyến đi đến Furano. Về phần chủ nhà biết nói tiếng Trung, thật ra là do ông ta chu đáo thôi!”
Thì ra… Tôi kinh ngạc quay đầu nhìn anh, Đường Diệc Diễm đã chuẩn bị nhiều như vậy, tôi lại cái gì cũng không biết.
“Diệc Diễm, cám ơn anh!” Hao hết tâm tư làm cho tôi vui vẻ.
“Chỉ cần em vui vẻ, cái gì cũng đáng giá!” Đường Diệc Diễm hôn lên trán tôi. “Anh không muốn Duyệt Duyệt của anh phải lưu bất kì một giọt nước mắt nào hết!”
Diệc Diễm, vui quá mà khóc, cảm động nhiều đến nỗi không thể dùng ngôn ngữ để biểu đạt. Tôi nợ anh nhiều lắm, tôi nghĩ, tôi cũng có thể chân thành thổ lộ với anh, thổ lộ hết lòng mình. Ngày mai, ngày mai tôi sẽ nói cho anh!
“Em vui vẻ, cục cưng của chúng ta cũng sẽ vui vẻ, không phải sao?” Đường Diệc Diễm ôm tôi ngồi lên ghế, nhẹ nhàng vuốt ve bụng của tôi, ánh mắt tựa như đang đối đãi với bảo vật của mình.
Mà tôi, trong lòng lại tồn tại một trận không được tự nhiên, chu môi: “Như vậy cục cưng quan trọng hơn hay là em quan trọng hơn?” Tôi nghĩ, mỗi một người phụ nữ có thai đều sẽ tùy hứng hỏi vấn đề này! Ngẫu nhiên cũng sẽ bởi vì anh rất chú ý đến cục cưng trong bụng mà ghen?
Đường Diệc Diễm kỳ quái nhìn tôi, cười nhẹ, rút tay về. “Còn có cả cách nói như thế này sao?”
“Đương nhiên!” Tuy rằng chỉ là vấn đề rất nhỏ nhặt, nhưng tôi lại vẫn cố chấp muốn biết đáp án.
“Có phải phụ nữ mang thai đều trở nên kỳ quái như vậy hay khô