Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341725
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1725 lượt.
đụng phải nhau!
“Thực xin lỗi!” Tôi lên tiếng, xoay người nhặt di động rơi trên nền đất. Ngẩng đầu, lại bởi vì người đang đứng trước mặt mà ngây ngẩn cả người!
Là hắn… Là hắn! Vết sẹo xấu xí trên khóe mắt kia tôi vĩnh viễn cũng không quên được, đây là kẻ đã từng tuyên bố muốn đẩy tôi vào chỗ chết, là hung thủ giết Việt Phong!
Hắn dường như cũng đã nhận ra tôi, mắt phút chốc trợn lên, khi tôi còn chưa kịp phản ứng, nhoáng một cái hắn đã kinh hoảng bỏ chạy!
Hung thủ, hung thủ! Tôi muốn hét lên thật to, sao hắn lại ở trong này, sao hắn lại xuất hiện vào thời điểm này? Tôi không nghĩ mình không thể đuổi theo hắn được, càng không nghĩ đến việc sức lực của chúng tôi cách nhau quá xa, trong đầu chỉ có một ý niệm duy nhất, bắt lấy hắn, bắt lấy hắn!
Nhưng khi hắn thấy tôi đuổi theo lại chạy trốn nhanh hơn, thể lực tôi chống đỡ hết nổi, còn chưa kịp đuổi tới tiền sảnh của Đường thị đã thở hổn hển, hô hấp dồn dập. Tôi ngừng lại, há miệng thở dốc, cổ họng quay cuồng, cảm giác nóng nực, trơ mắt nhìn bóng dáng hắn lẩn tiến vào một ngõ nhỏ, biến mất không thấy tăm hơi.
Không! Đáng giận!
“Bà xã!” Một chiếc xe đỗ lại ngay bên cạnh tôi, Đường Diệc Diễm từ trên xe bước xuống, lo lắng đỡ lấy thân mình lung lay như sắp đổ của tôi.
“Diệc Diễm!” Tôi bổ nhào vào lòng anh khóc rống. Tôi đã nhìn thấy hung thủ giết chết Việt Phong, hắn vẫn sống, sống đến tự do tự tại, hắn không hề gặp phải báo ứng!
Tôi cố nén khóc, gắt gao ôm lấy Đường Diệc Diễm. Vì cái gì, vì cái gì lại đụng phải hắn?
Việt Phong, Việt Phong, em rốt cuộc nên làm như thế nào đây?
“Sao không nói tiếng nào lại bỏ chạy đến đây?” Đường Diệc Diễm đỡ tôi ngồi vào trong xe, cài dây an toàn cho tôi.“Vừa rồi xảy ra chuyện gì vậy, bà xã?”
Nhìn ánh mắt lo lắng của Đường Diệc Diễm, tôi khẽ nhíu mày, người đàn ông kia… chẳng lẽ Đường Tỉ Lễ định mưu toan chuyện gì bất lợi cho Diệc Diễm?
“Diệc Diễm, lần trước anh nói cậu và mợ ly hôn là thật sao?” Đường Tỉ Lễ nói phải rời khỏi đây là thật, hay là lấy lui vì tiến?
“Ừm, đại khái là thế!” Đường Diệc Diễm chuyển mắt, phát động xe, chạy vào đường chính. “Hình như rất ầm ĩ!”
“Vậy… anh có nghe cậu nói sẽ rời khỏi nơi này không?”
“Rời đi? Thế thì chưa từng nghe!” Đường Diệc Diễm liếc mắt nhìn tôi một cái: “Em… biết gì đó sao?”
“Em…” Tôi không biết có nên nói hay không, nếu bây giờ nói ra, Diệc Diễm sẽ nghĩ thế nào chứ! Anh sẽ trả thù Đường Tỉ Lễ ra sao, tính cách của Diệc Diễm có thù tất báo, nhất định sẽ… như vậy cô giáo…
“Linh…” Ngay lúc tôi đang do dự, di động Đường Diệc Diễm bỗng nhiên vang lên.
Nhận điện thoại, sắc mặt Đường Diệc Diễm có chút khó coi, lo lắng liếc tôi một cái, tôi khẩn trương nhìn anh, đã xảy ra chuyện gì sao? Dự cảm không tốt!
“Em không mở di động sao? Đường Tinh Vũ không khoẻ, phát sốt rồi!” Ngắt điện thoại, Đường Diệc Diễm quay đầu nói với tôi.
Cái gì? Tôi hoảng hốt, nhất định là máy hết pin. “Tinh vũ!” Con, con tôi!
“Diệc Diễm, con…”Tôi gấp đến mức phát khóc, con còn nhỏ như vậy…
“Không sao đâu!” Đường Diệc Diễm vừa vuốt tay tôi vừa tăng tốc. “ Đã gọi cho bác sĩ riêng rồi!”
May là con chỉ bị cảm nhẹ, bác sĩ đã đến khám, cấp đơn thuốc rồi ra về. Nhưng con vẫn khóc nháo không thôi, lòng tôi cũng sắp nát, mắt thấy Tinh Vũ nháo khóc, thanh âm đã trở nên khàn khàn.
“Tinh Vũ, Tinh Vũ!” Tôi đau lòng ôm con, không ngừng đi tới đi lui trong phòng, nước mắt cũng rơi xuống.
Sao uống thuốc rồi mà vẫn khóc dữ như vậy, con vẫn còn nhỏ, tại sao phải chịu bệnh tật như thế này!
Tinh Vũ!
“Duyệt Duyệt!” Đường Diệc Diễm đi đến bên người tôi, ngăn trở thân mình đang lo âu của tôi, anh ôm tôi, nhẹ giọng an ủi.
“Diệc Diễm, tại sao Tinh Vũ vẫn còn khóc, không phải nói là không có việc gì sao? Con vẫn đang khóc?” Tôi gắt gao ôm con, không chịu buông tay.
“Ngốc ạ, con lập tức sẽ tốt thôi, đã uống thuốc rồi không phải sao?” Đường Diệc Diễm đau lòng lau nước mắt giúp tôi, dỗ dành tôi buông con ra, đặt con nằm trên chiếc giường nhỏ. Anh cùng tôi ngồi xuống một bên, tay ôm chặt tôi. Tôi tựa vào lòng anh, lo âu nhìn con, vài lần nhịn không được lại muốn ôm lấy thằng bé nhưng bị Đường Diệc Diễm ngăn trở.
“Yên tâm, một lát nữa sẽ không sao rồi!”
Chúng tôi canh giữ bên con, thằng bé lúc này dường như đã thật sự tốt hơn, tiếng khóc cũng dần dần ngừng lại. Sau khi xác định con đã ngủ say, tôi mới nhẹ nhàng thở ra, lại cố ý muốn canh giữ bên người Tinh Vũ, không chịu rời đi. Đường Diệc Diễm đành bất đắc dĩ phải cùng tôi ngồi ở đó.
“Diệc Diễm, con không có việc gì chứ?” Tôi vẫn không yên tâm hỏi lại, trong mắt lóe ra lo lắng.
“Không việc gì, em xem em kìa, mắt khóc đến sưng lên rồi!”
“Nhìn em như bây giờ, anh thật sự hối hận đã để em sinh ra thằng nhóc kia! Em hơi chút là rơi nước mắt vì nó!”
“Diệc Diễm!”
“Anh nói rồi, không muốn để em phải khóc, tiểu tử này lại luôn làm em rơi nước mắt!”
“Diệc Diễm, cục cưng là con của anh!” Sao có thể nói như vậy chứ!
“Anh đương nhiên biết, nhưng anh càng đau lòng em, vốn tưởng rằng có con trai em sẽ