Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Tình

Cấm Tình

Tác giả: Tử Tử Tú Nhi

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341737

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1737 lượt.

bàn sinh đã lâu mà đứa nhỏ vẫn không chịu ngoan ngoãn đi ra, cảm giác đau đớn trải rộng khắp toàn thân, toàn tâm!
Tôi nghe bác sĩ dặn phải hít sâu thở mạnh, nên liều mạng dùng sức, cho đến khi cả người không còn chút sức lực, đứa nhỏ vẫn ngoan cố bám trụ trong cơ thể. Tôi cảm giác được không khí khẩn trương lan tràn khắp bốn phía, mơ mơ màng màng nghe được những tiếng trao đổi đầy lo lắng của bác sĩ. Ý thức của tôi bắt đầu mơ hồ, dần dần cảm thấy lực bất tòng tâm, bác sĩ không ngừng kêu gọi hai bên tai. Không được, tôi không thể như vậy, cục cưng, ba còn đang chờ mẹ con mình bên ngoài, chúng ta nhất định phải cố lên… Cố lên!
“Ra rồi, ra rồi!” Rốt cuộc, tôi cảm giác được thứ gì đó chui ra khỏi thân thể, tiếng khóc của trẻ con bỗng vang lên làm cho tôi vui mừng cười, muốn nâng khuôn mặt thấm ướt mồ hôi lên, nhưng trước mắt lại đột nhiên toàn là màu đen, những tiếng kinh hô truyền đến bên tai.
“Bác sĩ… Sản phụ xuất huyết quá nhiều…”
Toàn tâm đau đột nhiên trải rộng toàn thân.
Mệt mỏi quá… không có chút sức lực! Tôi dường như cảm giác được linh hồn đang dần dần thoát ly cơ thể.






Một màn sương trắng, đây là nơi nào? Tôi bối rối nhìn xung quanh, bốn phía ngoài sương trắng, cái gì cũng không thấy được, thoạt nhìn là mê mang và cả quỷ dị! Tôi mặc một chiếc váy trắng, bước chân nhẹ nhàng, cảm giác như đi trong mây!
“Đừng đi!” Có người ở phía sau gọi tôi, giọng nói này…
Tôi nhanh chóng quay lại, không thể tin được nhìn người trước mắt… Những giọt nước mắt nóng hổi trào ra.“Việt Phong… Việt Phong!” Trước mặt, Trần Việt Phong xuất hiện rõ ràng trước mắt tôi, nụ cười của anh, cơ thể của anh…
“Việt Phong…” Tôi muốn đến gần anh, Việt Phong lại từng bước lui về phía sau.
“Tiểu Diệp, đừng lại đây!” Anh lắc đầu, chỉ vào đầu kia của màn sương trắng, nơi đó có một cánh cổng đang mở, ánh sáng khác thường phát ra từ đó.
“Bác sĩ, bác sĩ!”
oOo
Tỉnh lại đã hai ngày, bác sĩ cũng nói tôi đang hồi phục, nhưng Đường Diệc Diễm lại cố chấp muốn tôi tĩnh dưỡng, thậm chí kinh khủng hơn là, anh không cho tôi đi đến phòng ấp thăm con. Tỉnh lại, y tá nói cho ta biết, tôi đã sinh được một em bé béo khỏe. Tôi muốn nhìn con, nhưng lại bị Đường Diệc Diễm ngăn cản. Đứa nhỏ cần mẹ chăm sóc, Đường Diệc Diễm cũng chỉ nói là anh đã sắp xếp, chính là cố ý bắt tôi nằm trên giường.
Mặc dù không tình nguyện, tôi vẫn phải ngoan ngoãn nằm trên giường, tôi nghĩ thân thể khỏe một chút là có thể gặp con, con, giọt máu của tôi!
Lúc này, y tá cầm một một bó hoa đi vào, thay nước cho bình hoa, cắm hoa. “Tiểu thư, tiên sinh thật chu đáo, mỗi ngày đều gọi người đưa hoa tới!” Trong mắt cô ấy tràn đầy ngưỡng mộ, nhìn bó hoa cười.
“Tiểu Lâm, cô có thể đưa tôi đi thăm con không?” Tôi thật sự rất muốn gặp con. Tiểu Lâm nhất định biết ở nơi nào, hiện tại rất muốn xem nó có bộ dáng gì, nhất định rất đáng yêu!
“Nhưng, Đường tiên sinh đã dặn…” Y tá khó xử nhìn tôi… Một lát sau mới ấp úng nói: “Tiểu thư… Đường tiên sinh thật sự đối với cô tốt lắm, nhưng đối với đứa nhỏ…”
Đứa nhỏ? Anh đối đứa nhỏ như thế nào? Anh không phải rất thương yêu con sao? Tôi cả kinh, trực giác biết Tiểu Lâm nhất định biết cái gì.
“Tiểu Lâm, cô nói cho tôi biết đi, rốt cuộc sao lại thế này?” Tôi chỉ là cảm thấy kỳ quái. Kỳ quái tại sao Đường Diệc Diễm không cho tôi đi thăm con.
“Tiểu thư… Lần đó cô mất máu nhiều, thiếu chút nữa đã mất mạng, Đường tiên sinh không thèm nhìn đứa nhỏ, mỗi ngày đều ở bên cạnh cô. Đứa nhỏ ngài ấy căn bản không quan tâm, lúc cô hôn mê, ngài ấy thậm chí nói là không cần đứa nhỏ. Ngài ấy yêu cô, nhưng đứa nhỏ thật đáng thương, ngoài chúng tôi chăm sóc, một người thân cũng không có!” Giọng nói của Tiểu Lâm đầy thổn thức, một mặt cảm động vì tình cảm của chồng tôi, mặt khác lại cảm thông cho con trai của tôi.
Thế nhưng anh… Đường Diệc Diễm, đó là con của chúng ta!
“Sao vậy?” Đường Diệc Diễm vừa vào cửa đã cảm giác được tôi khác thường, lo lắng đến bên người tôi, tôi chụp mạnh bàn tay của anh, ngẩng đầu, nước mắt tràn đầy hốc mắt. “Đường Diệc Diễm, sao anh có thể như vậy?” Nó là con của chúng ta, sao anh có thể nhẫn tâm như vậy!
“Duyệt Duyệt…” Đường Diệc Diễm không rõ tại sao bỗng nhiên tôi lại như vậy, ngây dại nhìn tôi.
“Em muốn gặp con, em muốn gặp con em…” Tôi liều mạng đánh vào ngực anh.“Nó còn nhỏ như vậy, sao anh có thể đối với nó như vậy… Đáng giận… Đáng giận!” Tôi đã khóc hết hơi, Đường Diệc Diễm đau khổ ôm tôi. “Duyệt Duyệt…”
“Em muốn gặp con!”
“Được… Được… Gặp con!”
Cách một tấm kính phòng ấp, tôi nhìn chiếc giường nhỏ và một đám trẻ con mới sinh bên trong, tất cả đều đang nhắm mắt.
“Ở kia!” Đường Diệc Diễm chỉ sang một chiếc giường nhỏ, trên giường lộ ra một tấm thẻ đáng yêu, mặt trên viết “Đường Tinh Vũ”, một cái tên trong gia phả Đường gia!”
Tinh Vũ, con tôi. Nó rất nhỏ, trên mặt vẫn còn nhiều nếp, lòng tôi đau đớn, nhìn qua tấm kính… Tinh Vũ, mẹ đến thăm con .
“Duyệt Duyệt… Thân thể của em…” Đường Diệc Diễm l