Bảo Bối May Mắn Ngủ Nhầm Giường
Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341924
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1924 lượt.
Mỗi một ngày qua đi, hạnh phúc và ngọt ngào đều tràn đầy lồng ngực, bởi vì chồng và con chính là toàn bộ thế giới của tôi. Tôi dường như đã quên đi những nguy hiểm xung quanh mình. Có đôi khi tôi thậm chí còn tưởng rằng, có phải mọi thứ trước kia đều là hư ảo, tất cả mọi áp lực khó khăn so với hiện thực ngọt ngào lúc này, dù có chịu khổ thêm nữa cũng vẫn đáng giá. Thực ra, sau khi Việt Phong mất, tôi đã từng mong muốn được gặp lại anh trong mộng, nhưng một lần cũng không thể, vậy mà khi sinh mệnh đang trong giờ khắc nguy cấp nhất, tôi đã gặp được anh.
“Nhất định phải hạnh phúc! Quên đi thù hận!” Tôi thật sự nên quên sao? Đường Tỉ Lễ thật sự có thể làm cho cô giáo hạnh phúc sao?
Lễ đầy tháng của con không tổ chức phô trương, chỉ có một vài người thân thích của Đường gia đến, ba mẹ cũng gọi điện thoại về, mọi người vây quanh bàn ăn cùng nhau dùng cơm. Tôi nghĩ, không phải do lời tôi nói, đồng thời gặp nhau như vậy đối với đám người kia chính là cỡ nào bất khả tư nghị. Tôi nhớ rõ Đường Diệc Diễm đã từng giúp tôi hình dung được quan hệ của người Đường gia, không có thân nhân, chỉ có đồng minh hoặc kẻ thù. Có lẽ, trong số họ vẫn còn có người đối với Đường thị như hổ rình mồi, cũng có người vẫn đang nghĩ cách gài bẫy kẻ khác, nhưng… người một nhà, không phải nên ngồi cùng nhau ăn bữa cơm sao? Không biết có phải bởi vì kết hôn sinh con hay không, mà rất nhiều chuyện trước kia tôi cũng không muốn tiếp tục so đo. Thậm chí là Giang Minh, người mà tôi vẫn không muốn đề cập đến, nếu gặp lại hắn, tôi còn thù hận, còn oán trách sao? Tôi cũng không biết!
Có lẽ là đã trải qua một hồi sinh tử, nhìn con đang an ổn ngủ trong lòng mình, sự oán hận trong lòng lập tức bình tĩnh lại. Nếu mất đi tất cả, cho dù đứng ở chỗ cao nhất trên thế gian này, lại chiếm được cái gì đâu?
Ôm Đường Tinh Vũ từ hoa viên trở về, vừa vặn đụng phải một người. Tôi ngẩng đầu, là Đường Tỉ Lễ, vẻ mặt hắn đầy bối rối, thần sắc khẩn trương liếc tôi một cái, phức tạp nhìn thoáng qua, sau đó vội vàng tiêu sái rời đi.
Vui sướng?
“Tiểu Phi, cô phải rời khỏi thành phố này, cùng với anh ấy!” Cô giáo nắm chiếc cốc, ngón tay khẽ giật giật. “Vốn dĩ cô tưởng rằng cứ tiếp tục như vậy, nhưng anh ấy lại nói với cô nguyện ý từ bỏ tất cả, từ bỏ công ty, cùng cô rời đi!” Bao gồm cả ly hôn? Đây là sự thật? Hay là một âm mưu khác của Đường Tỉ Lễ?
Tôi lo lắng nhíu mi. Biểu tình của cô giáo lại tràn đầy hạnh phúc viên mãn, làm cho người ta không đành lòng đánh nát giấc mộng đẹp của cô. Nhưng cô ơi, cô có biết không? Hắn là hung thủ đã hại chết Việt Phong! Em biết phải xoá bỏ như thế nào đây?
“Tiểu Diệp, quên đi thù hận, quên đi tất cả!”
Trong đầu chợt vang lên một giọng nói mơ hồ. Đây là thật sao? Việt Phong, là anh sao? Là anh đang bảo em quên sao? Buông tha cho Đường Tỉ Lễ, thành toàn cho hạnh phúc của cô giáo?
“Tiểu Phi! Tỉ Lễ đã nói cho cô biết, em và anh ấy từng có một chút khúc mắc, nếu thật là như vậy, cô hy vọng em có thể tha thứ cho anh ấy, bởi vì Việt Phong… Cô thật sự coi em như cháu gái của mình, cho nên…”
Một chút? Buồn cười, giết chết Việt Phong, bóp chết một sinh mệnh tuổi trẻ, vây mà còn gọi là một chút? Ân oán giữa chúng tôi đâu chỉ có chút ít. Cô giáo, cô chân thành như vậy, em sao có thể để cô mang trên mình sự đau xót và áy náy giống như em!
Tôi muốn nói rồi lại thôi. Mấy lần muốn kể rõ cho cô giáo tình hình thực tế, nhưng vẫn nói không nên lời. Cuối cùng, bằng nụ cười hạnh phúc của cô giáo, tôi thỏa hiệp, buông tha tất cả, vĩnh viễn… vĩnh viễn chôn giấu trong lòng!
“Em hiểu… Cô giáo, chỉ cần cô được hạnh phúc, cái gì… cái gì… cũng có thể… buông!” Tôi gần như phải siết chặt hai tay khi nói những lời này. Cô giáo, cô có được hạnh phúc, em cái gì cũng có thể buông, bao gồm cả mối thù của Việt Phong, cho nên cô hãy cố gắng quý trọng niềm hạnh phúc này!
Đây là tâm nguyện của em, cũng là lời chúc phúc của Việt Phong!
Cứ như vậy đi!
oOo
Không biết vì cái gì, bỗng nhiên thấy rất nhớ ông xã. Sau khi từ biệt cô giáo, tôi không quay về nhà mà trực tiếp đi tới Đường thị, cũng không hề gọi điện thoại báo trước cho Diệc Diễm, muốn dành cho anh một sự ngạc nhiên.
“Tổng tài phu nhân!” Tiến vào đại sảnh, tất cả nhân viên đều cung kính chào tôi, hiện tại đã muốn là xưa đâu bằng nay, được đãi ngộ cũng hiển nhiên trở nên khác trước. Chính là vẫn cảm thấy không được tự nhiên, tôi luôn không thích cảm giác cao cao tại thượng, cho dù bây giờ tôi đã gả cho một người đàn ông xuất sắc như thế!
“Tổng tài phu nhân, cô muốn đi tìm Đường tổng sao? Đường tổng vừa mới đi ra bãi đỗ xe!” Một cô gái tỏ ra thông minh hảo tâm nhắc nhở tôi.
Đi ra ngoài? Có việc sao? Tôi cảm kích khẽ cúi đầu với cô ấy, định đi ra bãi đỗ xe xem thế nào. Có lẽ anh cũng đang chuẩn bị về nhà. Tôi vừa đi vừa lấy điện thoại di động ra, cúi đầu xem giờ hiển thị trên màn hình, không hề chú ý tới người đang đi tới. Anh ta dường như đang vội nên cũng không để ý tới tôi, hai người chúng tôi vô tình