Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Tình

Cấm Tình

Tác giả: Tử Tử Tú Nhi

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341759

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1759 lượt.

tôi khẽ run lên, chậm rãi đi đến trước quầy bar, dưới ngọn đèn mờ ảo, tôi thấy rõ khuôn mặt vì say rượu mà trở nên vặn vẹo kia.
Diệc Diễm, Đường Diệc Diễm!
oOo
“Chị Duyệt Duyệt!” Qua Nhan đứng ở góc xa ngạc nhiên nhìn tôi và nhân viên quán bar đang cố hết sức đỡ Đường Diệc Diễm đi ra.
“Anh ta… Chị đã thu phục anh ta đấy à?” Không thể nào, Qua Nhan nhìn tôi với vẻ mặt không thể tin nổi.
“Mau tới giúp chị!” Tôi lười giải thích. Trước hết cứ đỡ Đường Diệc Diễm ngồi vào trong xe rồi nói sau, anh đã say đến không biết gì, không chịu nhúc nhích, nặng gần chết.
“Ơ, ờ…” Qua Nhan vội vàng mở cửa xe.
Mất rất nhiều sức lực chúng tôi mới đẩy anh vào trong xe được. Qua Nhan quay đầu nhìn về phía Đường Diệc Diễm. “Chị Duyệt Duyệt, bây giờ phải làm sao? Không phải là chị đánh anh ta đến hôn mê rồi mạnh mẽ quăng vào đây đấy chứ?”
Tôi trợn mắt, thực bội phục trí tưởng tượng của cô bé này.
Tôi khởi động xe, thuần thục lướt đi trên đường cái, còn Qua Nhan lại giống như một chiếc loa nhỏ, suốt dọc đường cứ nói không ngừng.
“Khách sạn? Chị Duyệt Duyệt, chị… thật đúng là thoáng nha!” Qua Nhan cúi đầu, theo cửa kính xe nhìn về phía khách sạn cao cấp phía trước. Đây là khách sạn gần quán bar nhất, tôi nghĩ trực tiếp đưa anh trở về là không thể, nên đành để anh ở khách sạn tỉnh rượu vậy.
“Em về Giang trạch trước đi, chị sẽ trở lại sau!” Tôi đưa cho Qua Nhan một ít tiền mặt.
“Không vấn đề gì, chị muốn chơi bao lâu cũng được!” Vẻ mặt Qua Nhan đầy ái muội.
Tôi khốn quẫn nhắm mắt lại. “Không được rình mò ở bên ngoài, nếu không, chuyện chị hứa với em sẽ lập tức hủy bỏ!”
“Biết rồi!” Qua Nhan mếu máo liếc nhìn Đường Diệc Diễm đang nằm ở phía sau. “Chị Duyệt Duyệt, anh ta thật sự đẹp trai nha, chị thật có phúc!”
“Qua nhan…”
“Được, được, em đi!”
Tiểu quỷ!
Nhân viên khách sạn cũng phải mất khá nhiều công sức mới đưa được thân mình cao lớn của Đường Diệc Diễm yên ổn nằm trên giường. Tôi mở cửa phòng tắm, đem khăn mặt đã được vò qua nước nóng đắp lên trán anh. Anh hơi khó chịu nhíu mi lại, lẩm bẩm vài tiếng, nhưng vẫn không tỉnh.
Tôi đau lòng nhìn hai má đỏ bừng của anh, nhẹ nhàng mơn trớn, sao lại uống nhiều như vậy chứ, đồ ngốc!
Tôi nắm lấy tay anh, nhẹ nhàng giúp anh cởi áo khoác, cà vạt, sơ mi, dùng khăn nóng giúp anh lau thân thể nóng bỏng, lại thoáng nhìn thấy trên người anh có một vài vết sẹo rất sâu.
Mỗi một vết sẹo đều được phân bố rõ ràng ở sau lưng, đây hẳn là những vết thương mà năm đó anh phải chịu khi đi đua xe, vết thương ở vai phải kia cũng là tôi tự mình băng bó cho anh. Bây giờ, tất cả đều lần lượt xuất hiện trước mặt tôi, làm cho trái tim tôi đập cuồng loạn. Ba năm, vẫn còn rõ ràng như vậy, những ngày tháng đó thê thảm đến cỡ nào, mà tất cả, anh đều âm thầm chịu đựng không hề nói cho tôi biết.
Đường Diệc Diễm, anh đúng là đồ ngốc! Rất ngốc, vô cùng ngốc!
Trước mắt bắt đầu mơ hồ, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống trên người anh, theo thân mình anh rớt xuống. Tôi đã nghĩ rằng sẽ không khóc, nghĩ rằng ba năm đã muốn chết lặng, đã quên tất cả, nhưng khi nhìn thấy anh một khắc, trái tim của tôi lập tức đập rất nhanh, ngay cả thở cũng không xong!
Diệc Diễm! Tôi thống khổ nằm úp sấp bên người anh, ôm lấy thân mình nóng bỏng kia, cắn chặt môi, nghẹn ngào khóc. Diệc Diễm…. Xin lỗi, em xin lỗi vì đã làm tổn thương anh như vậy, em xin lỗi!
Suốt cả đêm, Đường Diệc Diễm ói rất nhiều, mơ mơ màng màng, căn bản cũng không rõ bên người mình là ai, anh vẫn cố gắng chống đẩy từ trong tiềm thức, dường như rất không thích người khác tới gần.
Tôi mệt mỏi chăm sóc cho anh đến tận lúc bình minh, khi anh dần dần trầm ổn ngủ say tôi mới nhẹ nhõm rời đi. Cuối cùng, tôi nhẹ nhàng in lại nụ hôn của mình.
Diệc Diễm, đừng tiếp tục vì em mà thương tâm, em không đáng, cũng không tiếp nhận nổi!






Thời gian gần đây, Giang Minh rất bận rộn, bởi vì lão gia đem dự án công viên giao cho hắn toàn quyền quản lý, người ngoài còn nghi ngờ đồn đại thanh danh mấy năm nay của hắn chẳng ra làm sao, một con người sống phóng túng!
“Hôm đó chị cả đêm không về là vì hắn sao?” Đứng ở chỗ cao nhất của công viên ven biển, Giang Minh chỉ ngón tay về phía đám người đang đi từ đằng xa về hướng này. Trong đó, Đường Diệc Diễm một thân âu phục sang quý chỉn chu đi ở chính giữa.
Tôi quay đầu nhìn phía hắn, nhíu mi.
“Người đàn ông mà Qua Nhan nói, chắc là hắn ta rồi!” Giọng điệu của Giang Minh bình thản làm tôi đoán không ra nội tâm của hắn thế nào, khuôn mặt không chút biểu tình, ánh mắt bắn một đường thẳng tắp về phía trước, hai tay đút vào trong túi quần.
Dáng vẻ của hắn khiến tôi không khỏi kinh ngạc. Biểu tình như vậy…
Mặt anh không chút thay đổi, nhưng lại không chút kiêng kị mà nhìn tôi chằm chằm.
Giang Minh lạnh lùng nhìn bàn tay run run đang nhanh chóng sửa các lỗi sai của tôi.
Tình trạng như vậy gần như khiến tôi nghẹt thở. Một lần nữa phải đối mặt với Đường Diệc Diễm đã làm tôi đủ bối rối rồi, tên tiểu