Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341769
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1769 lượt.
ường, lúc không có hắn, cô ấy cô đơn đứng đó một mình, bụm mặt khóc rống, thân mình run rẩy, giây phút ấy, tôi thật sự muốn chạy lại ôm cô ấy, an ủi cô ấy.
Cô ấy khiến tôi có cảm giác đau lòng.
Ngày 11 tháng 1 năm XX
Tôi gặp lại cô ấy. Cô ấy không còn giống như hai năm trước, và trong lòng tôi vẫn tồn tại một bóng dáng mơ hồ. Gã nói với tôi, thời cơ đã đến, không lâu nữa, Đường Diệc Diễm sẽ từ Anh quốc trở về, và kế hoạch của chúng tôi có thể bắt đầu. Đầu tiên là xuống tay với cô gái này. Cô ấy thật sự là nhược điểm duy nhất của hắn sao?
…
Ngày 11 tháng 2 năm XX
Mỗi lần cùng Tiểu Diệp ở một chỗ đều có cảm giác ngọt ngào, cảm giác hạnh phúc này thật mãn nguyện quá. Tôi thật sự muốn gắt gao ôm cô ấy, cả đời không buông ra. Tôi thậm chí đã bắt đầu hối hận, tạị sao lại kéo cô ấy vào. Tôi càng thêm sợ hãi, sợ cô ấy biết sự thật rồi sẽ rời xa tôi. Gần đây, sự mâu thuẫn này khiến tôi muốn ngộp thở, tôi thật sự muốn nói với gã đó rằng, tôi không muốn tiếp tục, tôi chỉ muốn cùng Tiểu Diệp ở chung một chỗ, thù hận gì gì đó, tôi không quan tâm nữa.
Ngày 20 tháng 2 năm XX
Ngày mai chính là sinh nhật của Tiểu Diệp, tôi biết cô ấy thích hoa oải hương, nên đã đi đến tiệm kim hoàn làm một cái vòng cổ thật đẹp. Tôi rất muốn nhanh chóng được nhìn thấy cô ấy đeo nó. Tiểu Diệp, anh yêu em, em biết không? Anh thật sự đã yêu em đến nỗi không thể tự thoát ra được. Sau khi tất cả chấm dứt, chúng ta sẽ rời đi, rời xa mọi sự hỗn loạn!
Ngày 26 tháng 3 năm XX
Nhìn bộ dáng thống khổ của Tiểu Diệp, trái tim tôi đau nhói. Tôi sai rồi, tôi không nên lợi dụng cô ấy, không nên thương tổn cô ấy, để rồi cũng làm đau chính mình. Tôi muốn lật đổ Đường Diệc Diễm, tôi muốn đoạt lại Tiểu Diệp từ trong tay hắn, cô ấy là của tôi!
…
Trang sau, chữ của Việt Phong trở nên ngày càng ngoáy, đến cả ngày tháng cũng không ghi lại, tôi cỉ hiểu được một ít.
“Cô ấy nói là tôi tự tay đẩy cô ấy xuống địa ngục. Trái tim của tôi co rút đau đớn, tưởng như nghẹt thở, Tiểu Diệp, anh xin lỗi! Anh đã sớm hối hận rồi, rất nhiều lần anh đã muốn nói sự thật cho em biết, nhưng anh lại sợ em sẽ rời xa anh. Vì thế anh cứ do dự hết lần này đến lần khác, còn ông trời lại tàn nhẫn phán án tử hình cho anh ngay lúc anh quyết định nói tất cả. Em hận tôi, ánh mắt của em giống như một đao cắt nát trái tim tôi. Xin lỗi, Tiểu Diệp, đây là sụ trừng phạt của ông trời đối với anh sao? Anh đã lợi dụng em, nhưng anh lại yêu em! Khiến mỗi giây mỗi phút anh đều đau khổ. Tiểu Diệp, anh phải làm sao thì em mới chịu tha thứ cho anh?
…
Việt Phong… Tôi đau đớn gấp cuốn nhật kí lại, cắn chặt môi, nước mắt theo khe hở giữa các ngón tay rơi xuống. Việt Phong!Việt Phong! Đau quá, bị áy náy và thù hận chèn ép đau tới cỡ nào! Nếu lúc đó tôi chịu nghe anh giải thích, nếu ngày đó anh không tới tìm tôi… Đều là tôi… đều do tôi, tôi cũng là hung thủ hại chết anh! Tôi phải đối mặt như thế nào đây? Việt phong, anh yêu tôi như vậy, yêu đến mức trả giá bằng cả tính mạng, còn tôi lại ích kỷ đẩy anh xuống địa ngục, đều do tôi mà ra!
Việt Phong… xin lỗi, em xin lỗi, chỉ vì yêu em…
Tôi ôm lấy khuôn mặt của mình, cơ thể run rẩy dữ dội, ngực như bị bóp nghẹt, khiến tôi không ngừng thổn thức. “Việt Phong… Tại sao…”
Một đôi tay từ phía sau mềm nhẹ ôm lấy tôi, ôm lấy thân mình đang run run của tôi. Tôi đau đớn khóc to, ngón tay gắt gao bám vào cổ áo của Giang Minh. “Tại sao, tại sao lại tra tấn tôi như vậy, tôi không thở nổi! Đau quá!”
“Duyệt Duyệt… Đó không phải là lỗi của chị, anh ấy chết không phải do lỗi của chị!”
Cho tới tận lúc này, thay vì nói là báo thù cho Việt Phong, không bằng nói là để cứu vớt linh hồn vẫn luôn cảm thấy áy náy của tôi. Tôi thường xuyên nghĩ rằng, nếu không có tôi, Việt Phong có lẽ đã sống rất tốt. Nếu không phải bởi vì yêu tôi, anh ấy sẽ không trở mặt với Đường Tỉ Lễ. Đều, đều do tôi…
Giang Minh nói đúng, tôi vẫn luôn cảm thấy cái chết của Việt Phong là do lỗi của mình, tôi vẫn luôn để cho sự áy náy tra tấn bản thân mình. Sống thực sự rất vất vả!
Dự án công viên đang bước vào giai đoạn quan trọng, Giang Minh và Đường Diệc Diễm đã mở rộng văn phòng vốn có ở công viên ven biển, hợp thành một địa điểm làm việc tạm thời.
Hôm nay, Giang Minh bỗng nhiên nhiệt huyết dâng trào, sống chết lôi kéo tôi và vài đồng nghiệp nữa, nói là muốn đi liên hoan. Tôi nghĩ chắc là do nghẹn lâu quá, gần đây, bởi vì làm việc mà quả thực cậu ta đã vất vả nhiều, trên mặt lão gia cũng hiện lên vẻ tươi cười hiếm thấy!
Qua Nhan cũng đến đây, Giang Minh đã đồng ý để con bé ở trong nước học trung học. Trước mặt Qua Nhan, Giang Minh thu hồi tất cả vẻ bất cần đời, thật sự giống như một người anh trai, vẫn một bộ dáng che chở cho con bé như lần đầu tiên gặp gỡ vào ba năm trước. Cho dù bản thân chịu bao nhiêu vết thương, vẫn quật cường bảo vệ cô em gái bé nhỏ trong lòng!
“Không sao, tôi cũng có xe, rất nhanh sẽ trở lại thôi!”
“Muốn tôi đi cùng chị không?” Giang Minh ngẩng đầu nói, Qu