Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341773
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1773 lượt.
n mà bây giờ lại… Tôi theo dõi cậu ta, Giang Minh chậm rãi chuyển động khóe miệng. “Giống như mẹ của tôi, quá khôn khéo nên mới phải vất vả, bởi vì bà ấy làm gì cũng phải tính kế, cuối cùng lại bại bởi dục vọng, dục vọng vô tận!”
Thân mình tôi khẽ run lên, đây… là điều mà một đứa trẻ 15 tuổi nói ra sao?
Giang Minh, rốt cuộc trong nội tâm cậu cất giấu cái gì? Không muốn người khác biết, giống như tôi!
Che giấu chính mình!
…
“Nói đi chứ, chết tiệt, tôi đang nói chuyện với em!” Đường Diệc Diễm kêu gào làm tôi thoát khỏi những suy nghĩ miên man mà trở về với thực tại. Tôi quay đầu, không muốn nhìn thấy khuôn mặt bi thương của anh. Trái tim co rút, nước mắt cũng lặng lẽ rơi xuống, Diệc Diễm, em phải nói với anh thế nào đây, nói thế nào cho anh hiểu nỗi khổ trong lòng em đây!
“Xin lỗi, tôi đã khiến anh đau khổ, sau này… Tôi sẽ không quấy rầy anh nữa!” Tôi nghẹn ngào cúi đầu, đẩy anh ra.
“Chết tiệt!” Đường Diệc Diễm mạnh mẽ ôm lấy thân mình đang muốn rời đi của tôi, liều mạng nỉ non. “Tại sao, tại sao vẫn còn muốn như vậy!” Anh gắt gao ôm tôi, sức lực như muốn khảm tiến cơ thể tôi.
“Anh… buông không được, vẫn là buông không được!” Đường Diệc Diễm xoay người tôi lại, chăm chú nhìn, khuôn mặt hơi run rẩy, kích động nắm chặt bả vai tôi.
Tay anh mơn trớn hai má tôi, đầu ngón tay lướt qua cánh môi, nhẹ nhàng ma sát. Ánh sáng trong mắt anh chợt lóe ra, lông mi khẽ chớp. Thật lâu sau, anh cúi đầu, thật cẩn thận chạm vào đôi môi đang run rẩy của tôi, ma sát một lần rồi lại một lần…
Diệc Diễm!
Nụ hôn của Đường Diệc Diễm trở nên bức thiết, bên tai tôi đều là tiếng thở dốc dồn dập của anh, anh điên cuồng hôn tôi, mặt, môi, cổ, ngực.
Bàn tay nóng bỏng lần lượt mơn trớn lưng tôi, sau đó chui vào trong, âu yếm.
Anh nhắm mắt lại, liều lĩnh cùng tôi dây dưa, tôi thở dốc, vô lực ngồi phịch trong lòng hắn, thừa nhận sự vỗ về chơi đùa của anh. Trong đầu không ngừng phát ra cảnh cáo, nhưng thân mình lại không tự chủ được mà tiếp nhận cơ thể nóng bỏng kia.
Chúng tôi giống như hai ngọn lửa nóng cháy, thiêu đốt lẫn nhau, gắt gao dây dưa, liều chết triền miên.
“Duyệt Duyệt…” Giọng anh khàn khàn khẽ gọi bên tai tôi, anh khẽ cắn vành tai của tôi, trong mắt tràn đầy nhu tình, tôi nhìn anh một cách thâm tình…
“Nhìn đi, nhìn khối cơ thể nóng bỏng này trở nên lạnh lẽo!” Dứt lời, anh quỷ dị cười, khi tôi nhận thấy có chút không thích hợp, anh đã đẩy tôi ra, “Bành” một tiếng nhảy xuống bể bơi!
“Diệc Diễm…”
Đường Diệc Diễm nhảy xuống bể bơi, rồi dần chìm xuống đá, biến mất ngay trước mắt tôi.
Tôi chết lặng nhìn chằm chằm mặt nước, nước hồ bơi gợn sóng từng vòng, sau đó chậm rãi trở về trạng thái tĩnh. Đường Diệc Diễm vẫn chưa trồi lên, đêm tối làm tôi không nhìn rõ đáy hồ, cũng không tìm thấy bóng dáng anh đâu.
Qua một lúc lâu sau, tôi bắt đầu sợ hãi, nhìn mặt hồ, giọng trở nên run run: “Diệc Diễm… Đường Diệc Diễm!”
Tất cả đều là tĩnh mịch, ngoài thanh âm trống trải của tôi đang vang vọng.
“Đường… Đường Diệc Diễm!” Tôi lo lắng đứng bên bể bơi, hoảng loạn kiếm tìm. “Diệc Diễm, Diệc Diễm!”
Đầu lại bắt đầu đau, không ngừng hồi tưởng lại ánh mắt bi thương của Đường Diệc Diễm, anh bi thương, anh bất đắc dĩ, anh đau khổ, anh rống giận, anh tính toán.
Không, sẽ không, anh sẽ không ngốc như vậy, không đâu!
“Diệc Diễm, Diệc Diễm…” Tôi la lên, nhưng chỉ có những tiếng vọng nặng nề đáp lại lời tôi!
Không…
Tôi cắn răng, nhanh chóng nhắm mắt lại, nhảy xuống trong hồ.
Cảm giác lạnh như băng đánh vào hai chân, tôi trồi lên trên mặt hồ, tay vội vã rẽ nước, kêu gọi.
Lâu như vậy rồi, đã quá lâu, không!
Sự sợ hãi làm mắt tôi đỏ lên, giọng run rẩy. Không, tôi không muốn!
“Diệc Diễm, Diệc Diễm!”
Không đươc, tôi không thể mất anh, không thể!
“Đường Diệc Diễm, Đường Diệc Diễm!” Thanh âm của tôi mang theo cả tiếng khóc nức nở, thê lương vang lên trong không gian tĩnh mịch. “Không, Diệc Diễm, anh trả lời em đi, mau trả lời em, em sai rồi, em sai rồi…” Tôi không nên lừa mình dối người, tôi không nên thương tổn anh, không nên.
“Diệc Diễm… Anh…. trả lời em đi… Anh đừng làm em sợ, đừng doạ em!” Nỗi sợ hãi không ngừng vờn quanh tôi, cơn khủng hoảng sẽ mất anh cắn nuốt tôi. Loại cảm giác đau thấu tim gan này tôi không thể chịu đựng thêm một lần nào nữa.
“Đường Diệc Diễm… Diệc Diễm!”
“A…” Thân mình bỗng nhiên bị người nào đó ôm lấy, Đường Diệc Diễm đột nhiên từ trong nước trồi lên trước mặt tôi, làm tôi sợ tới mức vô thố kêu lên. Tôi nhìn anh, bức tường trong tim cuối cùng cũng đổ sụp, nước mắt từng dòng lăn xuống.
“Anh điên rồi, anh điên rồi phải không?” Tôi khóc, tay đánh liên tiếp đánh lên bả vai đang ướt đẫm của anh.
“Sao em lại khóc dễ dàng như vậy!” Anh gắt gao ôm tôi, biết rõ mà còn cố hỏi. Giọng an chua xót. “Không phải là em không cần anh hay sao? Sống cùng anh không phải rất khó chịu ư? Tại sao lại khóc?”
“Đồ tồi…” Tôi hét lên, nhưng lại gắt gao ôm đầu vai anh. Không có việc gì, may mà