Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341783
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1783 lượt.
kia!
Tay của tôi vội vàng kéo vô lăng, xe mạo hiểm lướt qua chiếc xe đi ngược chiều. Tiếng chửi rủa, tiếng phanh xe bén nhọn…
Không thể nào!
Trong lòng chợt thấy kinh hoàng, bất chấp những tiếng mắng chửi, tôi dừng xe ngay ven đường, tay run run đẩy cửa xe, không, sao có thể!
Tôi chạy vội xuống xe, gấp gáp vượt qua ngã tư đường, nhìn xung quanh tìm kiếm bóng người quen thuộc kia.
Vừa rồi, vừa rồi tôi thật sự đã nhìn thấy, thấy…
Không sai, không!
Tất cả mọi thứ của bà ấy, tôi rất quen thuộc, trí nhớ đã khắc sâu, nhưng sao có thể chứ!
Tôi đứng ở đầu đường, thở dốc, càng không ngừng nhìn khắp xung quanh. Mọi người đi ngang qua đều kỳ quái nhìn tôi, nhìn bộ dạng tái nhợt của tôi, giống như người điên trừng mắt nhìn khắp bốn phía!
“A…” Bỗng nhiên có người ở phía sau bắt lấy bả vai của tôi, thần kinh buộc căng thẳng làm cho tôi sợ tới mức hét toáng, vội xoay người. Trước mắt là… Giang Minh!
Hắn nhìn tôi với vẻ mặt hoang mang. “Duyệt Duyệt! Chị…”
“Giang Minh…” Tôi mở to mắt, kinh động bắt lấy đầu vai hắn. “Vừa rồi, vừa rồi, tôi nhìn thấy…” Nhưng lời còn chưa ra khỏi miệng, tôi lại nuốt xuống, gắt gao trừng mắt nhìn Giang Minh.
Không, tôi nhất định là hoa mắt, nhất định là… nhất định là làm việc quá độ, nhất định là như vậy!
“Chị làm sao vậy? Không khoẻ sao?” Giang Minh nhíu chặt mày, thân thiết đỡ lấy thân mình lảo đảo của tôi.
Tôi cúi đầu, khẽ lẩm bẩm. “Không, không thể nào!”
Sao có thể! Tôi nhất định là hoa mắt !
Tôi sao có thể nhìn thấy bà ấy chứ!
Một người đã chết từ ba năm trước!
Mẹ của Giang Minh. Tôi chính mắt nhìn thấy bà ấy đã chết!
“Duyệt Duyệt…”
“Tôi…” Nâng mắt lên, tôi bất lực lắc đầu, là tôi quá hoảng loạn mới có thể sinh ra ảo giác.
“Giang Minh, tôi mệt mỏi quá! Đưa tôi trở về đi!” Tôi không muốn lái xe, mệt mỏi đến mức chỉ muốn nằm đổ trên giường, không bao giờ nhúc nhích nữa!
Giang Minh khẽ gật đầu, thấy sắc mặt tôi không được tốt, hắn cũng không tiếp tục truy vấn tôi, lập tức mở cửa xe.
Tôi ngồi vào trong. “Đúng rồi, tập tài liệu kia ở trong xe của tôi.”
“Không sao, đợi lát nữa trở về gọi chú Vương lại đây lấy là được rồi!” Giang Minh ngồi vào vị trí lái xe, khởi động máy. “Điện thoại của chị gọi mãi không ai nghe, tôi đang định về Giang Trạch tìm chị… Chị đã xảy ra chuyện gì sao?”
Tôi tựa người bên cửa xe, nhẹ nhàng lắc đầu, thì thào. “Không sao cả, chỉ là quá mệt mỏi thôi!”
Thân thể mỏi mệt, trái tim lại càng mệt!
Trở lại Giang Trạch, tôi đem chìa khóa xe giao cho chú Vương, đưa cho chú cả địa chỉ quán bar.
Giang Minh theo sau tôi lên lầu! Tôi yên lặng đi tới, bước từng bước đầy khó nhọc.
“Duyệt Duyệt…” Giang Minh từ phía sau bắt lấy tay tôi, tôi dừng chân, không xoay người, nhắm mắt lại. “Giang Minh, có chuyện gì ngày mai nói sau được không? Tôi thật sự rất mệt!”
Áp lực trong không khí nhanh chóng làm tôi hít thở không thông!
Thân mình cao lớn của Giang Minh kéo tôi lại, tay ôm từ phía sau ôm lấy tôi. “Nếu vất vả, thực ra… có thể đến bên tôi…” Dứt lời, hắn gắt gao ôm tôi, thân mình cúi xuống, vùi đầu vào cần cổ tôi.
“Giang Minh… hôm nay… tôi coi như không nghe thấy gì hết… Chúng ta vẫn là quan hệ như trước kia…!” Tôi lạnh lùng nói, yếu đuối đến mức làm như làm cái gì cũng chưa xảy ra. “Chúng ta… ngoài quan hệ hiện tại, sẽ không… có gì thay đổi!”
Cuối cùng, tôi thấy thân mình Giang Minh cứng đờ, chua xót cười. “Quả nhiên, quả nhiên, chị vẫn không thể quên được Đường Diệc Diễm!”
“Chuyện này không liên quan tới Đường Diệc Diễm!” Tôi khẩn trương ngắt lời hắn, cắn môi, không muốn hắn nhìn ra sự bối rối trong mắt tôi. Đường Diệc Diễm, không thể bị liên lụy vào.
“Cái này là vì báo thù cho Trần Việt Phong sao? Đau khổ đến như vậy, tất cả đều vì báo thù cho Trần Việt Phong sao?”
Tôi nhắm mắt trốn tránh, tôi cũng chỉ có thể trốn tránh. “Giang Minh, đủ rồi, đừng nói nữa, tôi không muốn chúng ta trở nên xa cách!” Không cần vạch trần vết sẹo của tôi một lần nữa!
“Chúng ta… đã từng gần gũi sao?” Giang Minh trào phúng hừ lạnh, trong lời nói lộ ra sự bất đắc dĩ.
“Giang Minh, cậu còn trẻ, sau này cậu sẽ…”
“Đừng nói nữa!” Giang Minh ngắt lời tôi, nắm chặt tay thành quyền. “Coi như hôm nay tôi đã thất thố, hôm nay… quên hết đi!” Dứt lời, hắn cô đơn xoay người, lẳng lặng đi về phòng!
Tôi mệt mỏi nhắm mắt lại, sau đó mở ra.
Mọi chuyện đã bị tôi làm cho ngày càng phức tạp, hơn nữa bây giờ còn thêm Giang Minh. Thực ra, tôi vẫn loáng thoáng cảm nhận được , hắn chưa bao giờ chịu dùng kính ngữ gọi tôi, sau khi nghe bố mẹ gọi tôi là Duyệt Duyệt, hắn bèn cố ý gọi như vậy . Tôi cảm nhận được, nhưng lại cố ý xem nhẹ, hoặc là, tôi đã lợi dụng điểm này của hắn, là tôi ích kỷ, cho tới bây giờ cũng chưa từng quan tâm đến Giang Minh, giống như trước kia chưa từng quan tâm đến Đường Diệc Diễm.
Tôi vì cố chấp báo thù mà tàn nhẫn thương tổn mỗi người bên người.
Tôi rốt cuộc nên làm cái gì bây giờ? Mọi chuyện còn phải hỗn loạn như thế nào