Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Tình

Cấm Tình

Tác giả: Tử Tử Tú Nhi

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341790

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1790 lượt.

o mắt, khóe miệng rúm ró, run run cầm lấy ly nước vừa hạ xuống, nước nhẹ nhàng tràn ra vài giọt, Đường mẫu ngẩng đầu uống cạn, không nhiều lời nữa.
Còn Trương Tuyết Ngưng lập tức cúi đầu thấp hơn.
Tôi khiếp sợ nhìn, đây mới là Đường Diệc Diễm, Đường Diệc Diễm chân chính, ngay cả mẹ anh cũng phải sợ chính anh!
Cho tới bây giờ, vì Đường Diệc Diễm quá quyến luyến tôi, ngoài tình yêu điên cuồng kia, anh chưa từng bày ra bộ mặt như vậy bao giờ, mà hôm nay, tôi rốt cuộc cũng hiểu được bộ dáng thực sự của anh!
Ngoài tôi ra, đối với mỗi một người chọc giận mình, anh đều không chút lưu tình, bao gồm cả mẹ anh!
Một hồi dùng bữa đầy áp lực, ngoài Đường Diệc Diễm, tôi nghĩ mỗi người ở đây đều căng thẳng thần kinh, không dám manh động!
Sợ… chọc giận ác ma này!
Người Đường gia quả thực quá đáng sợ!
Con rể ngoại tình, cậu hãm hại cháu, mẹ sợ con, còn cả Đường Triết Lý tâm ngoan thủ lạt. Tôi nghĩ, nếu nói có điều gì đó cố kỵ, có lẽ cũng chỉ có Đường Triết Lý là còn có thể kiềm chế Đường Diệc Diễm một chút!






Ra khỏi nhà hàng, bỗng nhiên cảm thấy không khí bên ngoài thật đúng là tươi mát, tôi bèn hít một hơi thật sâu, nhìn Đường Diệc Diễm đứng ở bên cạnh, còn cả hai người kia cũng đang bước tới.
Xe đã được đưa lại đây, nhân viên nhà hàng cung kính đem chìa khóa giao cho Đường Diệc Diễm.
“Lên xe đi!” Đường Diệc Diễm liếc nhìn tôi rồi nói. Tôi không lên tiếng, biết rõ nếu cự tuyệt sẽ có kết cục như thế nào, đành phải ngoan ngoãn ngồi vào trong.
Anh nhất định sẽ tìm tôi tính sổ, việc chúng tôi khắc khẩu làm tôi nhận ra một điều, anh sẽ không từ bỏ ý đồ. Tôi ngồi trong xe mà bất an không yên, nhìn ra bên ngoài. Đường Diệc Diễm không biết đang nói gì mà hai người đó lại thuận theo tránh qua một bên, mặc dù vẻ mặt rõ ràng là không cam lòng!
Đường Diệc Diễm lập tức ngồi vào xe, khởi động máy.
Đường Diệc Diễm có ý gì đây?
Tôi sợ hãi, liều lĩnh chạy, không cần!
Tôi nặng nề thở. Kỳ quái là, Đường Diệc Diễm cũng không đuổi theo, anh vẫn ở phía sau, khóa xe, sau đó mới chậm rãi đi tới. Tầng hầm yên tĩnh, tôi nghe được từng tiếng bước chân của anh. Anh vẫn nhìn, nhìn tôi khủng hoảng chạy về phía trước.
“Leng keng…” Tiếng chuông di động bén nhọn vang lên trong không gian.
Tôi không định nghe, nhưng nó vẫn cố chấp vang lên không ngừng.
Tôi sợ hãi lấy ra.
Đường Diệc Diễm!
Tên của anh vụt sáng trên màn hình, như một ký hiệu đòi mạng!
Tôi cầm lấy, đưa tới bên tai, run run nhấn phím nghe.
“Dừng lại!” Đầu bên kia là giọng nói lạnh lùng cùng với tiếng bước chân đang càng ngày càng gần của anh.
Tôi run rẩy, ngừng thở, bắt đầu bước chậm lại.
“Duyệt Duyệt, nếu em không dừng lại, em nhất định sẽ… hối hận!”
Thân mình tôi nặng nề run lên. Rốt cuộc, tôi cũng đứng lại.
Tôi biết anh không hề nói giỡn!
Phía sau, tiếng bước chân vững vàng càng ngày càng gần, càng ngày càng trầm!
Một đôi tay từ phía sau vươn tới gắt gao ôm lấy tôi. Hơi thở cực nóng của anh xuy phất trên cổ tôi, tiếng nói lạnh lẽo nhẹ nhàng thổi qua thân thể của tôi. “Duyệt Duyệt, chúng ta chỉ về nhà mà thôi, em sợ cái gì nào!”
Thân mình tôi cứng đờ, cảm giác được hơi thở của Đường Diệc Diễm càng ngày càng nặng nề, cánh tay đặt trên lưng tôi cũng dần trở nên căng thẳng.
“Đi lên…” Giọng anh khàn khàn, hỗn loạn áp lực dục vọng, thân mình nóng bỏng!
Miệng anh hàm chứa vành tai tôi, khẽ liếm, cắn nhẹ, một cỗ run rẩy lan tràn khắp cơ thể khiến tôi vô lực kháng cự!
oOo
Ánh sáng đồng loạt được mở ra nhắc nhở thế giới mà tôi đang tồn tại, nơi từng tràn ngập những cơn ác mộng, nơi này một chút cũng không chuyển biến, có lẽ chỉ có con người mới thay đổi!
Đường Diệc Diễm vừa bước qua cửa đã khẩn cấp ôm chặt lấy tôi, thở dốc, bàn tay tiến vào trong áo tôi, ẩn nhẫn than nhẹ…
“Đừng… Diệc Diễm!” Tôi giãy dụa, bàn tay vô lực cầm lấy tay anh, lại bị anh nắm thật chặt, mang theo tay của tôi, cùng nhau tuần tra tới lui trên cơ thể tôi. Tôi cảm nhận được từng phần da thịt trên người mình được ngón tay của cả hai lướt qua lập tức trở nên nóng bỏng. Hơi thở của tôi đã bắt đầu không ổn định, đôi môi của Đường Diệc Diễm giống như ngọn lửa cháy rừng rực, lan tràn khắp cần cổ tôi. Thân mình tôi dần dần thả lỏng, khát vọng có được trong chốc lát.
Khối thân thể này, khuôn mặt này… đều khát cầu như vậy!
“Diệc Diễm!” Không nên, chúng tôi không nên tiếp tục dây dưa, nhưng hình như tôi đã chìm xuống, tựa như rơi vào đầm lầy, càng giãy dụa lại chìm càng sâu!
Đường Diệc Diễm hôn tôi, đầu lưỡi khiêu khích, mút vào, bàn tay không ngừng xoa nắn nơi mềm mại của tôi. Tay kia dọc theo bụng tôi trượt xuống dưới, vói vào trong váy của tôi, khẽ vỗ về tiểu huyệt, gây xích mích!
“Ân…” Tôi bất lực ôm cổ anh, vùi đầu vào hõm vai của anh, than nhẹ!
Đường Diệc Diễm vừa ôm tôi vừa vội vàng mở cửa phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt tôi lên giường, thân mình anh cũng ngay lập tức đè ép lên, cởi bỏ áo ngoài của tôi, dụ hống một chút kháng cự cuối cùng của tôi.
“Du