Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341791
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1791 lượt.
kích động tìm điện thoại!
Đường Diệc Diễm vươn tay ra, nhanh chóng cầm lấy di động đặt trên đầu giường của tôi, đưa tới trước mắt, lông mày hơi nhíu lại!
Anh nghiền ngẫm nhìn tôi, nói bằng giọng châm chọc: “Xem ra hắn thật sự rất gấp!”
Tôi nhìn anh, liếc qua màn hình di động anh đang nắm chặt trong tay, là Giang Minh!
“Trả… trả lại cho em!” Bộ dáng tôi lắp bắp tựa như bị chồng bắt quả tang đi ngoại tình, khốn quẫn vươn tay ra.
Đường Diệc Diễm lại nâng cao tay lên, dường như không muốn đưa cho tôi. Tôi tức giận nhíu mi, thân mình hướng về phía trước, một lòng muốn lấy lại di động, nó vẫn không ngừng vang, chẳng lẽ Giang Minh có việc gấp tìm tôi?
Tôi hết sức chuyên chú, một chút cũng không phát giác đôi ngươi màu nâu sẫm trong mắt Đường Diệc Diễm đang trở nên thâm trầm. Tôi giơ cao hai tay lên, đầu ngón tay rốt cuộc cũng chạm tới di động, lấy lại được!
Trong lòng đang mừng thầm, lại bất chợt cảm giác được một chút ướt át ngay trước ngực, tôi cúi đầu.
Đường Diệc Diễm đang chôn đầu trước ngực tôi, dùng răng cắn cắn làm cho nụ hoa trở nên thẳng đứng, đầu lưỡi khẽ liếm quanh, từng vòng từng vòng gây xích mích!
Cảm giác thoải mái lan tràn khắp cơ thể, hai bên tai trở nên nóng bỏng. Tôi cả kinh, tay vừa muốn buông lại bị Đường Diệc Diễm bắt lấy, không thể động đậy. Anh vẫn bảo trì động tác vừa rồi, tiếp tục gây xích mích trước ngực tôi!
“Ân…” Tôi nén xuống, không cho tiếng rên rỉ thoát ra. Dưới sự dụ hoặc của anh, tôi như thế nào lại biến thành sắc nữ, một lần nữa cùng anh dây dưa!
Tôi đỏ mặt, không dám nhìn bộ dạng của chính mình ở trên người anh thở gấp.
Đường Diệc Diễm ôm tôi, làm cho tôi ngồi trên người anh, sau đó khẽ đâm vào!
“A…” Anh khoa trương ngẩng đầu lên, hai tay khó nhịn nắm lấy vòng eo của tôi, chớp lên.
“Duyệt duyệt… nghe lời, ngoan, mau động!” Anh từ từ nhắm hai mắt, thở hổn hển thúc giục. Tôi ôm anh, cao thấp luật động, đắm chìm trong những tiết tấu làm cho người ta không thở nổi, từng chút một hạ người xuống!
“Chính là như vậy…đúng, sâu một chút, sâu thêm chút nữa!” Anh khẽ nhếch miệng, ngửa đầu, tiếng thở dốc ngày càng dồn dập, khuôn mặt anh tràn đầy vẻ mừng rỡ điên cuồng.
Sự cổ vũ của anh khiến tôi dùng sức đong đưa, nâng mông lên rồi hạ xuống, thật sâu!
Không gian tràn đầy tiếng va chạm của thân thể, điên loạn mê ly!
“Ba…” Tôi nghe được tiếng thứ gì đó bị ném vỡ!
Tôi giật mình mở mắt ra, thân mình cứng đờ. Không biết di động đã bị Đường Diệc Diễm nắm trong tay từ lúc nào, phím nghe đã được ấn, tiếng vỡ vừa rồi chính là từ bên trong truyền ra!
Tôi trừng lớn mắt, run run thân mình, bất khả tư nghị nhìn về phía anh. Trong lòng run sợ nhìn khoé miệng Đường Diệc Diễm từ từ cong lên!
Anh đắc ý cười!
Giang Minh đã nghe được!
Mà anh là cố ý!
Đường Diệc Diễm cố ý!
“Đường Diệc Diễm, anh thật bỉ ổi!” Tôi phẫn hận hét lên với anh. Sao anh có thể, sao có thể ác độc hãm hại tôi như vậy! Tôi đẩy anh ra, muốn đứng dậy, nhưng lại bị anh dùng lực đè lại, nắm chặt lấy tay tôi!
“Anh còn chưa thỏa mãn!” Giọng anh khàn khàn. Di động ‘Bành’ một tiếng bị ném về phía vách tường, va chạm rất lớn, sau đó phân tán trên mặt đất. Đường Diệc Diễm kéo thân thể của tôi qua, ghì chặt xuống giường. Tôi ra sức giãy dụa, sao anh có thể làm như cái gì cũng chưa xảy ra được chứ? Tôi còn có thể xem như không có gì mà lên giường với anh hay sao?
“Không cần, bỏ ra!” Tôi không chịu thuận theo, dùng sức vặn vẹo thân thể, đừng đụng vào tôi!
“Anh chỉ nhắc nhở hắn, em là của anh!” Thân mình Đường Diệc Diễm đè lên người tôi, tay sờ soạng xuống phía dưới, nhanh chóng chạm đến đùi của tôi, thâm nhập từ đằng sau, gầm nhẹ.
“Tôi không phải của ai! Không phải!” Tôi liều mạng kêu gào, tay lại bị Đường Diệc Diễm ghì chặt hai bên sườn , thân mình bất lực chớp lên theo sự va chạm của anh. “Không…”
Vận mệnh lại bắt đầu trêu cợt.
Anh nhất định phải như vậy sao, nhất định phải giam cầm tôi ư!
Chỉ là lần này, trái tim quá đau đớn!
Bởi vì tôi đã yêu anh, đã trót yêu ác ma này mất rồi!
Đường Diệc Diễm.
Bởi vì yêu anh, em mới phải rời xa anh, em không muốn anh bị tổn thương!
Còn anh, bởi vì yêu em mà giam cầm em, lại một lần nữa làm em bị thương!
Rốt cuộc, ai trong chúng ta đã làm sai ?
Trở lại Giang Trạch đã là buổi chiều. Đường Diệc Diễm vẫn có chút cố kỵ, nếu là ba năm trước đây, anh sẽ không hề băn khoăn bất cứ điều gì mà giam tôi lại, để tôi một tấc cũng không thể rời đi. Nhưng… bây giờ sau lưng tôi còn có tập đoàn Giang Nguyên.
Anh nói để tôi “cẩn thận” suy nghĩ, sau đó đưa tôi trở về Giang Trạch.
Vừa bước vào đại sảnh, có một người đã sẵn sàng chờ tôi!
Giang Minh nhàn nhã ngồi trên sô pha, tay vòng qua lưng ghế, lúc tôi tiến vào cậu ta lập tức ngẩng đầu, nhìn tôi cười.
Tôi xấu hổ trốn tránh ánh mắt của cậu ta, chỉ cần nghĩ đến việc cậu ta đã nghe được… tôi đã thấy xấu hổ vô cùng!
Tôi lấy lại